Hôm Nay Không Tiện – Chương 20: Là con cháu thế gia thì phải biết đánh đổi
Hôm Nay Không Tiện
Tạ Lâm hất râu trừng mắt, chỉ vào Tạ Phi mắng đồ nghịch tử,
hỗn trướng, súc sinh, lại quay sang giáo huấn Tạ phu nhân:
"Nàng nhìn xem, ta oan uổng nó sao?"
Tạ phu nhân vẫn che chở nhi tử mình, để lại một câu: "Công
chúa thì sao, nếu Thành Vân thích nàng thì cưới về nhà có làm
sao?
"Công chúa có ích lợi gì?" Tạ Lâm cả giận nói: "Thời thế bây giờ
là lúc nào rồi? Giang sơn Cao gia ổn định là dựa vào sự ủng hộ
của thế gia, Thành Vân là đích tử Lâm gia, một công chúa vô
dụng sao có thể sánh được đích nữ của Lâm gia?
Công chúa Gia Nghi không những vô dụng mà còn có thể là một
mối họa.
Hiện trên triều, tiểu hoàng đế cũng chỉ là một con rối để trang trí,
rất nhiều đại sự vẫn do Tạ gia cầm đầu môn phiệt quản lý, tin
đồn về công chúa và Tạ Phi không phải vấn đề lớn, tin đồn Tạ
Phi muốn cưới công chúa để mưu triều soán vị mới làm Tạ Lâm
khó chịu.
Sinh ra trong thế gia phải có sự đánh đổi, nếu Tạ Phi quyết phá
vỡ sự cân bằng của thế chân vạc này thì có khả năng đất nước
sẽ loạn.
“Nhi tử sẽ không cưới nữ tử khác." Tuy Tạ Phi gối nhưng thái độ
lại rất kiên định.
Tạ Lâm tức giận trừng mắt: "Ngươi nghĩ cũng đừng có nghĩ."
Hai phụ tử giằng co, kết cục cuối cùng là Tạ Phi đến từ đường Tạ
gia quỳ một đêm xem như trừng phạt, bỏ qua tội đã phạm phải.
Tạ Phi bình tĩnh đến từ đường, phạt quỳ cũng được, nhưng hắn
không cảm thấy mình có tội gì, nếu có tội thì hắn và Gia Nghi
đúng là chưa nên duyên phu thê đã tằng tịu với nhau, phạm đến
gia huấn của tổ tông và lễ nghi xã hội, tội này thì hắn nhận.
Quỳ trong từ đường, hn chợt nhớ đoạn hội thoại vừa rồi với phụ
thân --
“Ngươi có còn nhớ vì sao vi phụ lại đặt tên ngươi là "Phi”
không?"
"Phụ thân hy vọng nhi tử biết phân biệt đúng sai."
"Nếu còn nhớ vì sao lại muốn gây chuyện thị phi?"
"Gia Nghi không phải chuyện thị phi, ngàn sai vạn sai chỉ có một
mình nhi tỷ sai không liên quan gì đến nàng, dù cho con đường
phía trước gập ghềnh ra sao, nhi tử cũng quyết phải cưới được
nàng."
"Ngươi cưới nàng? Ngươi không định củng cố Tạ gia? Từ bỏ tiền
đồ gấm hoa của mình sao?"
Hắn không trả lời ngay, trong hai năm qua, hắn cũng đã nhiều
lần tự hỏi mình câu hỏi này, theo lễ pháp của Đại Kỳ, sau khi cưới
công chúa thì không thể nhậm chức trong triều, hắn là nhi tử duy
nhất của phụ mẫu, nếu chỉ làm một phò mã nhàn tản, tương lai
của Tạ Gia tràn ngập nguy cơ.
Hắn đọc đủ thứ thi thư, càng thương xót khó khăn của bá tánh,
quyết tâm dấn thân vào chính trị, đứng ngạo nghễ trong triều
đình, dùng sức lực của mình để hiệp trợ thiên tử dưỡng dục bá
tánh, bảo vệ xã tắc, cưới công chúa đồng nghĩa hắn phải từ bỏ
chí hướng của mình.
Nhưng nữ nhân của mình mà còn chưa bảo vệ thì nói gì đến bảo
vệ bá tánh thiên hạ? Nếu hắn không thể yêu được nữ tử mình ái
mộ thì sao hắn có thể yêu con dân Đại Kỳ được?
Tạ Phi trằn trọc nhiều đêm không ngủ được, cuối cùng cũng tìm
được một con đường.
Chỉ cần đánh bại tên nghịch tặc Hoàn Thừa, giành lại được Yên
Châu bị hắn chiếm giữ, lúc đó hắn và công chúa sẽ phong vương
trấn thủ ở phương Bắc, như vậy là Tạ gia sẽ có hi vọng, sau này
hắn sẽ chuyên tâm dạy dỗ con cái, kề cạnh Gia Nghi suốt quãng
đời còn lại.
Con đường này nói thì dễ, làm thì khó.
Hoàn Thừa nắm trong tay trọng binh, Yên Châu dễ thủ khó công,
chỉ dùng nội quân Tạ gia chắc chắn không thể đánh hạ được,
các thế gia khác cũng chưa chắc nguyện ý cùng hành động mạo
hiểm với hắn.
Vì vậy hắn chiêu mộ quân tị nạn, bí mật bồi dưỡng một lực lượng
quân sự hùng mạnh ở Giang Thành, chờ cánh chim của hắn
vững vàng sẽ lập tức tấn công Yên Châu.
Không khí lạnh lẽo của đêm đông phả vào xoang mũi giúp hần
tỉnh táo và bình tĩnh hơn, mùi hương sau cuộc h//o//a//n á//i cùng
nàng vẫn còn vương trên xiêm ý của hắn, trong lòng Tạ Phi càng
thêm quyết tâm.
Đây là một canh bạc lớn, ngại gì mà không thử?













