Hôm Nay Không Tiện – Chương 69
Hôm Nay Không Tiện
Ngoài cung ồn ào hỗn loạn, sau đó lại nghe thấy tiếng bước
chân mạnh mẽ dứt khoát, hình như quân đội tới! Cao Trừng còn
cho là Hoàn Thừa hối hận nên đánh thẳng vào cung, hắn lập tức
rời long ỷ, túm lấy thái giám bên cạnh hỏi: "Ai, là ai tới?"
Tên thái giám run run chạy ra ngoài xem, vừa đến cửa đã đụng
phải Tạ Phi, Tạ Phi liếc hắn một cái, ý bảo hắn lăn xa một chút.
Cao Trừng đợi mãi không thấy tên thái giám quay lại, tự an ủi
mình rồi lên dây cót bước đến cửa đại điện, khi nhìn rõ người
cầm trường thương vào đại điện là Tạ Phi thì cuối cùng cũng
không gắng được nữa, cả người xụi lơ ngã xuống đất.
Sắc mặt Tạ Phi ngưng trọng, y chậm rãi đến gần hắn, trong đoạn
thời gian này, Cao Trừng sớm đã bị dọa đến mất trí, hắn luôn lo
lắng hoảng sợ sẽ có người âm thầm hạ sát hoặc bắt hắn làm
con tin. Thấy Tạ Phi tới, hấn liền nắm vạt áo của y: "Tạ tể tướng,
hoàng tỷ còn nằm trong tay Hoàn Thừa!”
Không ngờ lúc này hắn vẫn quan tâm đến tỷ tỷ của mình.
Nhìn khuôn mặt có bảy tám phần giống Cao Trĩ làm Tạ Phi
không thể nhẫn tâm xuống tay được, nhưng nhớ đến những gì
Cao Trừng đã làm với mình, sắc mặt y lạnh đi vài phần: “Không
phải bệ hạ nên lo lắng cho mình trước sao?"
“Tạ tể tướng ... À không, không phải, tỷ phu -- " Cao Trừng loạng
choạng ôm chân hắn, trên mặt hai hàng lệ rơi: "Tỷ phu, đừng giết
ta."
Tạ Phi cau mày, đưa tay lau nước mắt trên mặt hắn, túm áo kéo
hắn dậy: "Tam kinh nói dạy mà không nghiêm là lỗi của thầy,
Cao Trừng, ngươi nhìn lại mình xem có chỗ nào giống hoàng đế
không?”
“Sự tàn nhẫn âm u của ngươi khi ở Vĩnh Nhạc Điện đâu rồi?" Tạ
Phi nhéo mặt hắn: “Không phải muốn trừ khử ta sao? Một Hoàn
Thừa thôi cũng doạ bệ hạ thành bộ dạng này sao, hả?"
Tuy Cao Trừng kiêng kị Tạ Phi nhưng dù sao hai người cũng đã
quen biết nhiều năm, khi hắn còn là thái tử, Tạ Phi làm thái phó
luôn tận tâm tận lực dạy dỗ hắn. Trong đoạn thời gian Tạ Phi
mất tích, hắn bị Hoàn Thừa uy h//i//ế//p, lại đi thế gia đe dọa, lúc này
hắn mới biết thì ra trước giờ đều là Tạ tể tướng và tỷ tỷ bảo hộ
mình, đến lúc chỉ còn một mình hắn đảm đương, hắn lại bất lực
tứ cô vô thân đến vậy.
“Khó quá ... làm hoàng đế .... thật sự quá khó khăn." Dù sao thì
Cao Trừng cũng chỉ mới mười lăm tuổi, luôn được phụ mẫu và tỷ
tỷ che chở từ nhỏ đến lớn, sau khi trải qua biến số chỉ nghĩ thôi
đã thấy sợ không thôi, hắn khóc lóc hối hận: "Tạ tể tướng, tỷ phu,
trẫm sai rồi, thật sự sai rồi."
Tạ Phi đẩy hắn ra, cười khẩy: "Ta cũng nghĩ cũng không có lá
gan đó, không bằng bệ hạ có thể nói cho vi thần, chủ ý trừ khử vi
thần là của Lâm gia hay Chu gia nói với người?"
Cao Trừng nào dám giấu giếm nữa: "Là Chu Tuần, Chu Tuần đưa
ra chủ ý này, hắn nói Tạ tể tướng sẽ không cho trẫm tự mình
chấp chính nhanh như vậy ... Còn nói Tạ tể tướng và hoàng tỷ dây
dưa ở bên nhau là muốn sinh hạ con nối dõi của mình, sau đó
phế trẫm đi, lập hài tử của hai người làm thái tử."
Nghe được câu trả lời trong dự kiến, Tạ Phi không khỏi cười
nhạo: "Xem ra cho hắn sống lâu như vậy là lỗi của ta, Chu Tuần
là cái thá gì mà xứng chung mâm với Tạ thị nhất tộc ta? Nếu là
Lâm gia thì ta còn có thể miễn cưỡng khen bệ hạ một câu biết
dùng thủ đoạn, ai ngờ lại là hạng người mạt rệp đó."
Sau đó y lấy danh nghĩa thanh quân tra xét trên dưới Chu gia rồi
tống cả gia môn Chu gia vào ngục, sinh tử của họ còn đang chờ
y quyết định.
Có Cao Trừng đứng ra làm chứng Chu Tuần đã xúi giục bệ hạ ra
sao để bệ hạ bất tín với Tạ Gia, kẻ đó bụng dạ thâm sâu còn âm
mưu dẫn nghịch tặc Hoàn Thừa đến bức vua thoái vị, trên dưới
Chu gia, kẻ nên giết thì giết, người nên biếm thì biếm, không một
ai dám nghi ngờ, càng không có một ai dám cầu tình.
Ngày trước Tạ gia đã là quyền cao chức trọng trên triều, hiện tại
Tạ Phi lại đoạt được ba vạn binh mã của Hoàn Thừa, đá Chu gia
ra, giờ đây cục diện chính trị nằm hoàn toàn trong tay một mình
Tạ gia.













