Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hòn Đảo Ngủ Say – Chương 17

Hòn Đảo Ngủ Say

Tác giả: Bạch Nhật Phi Nha
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Trần Miên được đưa về nhà đã là chín giờ tối.

Khu chung cư vẫn tối tăm, cô mở cửa nhà ra, vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng xào đồ ăn truyền đến từ nhà bếp.

"Trần Miên, sao bây giờ mới về?" Trần Tống ngồi ở trên ghế sô pha, nửa người trên cởi trần, chân gác ở trên bàn thấp, cười híp mắt mà nhìn về phía cô.

Nhưng từ đầu tới chân Trần Miên lại lạnh toát, cô lui về phía sau một bước.

Trầm giọng nói với Trần Tống: "Tôi hết tiền rồi."

Trần Tống không tin Trần Miên không có tiền, ngoại hình Trần Miên xinh đẹp, cũng không biết làm gì bên ngoài cả một ngày, trong phòng lúc nào cũng có tiền, khi ông ta uống say không nhịn được muốn đánh người, Trần Miên sẽ lấy tiền từ trong cặp sách ra đưa cho ông ta.

Hôm qua ông ta đã mò ra được một vạn ở trong bàn học của Trần Miên, chơi hết một đêm trên bàn mạt chược đã thua trắng.

Hôm nay lắc bình rượu rồi lại đi, vừa vào chơi chưa được mấy ván đã bị người ta đuổi ra ngoài.

Không có lý do, ông ta hùng hùng hổ hổ muốn đánh nhau lại bị ông chủ cao to lực lưỡng làm cho sợ hãi.

Chân ông ta run rẩy đi về nhà, ngồi ở trên ghế sô pha lắc điện thoại chờ gà đẻ trứng vàng của ông ta về.

Không có tiền? Trần Tống không tin.

Ông ta rút dây thắt lưng, khi đi về phía Trần Miên, tiếng của máy hút mùi trong bếp bỗng nhiên ngừng lại.

Tống Ngải bưng đồ ăn từ trong bếp ra, lau tay nói với Trần Tống chuẩn bị ra tay: "Tôi cho ông tiền."

Trần Miên kéo cửa phòng ra đi vào.

Nhắm mắt lại rồi từ từ trượt từ cửa ngồi xuống đất.

Ngoài cửa, tiếng thét chói tai của Tống Ngải đ//â//m thủng màn đêm.

Tiếng gào thét của người đàn ông văng vẳng bên tai: "Con đàn bà chết tiệt lấy tiền từ đâu ra? Ra ngoài ăn trộm đúng không?"

Dường như bát đũa đều đập vào người Trần Miên.

Sắc mặt cô tái nhợt, mặt vùi vào trong đầu gối, cơ thể run lên trong vô thức.

Đúng lúc này điện thoại trong túi rung lên một cái.

Là tin nhắn Thẩm Vực gửi tới.

[Bây giờ, đủ chưa?]

Một cơn ớn lạnh ập tới.

Cổ họng Trần Miên bị tắc nghẽn.

Cách âm của khu chung cư cũng không tốt, thậm chí có thể nghe thấy tiếng bàn tán của hàng xóm trong hành lang.

"Lại đánh nhau?"

"Đã bao nhiêu lần rồi, ai có thể quản chứ."

Có.

Người có thể quản đang gửi tin nhắn tới, giọng điệu bình thản dường như đang trào phúng sự kiên trì không đáng tiền của Trần Miên ở trước mặt anh.

Bóng cây già đong đưa dưới khu chung cư cũ.

Một chiếc Bentley đỗ ở chỗ đó, chàng trai tựa ở trên cửa xe, ấn hộp quẹt nhìn ngọn lửa bốc lên rồi lại tắt đi.

Vẻ mặt anh miễn cưỡng, nghe thấy tiếng ghế bị đập vỡ từ trên lầu truyền đến cũng không ngẩng đầu.

Mãi cho đến khi điện thoại anh cầm trong tay sáng lên.

Người cười nói với anh không đủ tiền để hôn môi với anh ở cửa KTV, trả lời anh.

[Thẩm Vực, sao cậu không đi chết đi?]

Từ sau tin nhắn đó, đã nhiều ngày trôi qua Thẩm Vực vẫn chưa liên lạc với Trần Miên.

Trần Tống vẫn uống rượu và đánh bạc như thường lệ, Tống Ngải vẫn không thèm cho Trần Miên ánh mắt tốt như cũ.

