Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Hồi Ký] Cấp 3, Anh Và Em – Chương 238

[Hồi Ký] Cấp 3, Anh Và Em

Tác giả: Mievi Dương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện gì cần tới, nhất định sẽ phải tới. Chiếc máy

bay kia cất cánh, mang theo cô nàng khó hiểu nhất mà tôi đã từng gặp về

với xứ sở hoa anh đào xa xôi. Tôi đứng chết lặng trước cửa phi trường,

mắt nhìn xa xăm theo hướng chiếc máy bay kia, mãi đến kia nó mất hút tận phía chân trời.

Tạm biệt em! Cô gái của sự bí ẩn!

Quay

bước về lại nơi bắt đầu, theo như cách nói của Ái Nhi. Ngày nay em đi,

cũng là ngày mà trò chơi tình yêu của tôi kết thúc, và cũng đến lúc để

biết được sau tất cả tôi sẽ còn lại thứ gì.

Lạ thay, ngày My đi tôi cũng rất đau đớn vì mất đi 1 người mình thương bên cạnh, nhưng bây giờ, nổi đau đó dường như là hơn hẳn, chút hụt hẫng, tiếc nuối, chút buồn bã nhớ lại những khoảnh khắc bên cạnh nhau của tôi và Nhi, nhưng có lẽ chỉ mãi mãi là những kỉ niệm về một thời đáng nhớ mà thôi.

Tôi lái

xe chen chút vào những dòng xe tấp nập ngược xuôi sau 1 ngày lao động

vất vả, từng tiếng còi xe vang lên inh ỏi, nhưng đối với tôi dườnh như

chẳng hứng thú để nghe thấy gì cả.

Chạy xe thật chậm (thực ra là

kẹt xe thôi) để cảm nhận được vị mặn đắng đang thấm sâu đằng sau đôi

mắt của tôi. Nước mắt không rơi, nhưng... vẫn có cái gì đó đang chảy

ngược vào trong...

”Nước mắt chảy xuôi chỉ làm nguôi kí ức.

Nước mắt chảy ngược mới thấm đượm niềm đau”

Tấp xe vào quán nhậu quen thuộc khi tôi vừa về tới gần nhà, tôi lại tiếp tục hành trình của 1 thằng cần hơi men.

_Ê thằng kia để xe đó đi, mày làm gì mà như người mất hồn thế hả N

-tiếng anh chủ quán oang oảng ở phía trong, kéo tôi về với thực tại.

Dường như tâm trạng tôi bị chi phối quá nhiều trước việc Nhi đi khỏi nơi này.

_Ơ dạ sao anh!

_Mày để xe đó đi, tao dẫn cho.

_...

_Vào trong ngồi đi, mày làm gì như bức tượng thế hả thằng kia -anh chủ

quán sút tôi 1 phát khi tôi vẫn còn đứng càm ràm ở khu vực chiếc xe, hic đi nhậu mà cũng bị quính vì tội đứng 1 chổ nửa à @@

Vào trong yên vị ở 1 cái bàn trống cạnh cửa ra vào, tôi ngồi đó chờ đợi. Ơ mà chờ đợi cái gì?

_Thằng cô hồn, tao lạy mày! Nay mày để não ở nhà à?

Anh chủ quán đặt chai chuối hột với dĩa khô cá đuối ra bàn, miệng vẩn chữi tôi xối xả không ngừng @@

_Ủa sao nay anh đem rượu ra -tôi ngơ ngác nhìn ảnh.

_Định mệnh, mày vào quán mà chẳng nói năng tiếng nào, thì làm sao tao biết mày nhậu cái gì, thôi quất tạm đi

Tôi chỉ biết gật gật đầu hưởng ứng thôi. Kệ, có món giải sầu là oke

rồi. Chắc biết tôi buồn, nên anh chủ quán nhiệt tình... bỏ quán ngồi

nhậu với tôi luôn, đúng là dân chơi mà@@ anh em quen nhau chưa lâu,

nhưng ít ra vẫn đong đầy tình huynh đệ, cùng khoác vai, cùng nâng ly,

cùng tâm sự về chuyện đời, chuyện người.

