Hôm Nay Không Tiện – Chương 40
Hôm Nay Không Tiện
Sau đó hắn sải bước về hướng Triệu Tuỳ Chi, cùng y đàm đạo
quân lược một hồi, lại nói muốn phân quân làm hai đội để mô
phỏng chiến trường phân tranh tại chỗ, Triệu Tuỳ Chi mới đến
được vài ngày, cũng muốn quan sát lưu quân này được huấn
luyện đến trình độ nào rồi nên thuận theo ý của Tạ Phi.
Tuy nhiên ánh mắt của y nhìn công chúa làm Tạ Phi cảm thấy
không quá thoải mái.
Tựa như hai người đã từng gặp nhau.
Hắn lặng lẽ nghiêng người, lấy người mình chặn tầm mắt của
Triệu Tùy Chi, ra lệnh: "Đi đi."
Một trận giao chiến xuất sắc đỉnh cao, người phương bắc vốn
kiêu dũng thiện chiến lại còn thao luyện lâu ngày, tuy địch nhân
là đồng đội của mình nhưng không ai xem đây là một trò chơi
mà dồn hết sức lực chiến đấu hết mình, như đang đối mặt với kẻ
thù thực sự.
Trong cuộc giao tranh, nhiều người bị thương, trên sa trường
cũng điểm vết máu.
Nhưng khung cảnh ấy vẫn không tàn nhẫn ác liệt như chiến
trường thực sự, Tạ Phi vô cảm nhìn, Cao Trĩ lại hơi khẩn trương,
nàng nhịn không được ôm tay Tạ Phi: "Chỉ là huấn luyện thôi sao
bọn họ lại liều mạng như vậy?"
Ta Phi vỗ vỗ tay nàng nàng trấn an: "Vì họ biết sau này ở trên
chiến trường sẽ gặp kẻ thù tàn ác hơn huynh đệ bằng hữu của
mình rất nhiều."
Cao Trĩ trơ mắt nhìn một thiếu niên vừa mới ngã xuống đất đã
được vài người khiêng đi, cũng không biết còn sống hay đã chết,
nàng ấn vào n//g//ự//c, hồi lâu không thể bình tĩnh lại. Tuy hiện
trường trước mắt khiến nàng không được thoải mái nhưng nàng
vẫn kiên trì không rời mắt đi, nếu ngay cả cảnh tượng như vậy
nàng cũng không thể đối mặt được thì sau này sao nàng có thể
cạnh tranh với Tạ Phi chứ chưa nói đến việc giành chiến thắng?
Tầm mắt Tạ Phi vẫn luôn đặt trên người Cao Trĩ, cứ nghĩ nàng sẽ
k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i cảnh đánh nhau binh khí huyết tinh đẫm máu sẽ
rời đi trước, không ngờ rằng công chúa yếu đuối lại có thể kiên
trì xem hết rồi còn tham khảo ý kiến của hắn, học hỏi điều quân
làm sao để giành phần thắng, bên thua nên đánh trả thế nào để
có khả năng chuyển bại thành thắng.
Trên đường trở về, hắn nhìn công chúa trước mặt, suy nghĩ
không khỏi trôi đi xa.
Trôi về rất lâu về trước, vào một ngày hắn chú ý đến Gia Nghi
công chúa ...
Hắn lúc thiếu niên đã thành danh, ngày ấy được phong làm thái
phó cho thái tử, thường xuyên ra vào Đông Cung, tự mình giảng
dạy quân tử lục nghệ cho thái tử.
Một ngày nọ, hắn đọc áng chương quốc sách mà thái tử viết,
quan điểm mới mẻ độc đáo, nội dung phong phú, có thể thấy
được người viết đã đọc rất nhiều sách, đúc kết được kiến
thức sâu sắc, nhưng văn phong này lại khác một trời một vực với
cách hành văn của thái tử, hắn cảm thấy tò mò, cảm thán thái tử
tiến bộ thần tốc đã truyền người đến biện luận quốc sách với y.
Ai ngờ nói được vài câu thì bị lộ tẩy, hắn đã nhìn ra áng văn
chương này không phải do thái tử viết.
Khi bị hắn khiển trách, thái tử đã thành thật nói ra người chấp
bút đẳng sau, hóa ra y ham chơi quên hết bài tập về nhà, hôm
sau đến hạn mà không viết được chữ nào nên đau khổ cầu xin
Gia Nghi công chúa viết hộ, lúc này mới có thiên quốc sách đó.
Tạ Phi thấy mình chỉ là thái phó của thái tử, không có tư cách
phê bình công chúa, nên đã bẩm báo với tiên đế chuyện Gia
Nghi công chúa chấp bút thay thái tử, còn trình bài của công
chúa lên.
Nhưng sau khi đọc xong áng văn đó tiên đế đã quên trách cứ
thái tử, ngược lại còn bị văn chương của nhi nữ làm cho chấn
động, y không ngờ Gia Nghi công chúa tuổi còn nhỏ đã có thể
viết ra thiên quốc sách như vậy, vốn gọi người đến đại điện để
răn dạy lại thành ra khen thưởng.
Lời nói của hai cha con ở đại điện rơi hết vào tai Tạ Phi ngoài
cửa, hắn không nhận ra khoé miệng của mình hơi cong lên lộ ra
nụ cười nhàn nhạt.
Người ta bảo thiên gia không có phụ tử nhưng tình thân ấm áp
của bệ hạ và công chúa lại làm hắn sinh ra tia hâm mộ, lúc hắn
còn nhỏ tuổi hơn nàng đã viết ra quốc sách mạnh mẽ hơn rất
nhiều nhưng chưa có lần nào nhận được lời khen của phụ thân
mình.
"Nữ tử thì sao? Nữ tử cũng có thể bảo vệ xã tắc của phụ hoàng."
Trước khi hắn rời đi đã nghe thấy những lời làm nũng này của
công chúa, từ đó khắc sâu trong lòng hắn.













