Hôm Nay Không Tiện – Chương 65
Hôm Nay Không Tiện
Khi bị t//r//ó//i chân bằng xích sắt, hai mắt công chúa đỏ hoe, phản
ứng đầu tiên của nàng không phải là sợ hãi mà là đau lòng, vừa
mới ngước mắt lên, nàng đã nhìn thấy một vết sẹo mờ trên má y,
đây là dấu vết lưu lại khi y bị giam trong phòng tối và bị tra tấn ở
Vĩnh Nhạc Cung.
Tạ Phi không biết nàng đang nghĩ gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như
cũ, nghiêng người nắm lấy cổ tay nàng đè lên vách xe, hơi thở
ấm áp phả vào môi công chúa, nàng chợt nghĩ đến điều gì đó,
nhìn Tạ Phi bằng ánh mắt khiếp sợ: "Khó trách Bùi Lan lại nói
vậy, là chàng ... "
Những chiếc hôn n//ó//n//g b//ỏ//n//g lần lượt hạ cánh trên môi, mặt
nàng, giọng nói của Tạ Phi hơi nghèn nghẹt: "Ta không thích
nàng nhắc đến những gã nam nhân khác, đặc biệt là vào thời
điểm thế này."
Công chúa càng muốn thoát khỏi nụ hôn khiến người ta hít thở
không thông này thì tay y càng s//i//ế//t c//h//ặ//t tay nàng, sợi xích sắt
nặng trịch quấn quanh chân khiến nàng vùng vẫy thêm khó
khăn, nàng thúc đầu gối vào e//o y khiến ngăn cản y đến gần,
miệng phát ra từng chữ đứt quãng: "A ... chàng, chàng muốn làm
gì?"
“Ta phải làm cho công chúa nhớ thật kỹ."
Y đè công chúa dưới thân, ngồi lên đùi Cao Trĩ để chặn lại động
tác chống cự của nàng, hai tay vẫn giữ chặt tay nàng, sau đó cúi
đầu đến bên hông nàng, dùng răng tháo đai lưng của nàng ra.
Đai lưng của nàng rơi ra, hắn tiếp tục cởi từng lớp xiêm y, nhũ
hoa hồng tươi bại lộ ngoài không khí liền khẽ run run vươn thẳng
lên, cảm giác ớn lạnh ập đến, công chúa lắc đầu: "Đừng, đừng ở
chỗ này."
“Nếu không ở đây thì công chúa muốn ở đâu?" Y hé miệng ngậm
lấy quả anh đào đỏ mọng rồi ra sức l//i//ế//m m//ú//t, đột nhiên nảy sinh
ác ý c//ắ//n nàng một phát: "Muốn ở chỗ Hoàn Thừa sao? Ta mới đi
có mấy ngày mà nàng đã gấp không chờ nổi dâng mình cho tên
đàn ông khác?"
"Ta không có." Công chúa bất lực lắc đầu, "Ta muốn đi thương
lượng với hắn."
Một công chúa không thể sinh dục đối với Hoàn Thừa mà nói thì
chẳng có giá trị lợi dụng nào, nghĩ đến chuyện Cao Trừng đã
thẳng thắn thú nhận hạ dược mình, nàng không ngăn được dòng
lệ tuôn rơi, Tạ Phi chấp nhất đến con cái nối dõi như vậy, nếu
như chàng biết ...
Nghĩ đến đây, cuối cùng nàng không thể kiềm chế được nữa,
càng khóc to hơn.
Không hiểu sao nàng lại khóc làm lòng Tạ Phi rối bừng, y lấy đai
lưng t//r//ó//i chặt cổ tay nàng: "Nàng khóc như vậy là cho ai xem?
Trước đây lúc lên giường cũng không thấy nàng ra vẻ như vậy."
“Thành Vân, Thành Vân ... " Nước mắt làm tầm mắt của nàng
nhòe đi, nàng muốn kể với y tất cả uất ức trong lòng mình, lao
vào lòng y khóc một trận thật đã, sau đó cả hai sẽ giãi bày mọi
suy nghĩ cảm xúc của mình.
Nhưng nàng còn chưa kịp nói tiếp đã bị Tạ Phi nhét khăn tay vào
miệng nàng, chặn hết những lời nàng muốn nói.
Nghe nàng gọi tên tự của mình làm Tạ Phi nhớ đến những lần y
bị nàng lợi dụng và lừa dối, hôm nay y đến không phải để cứu cô
mà là để nhục nhã nàng, bắt nàng phải hối hận về những chuyện
nàng đã làm.
Những hình ảnh thật giả bắt đầu chồng chéo lên nhau, hắn đưa
tay giữ mặt nàng: "Không được gọi ta bng tên đó!”
Công chúa chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của y, nàng lùi lại,
theo bản năng muốn trốn tránh.
"Nàng trốn cái gì?" Y bất mãn với hành động trốn tránh của công
chúa, nắm lấy chân trắng nõn bị lộ ra của nàng, kéo nàng đến
gần mình, ngón tay x//â//m n//h//ậ//p vào hạ thân nàng.
Không có màn dạo đầu nên đường vào khô khốc, đột nhiên bị
cắm vào làm công chúa cau mày vì đau, Tạ Phi cột tay nàng vào
ghế dựa trong xe ngựa, tiếp đến nắm lấy đầu gối của nàng, tách
hai chân ta, cúi người vùi đầu vào vùng đất tam giác bí ẩn riêng
tư của công chúa.
Đầu l//ư//ỡ//i y linh hoạt l//i//ế//m một vòng hoa tâm làm người Cao rĩ khẽ
run lên, Tạ Phi c//ắ//n hai cánh hoa đang che đậy t//i//ể//u h//u//y//ệ//t, m//ú//t
cho đến khi chúng đỏ bừng thì lại l//i//ế//m láp u cốc nhỏ hẹp của
nàng, đợi đến khi công chúa tiết ra ít xuân dịch mới tiếp tục xâm
nhập vào bên trong, đầu l//ư//ỡ//i không ngừng l//i//ế//m láp đến lúc
c//h//ạ//m v//à//o một hạch thịt nho nhỏ.
Y càng t//i//ế//n v//à//o sâu hơn, muốn hút hạch thịt kia ra ngoài.
Đột nhiên từng cỗ m//ậ//t d//ị//c//h từ đường hoa chảy ra, tất cả trút hết
vào miệng y, chiếc khăn bịt kín làm công chúa không thể mở
miệng, chỉ có thể đỏ mặt n//ứ//c n//ở ý bảo y đừng nếm.
Một tiếng "ực" rõ ràng vang lên, vậy mà Tạ Phi lại nuốt hết mật
dịch chảy ra từ t//i//ể//u h//u//y//ệ//t nàng, y thoả mãn thở ra một hơi, một
luồng hơi nóng phả vào cửa động của công chúa, ý lại tiếp tục
vươn đầu l//ư//ỡ//i x//â//m n//h//ậ//p huyệt nộn của nàng, công chúa cảm
giác như lần này y nhét cả chóp mũi lạnh băng của mình vào,
dưới sự kích thích mãnh liệt, nàng lại cao trào tiết ra một luồng
xuân dịch khác.