Ở trong căn phòng bốc lên mùi mốc meo đó đếm ngược thời gian tới kỳ thi đại học, đối với Tần Miên tựa như con rắn đang lột xác từng chút từng chút tách ra khỏi cơ thể.

Lúc cô làm đề thì cũng tính toán thời gian, gạch từng dấu chéo lên trên lịch, sau đó vẽ một mặt trời nho nhỏ vào ngày kết thúc kỳ thi đại học.

Lúc Trần Nhân đến lớp Trần Miên tìm cô, đúng lúc vừa mới kết thúc một phần trắc nghiệm nhỏ.

Trần Nhân đứng ở vị trí cửa sau, cũng không vội vã gọi người, mà dựa ở đó quan sát Trần Miên với vai trò người ngoài cuộc.

Cô ngồi ở vị trí gần cửa sổ, sách vở chồng lên nhau rất cao, lúc nào cũng mặc áo khoác đồng phục học sinh, đôi chân dài thẳng và thon thả dưới chiếc váy xếp ly, tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa, sườn mặt trắng nõn, bờ môi nhạt màu, tuy mắt hai mí không quá sâu nhưng lông mi vừa dày vừa dài.

Khuôn mặt của cô rất thuần khiết, tựa như bông hoa sơn chi trên bệ cửa sổ bị mưa xuân làm ướt nhưng vẫn nở rộ, trông thì mong manh lại thuần khiết, nhưng thật ra lại thanh cao mà cô độc.

"Trần Miên." Trần Nhân chỉ ra ngoài cửa, có một số ánh mắt trong lớp bắn về phía cô ta.

Hiếm khi cô ta không tỏ ra vẻ trêu chọc, mà là có chút mệt mỏi nói với Trần Miên: "Tìm cậu có chút việc."

Trần Miên đứng dậy, Triệu Lị Lị kéo tay cô, nhỏ giọng nói với cô: "Gần đây Thẩm Vực rất thân thiết với hoa khôi Ban Mỹ Thuật, tâm trạng của Trần Nhân không tốt, cậu cẩn thận một chút."

"Ừm."

Cửa sân thượng tầng bảy không khóa, trường học để lại không gian thoáng gió cho học sinh, đồng thời lắp hàng rào để ngăn cản những nguy hiểm không cần thiết.

Bầu trời bên ngoài bị lưới thép cắt thành từng mảnh, Trần Miên và Trần Nhân đứng ở đó.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166: Hoàn chính văn
Chương 167: Ngoại truyện 1 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 168: Ngoại truyện 2 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 169: Ngoại truyện 3 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 170: Ngoại truyện 4 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 171: Ngoại truyện 5 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 172: Ngoại truyện 6 – Du Hoài x Trần Nhân
Chương 173: Ngoại truyện 7 – Thẩm Vực (1)
Chương 174: Ngoại truyện 8 – Thẩm Vực (2)
Chương 175: Ngoại truyện 9 – Thẩm Vực (3)
Chương 176: Ngoại truyện 10 – Sau khi kết hôn
Chương 177: Ngoại truyện 11 – Tống Ngải (1)
Chương 178: Ngoại truyện 12 – Tống Ngải (2)
Chương 179: Ngoại truyện 13 – Tống Ngải (3)
Chương 180: Ngoại truyện 14 – Tống Ngải (4)
Chương 181: Ngoại truyện 15 – Tống Ngải (5) (H -Pass: 6868)
Chương 182: Ngoại truyện 16 – Tống Ngải (6)
Chương 183: Ngoại truyện 17 – Tống Ngải (7)
Chương 184: Ngoại truyện 18 – Tống Ngải (8)
Chương 185: Ngoại truyện 19 – Tống Ngải (9)
Chương 186: Ngoại truyện 20 – Chào em, Trần Miên (1)
Chương 187: Ngoại truyện 21 – Chào em, Trần Miên (2)
Chương 188: Ngoại truyện 22 – Chào em, Trần Miên (3)
Chương 189: Ngoại truyện 23 – Chào em, Trần Miên (4)
Chương 190: Ngoại truyện 24 – Chào em, Trần Miên (5)
Chương 191: Ngoại truyện 25 – Chào em, Trần Miên (6)
Chương 192: Ngoại truyện 26 – Chào em, Trần Miên (7)
Chương 193: Ngoại truyện 27 – Chào em, Trần Miên (8)
Chương 194: Ngoại truyện 28 – Chạy về phía ánh sáng - HOÀN TOÀN VĂN

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hòn Đảo Ngủ Say
Chương 17:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...