Hôm Nay Không Tiện – Chương 29: Gặp lại Bùi Lan
Hôm Nay Không Tiện
Cuộc gặp mặt với Triệu Tuỳ Chi diễn ra rất thuận lợi, tổ phụ của y
thời tiên đế đã trấn thủ phương Bắc, từng phò tá Cao thị đánh
giặc ngoại xâm đột kích, tuy mấy chục năm sau, hoàng quyền
dần bị tứ đại thế gia thâu tóm, sau khi tiên đế lên ngôi, Cao thị
đã hoàn toàn mất quyền lên tiếng, quân sự thì bị Hoàn gia nắm
giữ, thượng triều lại phải xem sắc mặc của hai nhà Lâm, Tạ.
Từ nhỏ y đã đi theo tổ phụ, sớm thuộc làu các loại binh khí điển
tịch, ở phương Bắc mấy năm, n//h//i//ề//u l//ầ//n kêu gọi thần dân cùng
chống lại nghịch tặc Hoàn Thừa, dã tâm Hoàn Thừa ngày càng
bành trướng, công nhiên mưu nghịch thiết triều đình mới tại
Duyệt Châu, để lật đổ Đại Kỳ, hắn từng bước xâm lược các châu
huyện ở phía Bắc, trong tay Triệu Tuỳ Chi không đủ binh lực, lại
bị Hoàn Thừa âm thầm đuổi bắt, lúc này mới đi theo phụ thân,
một đường tiến về phía Nam như các lưu dân khác, di cư đến
Giang Thành.
Y không chỉ hiểu cách chi huy binh lính, lại còn rất có uy vọng
trong lưu dân, nhất hô bá ứng, Tạ Phi muốn chọn hắn làm tướng
lĩnh chỉ huy lưu dân quân, đây chắc chắn là lựa chọn thích hợp
nhất.
Triệu Tuỳ Chi chịu ảnh hưởng lớn từ tổ phụ của mình, đồng cảm
sâu sắc với tình cảnh của tỷ đệ Cao Trừng và Cao Trĩ, sau khi nói
chuyện thẳng thắn với công chúa, hắn tiếp nhận đề nghị của
nàng, khi Tạ Phi tìm tới, y sẽ giả vờ quy phục, thực tế là nắm lấy
quân đội lưu dân trong tay, có bất kỳ động tĩnh sẽ kịp thời báo
cáo cho công chúa.
"Công chúa, thần đưa người về." Sau khi từ biệt Triệu Tùy Chi,
bên ngoài tuyết lại bắt đầu rơi, Bùi Lan cầm ô che cho công
chúa, cẩn thận ngăn chặn hết gió tuyết.
Hít thở không khí lạnh lẽo nhưng Cao Trĩ lại cảm thấy ngọt ngào,
nhà của Triệu Tùy Chi nằm sâu trong con hẻm, đi một vòng thì
thấy một khu chợ đầy người qua lại, hai năm nay nàng hiếm khi
rời khỏi cung, một lần nữa nhìn thấy sự hối hả ồn ào của trần thế
đột nhiên thấy chua xót trong lòng, hàng ngàn ngôi nhà đã thắp
đèn sáng trưng, mỗi người đều có một ngôi nhà để trở về, nhưng
ngôi nhà của nàng đã biến thành một ngôi mộ trong lồng.
Bên chiếc xe đẩy bán bánh bao, ông lão lau nước miếng trên
miệng cháu gái, cười nói, chờ bán xong hết sẽ đưa cháu đi mua
hồ lô đường ăn.
Bùi Lan thấy công chúa đang nhìn chăm chú vào một nơi, đưa
chiếc ô cho nàng: "Công chúa, đợi thần một lát."
Cao Trĩ nắm lấy cán dù ấm áp, trong lúc nàng đang bối rối thì Bùi
Lan đã quay lại, nhét bánh bao bọc giấy dầu vào tay nàng, cười
rạng rỡ nói: "Công chúa, nếm thử món bánh bao hấp nhân đậu
đỏ này đi."
Dưới ánh mắt mong đợi của y, công chúa c//ắ//n một miếng, nhưng
không có nhân, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Bùi Lan.
Bùi Lan cười khẽ, đưa tay bẻ chiếc bánh bao thành hai nửa:
“Thức ăn bên đường không có nhiều nhân lắm, huống hồ ăn
bánh bao phải há to miệng để ăn."
Vừa nói, y vừa tự mình làm mẫu, một nửa chiếc đặt vào tay cô,
nửa chiếc còn lại nhét vào miệng mình, ăn một miếng lớn, ăn ba
lần đã ăn hết.
Trạng Nguyên lang trước nay luôn có bộ dáng ôn nhuận như
ngọc, dù y xuất thân hàn vi nhưng phép tắc lễ nghĩa không thua
kém gì công từ thế gia, Cao Trĩ chưa từng thấy y ăn ngấu nghiến
như vậy bao giờ.
Không hiểu sao trong lòng công chúa cảm thấy trong lòng nhẹ
nhàng, che miệng cười ra tiếng: "Bùi đại nhân ăn từ từ, còn rất
nhiều bánh bao."
Thấy cuối cùng nàng cũng nở nụ cười, Bùi Lan không chút để ý
kể về quá khứ của mình: "Khi thần học tập gian khổ thường
xuyên bị đói. Thần nghĩ sau này làm quan sẽ ăn một nùi bánh
bao cho đã, nhưng sau này khi đã trở làm quan thật, thần lại
phát hiện ăn món này không còn cảm giác ngon miệng hồi ấy
nữa."
Công chúa làm theo lời y, c//ắ//n một miếng nhân đậu nóng hổi,
nhân đậu mịn có vị ngọt thanh mát, nàng cẩn thận nếm thử,
dường như bị Bùi Lan ảnh hưởng, chưa kịp nuốt đồ ăn trong
miệng xuống đã nghiêm túc gật đầu: "Đúng là rất ngon."
Xưa này nàng ghi nhớ lúc ăn và ngủ không nói chuyện, hôm nay
là l//ầ//n đ//ầ//u tiên nàng phá lệ, vừa đứng ở đầu đường ăn, vừa nói
chuyện với Bùi Lan.
Một màn này bị Tạ Phi thu hết vào đáy mắt.