Mãi đến tận 11h đêm tôi mới rời bàn nhậu, chia tay người anh, người chủ quán nhiệt tình kia má

về lại căn phòng yêu dấu. Khi ta buồn, càng uống thì càng tỉnh, thật sự

là như vậy. Đầu óc tuy lâng lâng do thấm hơi men, nhưng vẫn đủ tỉnh táo

với những hình ảnh ùa về.

Hình ảnh cô gái hoảng hốt đứng dựa

mình vào cửa sắt với đôi mắt to tròn nhìn tôi khi bị tôi bịt miệng hôm

nào, giờ đây bỗng dưng lại xuất hiện trong đầu tôi.

Từng hình

ảnh, từng khoảnh khắc cứ như 1 cuốn phim quay chậm phát lên chập chờn

trong tâm trí tôi. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, hình dáng ấy,... giờ đây chỉ

xuất hiện mờ nhạt mà thôi.

Lắc đầu xua đi những hình bóng ảo

giác đang xoay quanh trong đầu của tôi, tôi từ từ tận hưởng cái cảm giác mát lạnh của sương đêm, lếch tha lếch thếch về căn phòng trọ.

Cánh cửa phòng trọ vừa mở ra, đập vào mắt tôi là hình ảnh 2 người con

gái thân quen đang gục mặt trên bàn. Sao Quyên và MNgọc lại đến đây?

Dựng xe vào sát cửa, tôi bước tập tễnh vào, nói tỉnh táo chứ thực ra cũng hoa mắt cmnr =.=

_Ơ anh về rồi à -MNgọc giật mình tỉnh giấc, dụi dụi mắt nhìn tôi.

_Ừ -tôi nhẹ nhàng lên tiếng, trong lúc tiềm thức còn tỉnh táo thì trả lời, rồi tôi cũng dạt hẳn sang giường ngủ luôn.

Chỉ thấy MNgọc nhìn tôi chẳng nói gì cả, sao lại lạ thế nhỉ, đáng lẽ

như thường ngày thì em đã phải lo lắng chạy đôn chạy đáo lo cho tôi rồi, hay là...

Thôi dù sao đi nửa, cuộc chơi này do tôi khởi xướng,

thì hậu quả ra sao, tôi vẫn là người phải gánh chịu tất cả. Giờ thì...

ngủ trước tính sau, mệt quá luôn rồi @@

Chẳng biết tôi ngủ bao lâu nửa, chỉ biết rằng khi tôi giật mình thức giấc, ngoài trời vẫn còn đang một màu tối đen như mực.

Nhìn sang bên cạnh, từ lúc nào hai cô gái kia đã tự động nằm hai bên

giường, và ôm lấy cục nhân là tôi ở giửa. Quyên thì nằm phía trong, còn

MNgọc thì bên ngoài. Tội nghiệp, giường chật nên em chỉ nằm meo sát bên

ngoài mép giường, tôi chỉ cần lấn sang chút xíu là em lọt sàn ngay lập

tức.

Nhẹ nhàng gỡ tay hai nhỏ ra, tôi chậm chạp ngồi dậy. Leo

xuống giường, tôi bế MNgọc dịch chuyển vào trong, chứ em mà nằm đây chút xíu nữa là lọt đất mất. Kéo chăn đắp lại cho hai nhỏ, tôi đứng lặng

trong bóng đêm mà nhìn hai bóng hình đang say sưa ngủ mê kia.

Mất một hồi lâu, ý thức trong tôi mới chợt trở lại, báo hiệu việc tôi

cần phải làm là gì. Một cuộc trốn chạy, có thể nói là vậy.

Trong âm thầm và lặng lẽ, tôi rời khỏi căn phòng mà chỉ đem theo có vài món

dụng cụ quen thuộc. Con dao phượt lận lưng, hàng phòng thân bao giờ cũng phải đem, cái bóp tiền thì nhất định phải có, cái máy ảnh và cái dt,

quơ vội thêm cái áo khoác dầy nữa thôi.

