Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồi Linh - Ký Ức Đêm Xuân – Chương 2

Hồi Linh - Ký Ức Đêm Xuân

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3

Đến lúc này, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành của sự việc.

Chung Ngôn là đại minh tinh, Trần Diệc Nhất là người quản lý của anh ta, và Chung Ngôn đã nhảy lầu tự sát vào buổi tối bảy ngày trước. Mặc dù hiện tại công ty quản lý vẫn đang phong tỏa thông tin, nhưng đã có không ít paparazzi đánh hơi được, ngày nào cũng chặn ở cửa công ty để hỏi về tung tích của Chung Ngôn.

"Cậu yêu anh ta không?" Tôi hỏi.

Trần Diệc Nhất sững lại: "Đã nói là chúng tôi không phải..."

"Không nhất thiết phải là loại tình yêu đó, có thể là tình yêu gia đình, tình yêu bạn bè... Tóm lại, cậu có yêu anh ta không?"

"Tôi..." Trần Diệc Nhất ngập ngừng, "Thực ra tôi mới tiếp nhận công việc quản lý của anh ấy được ba tháng."

"Vậy là cậu không yêu anh ta. Vậy thì sự sống c.h.ế.t của anh ta liên quan gì đến cậu." Tôi ngồi xuống tiếp tục đóng nắp vali lại.

"Nếu anh ta chết, cuộc đời tôi coi như xong." Trần Diệc Nhất lại bắt đầu khóc, nước mắt nước mũi tèm lem kể lể với tôi về những bất hạnh mà cậu ta đã trải qua sau khi chúng tôi rời xa. Đi học bị bạn học lớp trên bắt nạt, đi làm bị sếp la mắng, khó khăn lắm mới nổi lên được bắt đầu quản lý nghệ sĩ, không ngờ mới làm được ba tháng thì xảy ra chuyện này.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi bịt tai lại, không chịu nổi những lời than vãn dài dòng của cậu ta.

Cuối cùng cậu ta khóc mệt, ôm vali đựng xác ngủ ngon lành trong phòng làm việc của tôi.

Nhìn ly nước Trần Diệc Nhất đã uống, tôi mới nhớ ra trong đó có pha thuốc ngủ của tôi.

Tôi chu đáo đắp chăn cho Trần Diệc Nhất và cái xác, sợ cái xác bị thối rữa nên đã chỉnh nhiệt độ máy lạnh xuống mức thấp nhất, rồi rời khỏi phòng làm việc, lái xe đến nhà bà nội ở quê.

4

Bà nội tôi đã qua đời vào năm tôi đỗ đại học ngành luật.

Trước khi qua đời, bà nắm chặt cuốn "Cản Thi Bút Ký" trong tay, không ai có thể lấy đi được, ngay cả người lo hậu sự cũng đành bó tay. Cuối cùng, cuốn sách đó đã được hỏa táng cùng với t.h.i t.h.ể của bà.

Tôi biết thực ra bà nội cũng không thích số phận làm pháp sư của mình. Bà sinh ra vào cuối Thế chiến thứ hai, từ khi còn nhỏ đã bị yêu cầu siêu độ cho những linh hồn c.h.ế.t trong chiến tranh, đưa họ về quê. Bà đã chứng kiến quá nhiều cảnh tàn nhẫn và đẫm máu, những điều đó luôn trở thành cơn ác mộng đeo bám bà suốt cuộc đời.

Vì vậy, mặc dù khi còn nhỏ tôi cũng bị yêu cầu làm những việc tương tự, nhưng phần lớn thời gian chỉ là giúp bà làm những việc không quan trọng. Bà không mở mắt âm dương cho tôi, tôi không thấy những hồn ma như người ta nói, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng của họ. Bà nói cứ giả vờ như không nghe thấy, những hồn ma lang thang đều là những người không nhà cửa, chỉ cần đưa họ về nhà thì họ sẽ không làm hại người vô tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Tôi bước vào ngôi nhà của bà ở quê, nơi này đã lâu không có người ở. Hệ thống điện cũ kỹ, không còn bóng đèn nào sáng, chỉ còn lại lớp bụi dày bay mịt mờ dưới ánh đèn pin.

Tôi đi đến trước bàn thờ mà bà thường cúng bái, lấy ra cuốn "Cản Thi Bút Ký" mà bà đã giấu.

Cuối cùng, bà vẫn không nỡ mang theo nó hóa thành tro bụi. Cuốn sách mà bà cầm trong tay là bản sao do chính bà chép lại, còn cuốn trong bàn thờ mới là bản gốc do tổ tiên để lại.

Trong đó ghi chép chi tiết về “Hồi Linh”: ái sinh vạn vật, sinh tử, m.á.u thịt xương cốt của con người.

Năm đó, con Tiểu Vĩ của Trần Diệc Nhất có thể sống lại là nhờ tình yêu mãnh liệt của cậu ta dành cho nó. Còn việc hồi sinh một con người cần bao nhiêu tình yêu, tôi không biết.

5

"Trình Lạc."

Trong bóng tối, tôi dường như nghe thấy ai đó đang gọi tên mình.

"Trình Lạc."

Ban đầu, tôi nghĩ đó là tiếng của bà, nhưng lắng nghe kỹ hơn, tôi phát hiện ra đó là giọng của một người đàn ông.

Cũng đúng, bà đã buông xuôi tất cả, khi còn sống lại làm rất nhiều việc tốt, bây giờ nếu không thành tiên thì chắc chắn đã đầu thai vào một gia đình tốt.

Giọng nói đó rất xa, có lẽ là ở ngoài cửa. Tôi nhìn về phía cánh cửa gỗ đang khép hờ, dù bà luôn dặn tôi phớt lờ họ, nhưng thực lòng mà nói, một hồn ma không nhà cửa cũng thật đáng thương, từ khi c.h.ế.t đi đã luôn đói khát, đến cả lễ phẩm cũng không được ăn.

Vì vậy, tôi nói lớn: "Lần sau đến, tôi sẽ mang đồ ăn cho anh, hôm nay tôi không chuẩn bị gì cả."

m thanh bên ngoài im bặt, tôi nghĩ rằng anh ta đã bỏ cuộc, nhưng không ngờ một lát sau tiếng gọi vẫn tiếp tục.

— Trình Lạc, Trình Lạc, Trình Lạc...

Thật là một hồn ma cứng đầu.

Bà từng nói, những hồn ma khó đối phó thường là những người c.h.ế.t oan uổng, phần lớn họ còn rất trẻ, nên mới có những chấp niệm khó lòng xóa bỏ.

Tôi không để ý đến anh ta nữa, bước vào phòng làm việc của bà để tìm kiếm thứ mình cần.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồi Linh - Ký Ức Đêm Xuân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...