Hôm Nay Không Tiện – Chương 79
Hôm Nay Không Tiện
Cao Trừng tuyên bố giao mọi chuyện lớn nhỏ trong triều cho Tạ
Phi quản lý.
Chúng triều thần cảm thấy tin tức này như thiên lôi đánh xuống,
tất cả nghi ngờ đều đổ dồn về Tạ Phi, Cao thị nhất tộc chỉ còn bệ
hạ và Gia Nghi trưởng công chúa, Tạ Phi bắt cóc tiểu hoàng đế,
lại giam lỏng công chúa, nắm chặt hai tỷ đệ Cao gia trong tay
mình, còn lộng quyền ngạo mạn hơn cả Tào thừa tướng năm
xưa bắt hoàng đế lệnh chư hầu, nếu nói hắn không có tư tâm thì
ai mà tin được.
Đoạn thời gian này, Tạ Phi làm càng triều thần sợ hãi hơn cả
Hoàn Thừa.
Không giống Hoàn Thừa mới lập môn hộ, Tạ gia căn cơ vững
chắc, có thể trở thành gia tộc đứng đầu không phải là chuyện
ngày một ngày hai có thể làm được, Tạ Phi có gia tộc bề thế, lại
văn võ song toàn, huồng hồ còn mới tiêu diệt Hoàn Thừa, nắm
trong tay tàn binh của hắn củng cố binh lực ngày càng vững
mạnh hơn.
Nếu Cao Trừng hạ chỉ thoái vị thì không sao, nhưng mấu chốt là
Tạ Phi từng có q//u//a//n h//ệ mập mờ với Gia Nghi công chúa, nếu hai
người thật sự thành hôn thì giang sơn họ nào vẫn khó mà biết
được.
Sau khi hạ triều, lời đồn đoán càng lan rộng ồn ào huyên náo,
nhưng Tạ Phi bận rộn triều chính cả ngày, không có thời gian để
ý đến mấy lời đồn đại đó, mãi đến khi dị tộc phương Bắc truyền
tin đến, trong thư nói vương Bắc Địch biết Hoàn Thừa đã bị
chém chết, Duyệt Châu lại thuộc về lãnh thổ Đại Kỳ nên quyết
định không tấn công nữa, muốn cầu hôn công chúa cho nhi tử
của mình để q//u//a//n h//ệ Đài Kỳ và Tần Tấn mãi giao hảo tốt đẹp.
Trong triều không ít thần tử tán thành việc này.
Vào buổi nghị sự hôm nay, khi Tạ Phi chưa đến, bên trong Nội
Các có nhiều ý kiến khác nhau nhưng đa số đều tán thành việc
cầu thân này.
Bắc Địch và Duyệt Châu chỉ cách nhau một châu, nếu thật sự
đánh nhau e sẽ là một trận khổ chiến.
“Lần này không giống với Nam Man cầu thân đợt trước, lời lẽ
của vương Bắc Địch trong thư chân thành khẩn thiết, có vẻ là
thành tâm muốn cầu công chúa làm con dâu."
"Đại Kỳ loạn trong giặc ngoài mới tạm lắng xuống, bá tánh cũng
cần nghỉ ngơi lấy lại sức, nếu có thể không đánh là tốt nhất."
Chúng thần nghị luận sôi nổi, nhưng chuyện này liên quan đến
công chúa nên không ai dám suy đoán ý của Tạ Phi.
“Tạ tể tướng ... " Khi tất cả đang tranh luận ồn ào, có người nhắc
nhở, Tạ Phi đã đến.
“Ta đã đọc thư của vương Bắc Địch.” Y cất lời, mọi người im lặng
không nói chuyện, không ai ngờ Tạ Phi sẽ trực tiếp đề cập đến
chuyện này như vậy.
Tất cả đều đang lặng lẽ chờ đợi.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Tạ Phi, y giơ một trục vải vàng thêu hoạ
tiết rồng trong tay lên, là thánh chỉ của hoàng đế.
Y bình tĩnh tuyên bố quyết định thay đổi vận mệnh Đại Kỳ, giọng
điệu nhàn nhạt tự nhiên như đang đề cập đến một chuyện râu
ria: "Khiến hắn thất vọng rồi, Gia Nghi công chúa không thể đến
Bắc Địch hoà thân."
“Bởi vì bệ hạ đã tuyên bố thoái vị, từ hôm nay sẽ nhường ngôi
cho trưởng công chúa Cao Trĩ."
Bên dưới ồ lên náo động.
Tạ Phi nói tiếp: "Đạo thánh chỉ trong tay ta không phải truyền đạt
ý chỉ của đương kim bệ hạ mà là di chiếu của tiên hoàng để lại."
Trước khi tiên hoàng lâm trung đã giao phó di chiếu cho Tạ Phi
đang kiêm chức thái phó của thái tử, tiên hoàng cũng đích thân
truyền dụ, nếu sau khi mình băng hà mà thái tử vô đức vô năng,
không thể gánh được trọng trách to lớn, thì tức khắc lấy chiếu
chỉ này sắc phong Gia Nghi trưởng công chúa làm Hoàng Thái
Nữ, kế thừa ngai vàng Đài Kỳ.
Ngoài di chiếu này ra thì tiểu hoàng đế Cao Trừng cũng đã tự tay
chiếu cáo tội trạng của mình, vừa khóc vừa kể lể bản thân vô
năng mềm yếu, suýt nữa khiến quốc gia sụp đổ, hắn thấy thẹn
với liệt tổ liệt tông, thẹn với bá quan văn võ, thẹn với bá tánh
thiên hạ, ngoài việc thoái vị nhường ngôi cho hiền tài ra thì
không còn cách nào để chuộc tội.
“Chư vị còn dị nghị gì nữa không?" Ánh mắt Tạ Phi quét một
vòng và cất tiếng hỏi.