Quay lại nhìn vào màn

đêm, tôi chỉ biết gửi gắm cho hai em lời xin lỗi thì thầm nơi cửa miệng, rồi quay bước đi nhanh trong cơn lạnh của từng cơn gió đầu đông. Đón 1

chiếc taxi ra nhà xe TB, tôi book-in 1 vé đi Đà Lạt ngay giửa đêm

khuya, nói chứ cũng 3h sáng rồi.

Lên xe giường nằm ngủ bù, sự

tỉnh táo trong tôi chỉ đủ thời gian cho tôi mua vé và leo lên xe thôi,

rồi hơi men kia lại kéo tôi chìm vào giấc ngủ say, quên đi tất cả, quên

đi cái mục đích mà tôi leo lên chuyến xe này là gì @@

Sáng thức giấc khi cảm nhận thấy cơn lạnh xuất hiện đột ngột, mở mắt ra thì thấy

sương mù xuất hiện mù mịt, giăng kín cả bầu trời. Tầm nhìn hạn chế, tôi

chỉ đủ khả năng dựa vào hiểu biết mà phán đoán được vị trí của bản thân, chắc đến Đà Lạt rồi đây =)))

_Sương mù dầy quá, đến trạm nghỉ đi anh ơi! Lát nắng lên rồi hẳn chạy!

-tiếng anh lơ xe ồm ồm bên dưới tôi, vì ghế tôi trên cao, và ngay cạnh

cửa ra vào.

_Tới đâu rồi vậy anh? Tới Đà Lạt chưa? -tôi ngu ngơ đưa đầu xuống hỏi.

_Chưa em trai, mới tới đèo Chuối thôi, sương mù dầy quá!

_Sặc chưa tới nửa à anh! -tôi lơ ngơ nhìn ra ngoài trời, thấy vực sâu bên mắt mới biết mình vẫn đang trong đoạn đường đèo.

_Làm gì mà tới nhanh vậy, mới rời bến có 3 tiếng mấy hà em trai!

Nhìn dt, hoá ra chỉ mới hơn 6h sáng, thảo nào bầu trời vẫn còn tối om.

Ngủ nhiều quá riết lú người hẳn, cứ tưởng đã trải qua thời gian rất lâu, hoá ra chỉ vừa đi được có vài tiếng =)) N ơi là N, sao dạo này đầu óc mày ngu hẳn thế @@

Lại mất thêm gần cả 3 tiếng nằm ê ẩm cả mình, tôi mới nhìn thấy những bụi cây thông đặc trưng của núi rừng Đà Lạt.

_Tới địa phận rồi đấy em trai, chút xíu nữa là vào bến rồi -anh lơ xe vui vẻ bảo với tôi.

_Dạ cảm ơn anh!

_Mà em đi đâu lên đấy! Đi chụp hình hoa dã quỳ à?

_Ơ dạ đúng vậy anh! -tôi ngu ngơ trả lời, vì tôi thực sự đâu rõ mục

đích đi của mình là gì đâu, chỉ biết rằng mình muốn đi đến 1 nơi xa thật xa, nhưng trái tim yêu Đà Lạt thì lại kéo tôi về với thành phố của ngàn hoa này.

_Thảo nào em chẳng đem theo hành lí gì cả! Mùa này

lạnh lắm, cái áo khoác của em chẳng thấm tháp gì đâu -anh lơ xe cười

cười chỉ tay vào cái áo khoác mà tôi xem là dầy cộm.

_Dạ hèn chi thấy lạnh thật!

_Lên đó vào chợ kím mua liền 1 cái mà mặc, cũng may xe mình lên tới thì nắng lên rồi, đỡ lạnh.

Ngồi hàn huyên tâm sự với anh lơ xe cũng đỡ chán, chứ nhìn xung quanh

tôi nếu không phải ghế trống thì cũng là bô lão, và hơn hết là họ đang

say sưa ngủ, lấy ai mà nói chuyện với tôi cơ chứ.

Đặt chân xuống bến xe dưới cái nắng vàng không mấy gay gắt, vì vậy tôi cảm thấy lạnh

@@ phù đang mùa đông lại đ//â//m đầu lên cái phố núi này, bảo sao mà chẳng

lạnh cho được. Chào tạm biệt anh lơ xe, không quên xin sdt ổng, có gì

liên hệ book-in vé về chứ.

Cũng may mắn vì Đà Lạt tôi đã lên

nhiều lần, đường xá tuy không nhớ hết, nhưng ít ra vẫn dễ dàng tìm được

chỗ trú ngụ. Chọn khách sạn KT trên đường HBT, tôi đặt phòng rồi ra chợ

Đà Lạt bằng đường tắt gần chổ tôi ở, cũng khá gần, đi nhiều riết biết

luôn đường tắt =)) ra chợ mua quần áo mà mặc, chứ hôm qua chẳng có thời gian để sửa soạn,

mà có sửa soạn cũng đánh thức hai người con gái kia dậy mà thôi.

Mất cả buổi sáng để chuẩn bị tất cả đồ đạc mà mình cần =)) cái tội đi gấp quá nó hại cho túi tiền, nhưng chẳng sao, ít ra cũng

đám ứng được nhu cầu rời khỏi cái Sài Thành đầy khói bụi, bỏ sau lưng

lại những tâm tư rối bời, để có thể hoà mình vào nỗi buồn của thành phố

mộng mơ.

Cái sim dt được tôi tháo ra từ khi đặt chân vào khách sạn, vì nó cứ réo liên hồi, báo hiệu từng cuộc gọi từ mấy cô nàng kia, chắc

là phát hiện ra sự biến mất của tôi rồi chăng.

Tắt luôn cái dt,

vì chức năng GPS thôi, định vị thì nhanh chóng tìm được tôi, nên tôi

quăng cái dt lại phòng của KS luôn, dù sao thì có cái máy ảnh là đủ lắm

rồi. Nghỉ ngơi 1 giấc, tôi lại tha thẩn dạo bước khắp mọi nơi gần cái KS mà tôi ở, để rồi chán nản trở về lại KS. Vì các địa điểm cần đến xa

quá, chẳng thoả mãn được tính tò mò và ngứa tay muốn chụp ảnh của tôi =)))

Đến tối thì tôi cũng thuê được 1 chiếc xe từ anh bảo vệ, lại vi vu đến những điểm mà mình luôn muốn đến.

Đến Dalat Nights, quán cà phê có view đẹp nhất mà tôi từng biết. Mỗi

lần lên với phố núi này, tôi chỉ biết đêm đêm dừng chân trước quán, ngồi nhâm nhi ly cafe đắng, ngắm cảnh thành phố Đà Lạt về đêm...

Ngồi tận hưởng ly cafe ít đường theo yêu cầu, tôi lại có dịp thả trí tưởng

tượng của mình vào một tác phẩm nổi tiếng, “Ngày hôm qua... đã từng”,

chính anh Nguyễn Mon là người đã mang Dalat Nights đến với cuộc sống của tôi.

Khởi nguồn từ sự tò mò, lòng hiếu kì về 1 quán cafe đẹp,

lại được nhắc đến nhiều trong 1 tác phẩm truyện càng làm cho tôi thích

thú tìm hiểu cái địa điểm này, để rồi tôi lại chìm đắm vào cái không

gian đẹp tuyệt vời này đây! Mê say khó tả được thành lời!

Trốn

chạy ở thành phố của ngàn hoa, cái nơi mà từ xưa đã được biết đến với

cái tên “thành phố buồn“. Liệu rằng đây có phải là nơi thích hợp để tôi

tìm đến hay không, nhất là khi trái tim đang thổn thức không ngừng, vừa

cuộn trào trước cảm nhận tình yêu, vừa đớn đau khi nhìn người mình yêu

cất bước rời xa.

Nhưng có lẽ tất cả đã được sắp đặt, nơi tôi đến, cũng là nơi em đến!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Hồi Ký] Cấp 3, Anh Và Em
Chương 238

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 238
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...