Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Học Ngoan – Chương 107

Học Ngoan

Tác giả: Hạnh Văn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Thiên Tây vòng tay ôm lấy eo Tôn Thành, vùi mặt vào người hắn, thật sự ngủ say không hề cựa quậy.

Thời gian sắp hết, vốn dĩ Tôn Thành muốn để cậu ngủ nhiều thêm vài phút, thế nhưng mỗi lần cậu thở ra hít vào, hơi thở lại nhẹ nhàng phả vào bụng hắn, cách một lớp áo cũng có thể cảm nhận được. Lúc Tôn Thành giải xong một bài, bụng dưới cũng đã co lại, hắn cúi đầu nhìn, ngón tay xoay bút vài vòng, cuối cùng vẫn đưa tay xuống khẽ xoa lên tóc cậu.

Lâm Thiên Tây được xoa mà mở mắt ra, cậu lật người lại nằm ngửa trên đùi hắn rồi mới tỉnh hẳn.

Tôn Thành ở trên nhìn cậu: "Dậy đi."

Cậu lập tức ngồi dậy: "Có quá giờ không?"

Tôn Thành giơ điện thoại lên cho cậu xem: "Vừa đúng mười phút."

"Chậc, Thành gia làm việc tôi rất yên tâm." Lâm Thiên Tây vỗ vỗ mặt, sau đó vươn vai một hồi để xốc lại tinh thần.

Tôn Thành buồn cười, những lúc như thế này cậu nói chuyện cực kỳ dễ nghe, hắn cầm một ly nước trên bàn lên rồi đưa cho cậu: "Cảm ơn chính tư thế ngủ của cậu đi."

"Hửm?"

"Không có gì." Tôn Thành lại liếc thời gian trên màn hình điện thoại: "Làm thêm khoảng một tiếng nữa."

Lâm Thiên Tây bưng ly nước uống một ngụm, sau đó cầm bút rồi cúi đầu viết tiếp: "Ừm."

Lúc trả lời không quá để ý, khi một tiếng đã thật sự trôi qua, cậu vẫn còn hai câu nữa trong đề chưa làm xong, trông thấy Tôn Thành gấp sách rồi đóng nắp bút lại, cậu mới nhận ra: "Cậu xong rồi à?"

"Ừm, cậu cũng đừng làm nữa, ngày mai phải đi học." Tôn Thành thẳng tay lấy đi cây bút trong tay cậu: "Làm sau."

Lâm Thiên Tây vừa toan cầm tờ đề, cuối cùng tờ đề cũng bị hắn rút mất.

"Để ở nhà tôi, ngày mai sẽ kiểm tra cho cậu, cậu phải đi ngủ, đừng nghĩ tới việc lấy lại làm cho xong."

"..." Lâm Thiên Tây bị hắn mò trúng tâm tư, đành phải bò dậy, nhủ thầm lần sau sẽ làm nhanh hơn một chút.

Tôn Thành đứng lên, đột nhiên hỏi: "Về bây giờ?"

"Về chứ." Lâm Thiên Tây cầm balo, thoáng sau đã hiểu ra, cậu nhìn hắn cười cười: "Làm sao, cậu muốn tôi ngủ lại ở đây à?"

Tôn Thành trầm thấp nói: "Cậu muốn ngủ ở đây không?"

Lâm Thiên Tây nghe giọng điệu này của hắn mà lỗ tai ngứa ngáy, khoé miệng cong lên: "Đừng có dụ dỗ tôi, tôi phải chuyên tâm học tập, kỳ thi thử lần tới nhất định phải đứng ở thứ hạng 15, thi được rồi sẽ chơi tiếp."

"Ai nói muốn chơi?" Tôn Thành hỏi.

"..." Lâm Thiên Tây khẽ tặc lưỡi, thình lình vòng tay ôm lấy cổ hắn rồi ghì mạnh xuống: "Tôi! Tôi nói, tôi muốn chơi với cậu, được chưa?"

Tôn Thành bị cậu ghì ngả về phía trước, hắn ngẩng đầu lên: "Ừm, được."

Bỗng, tiếng mở cửa từ phòng Cố Dương vang lên, Lâm Thiên Tây lập tức buông lỏng tay, khoác cặp sách lên vai rồi đi thẳng ra cửa.

Tôn Thành nhìn cậu bước ra cửa như một cơn gió, hắn quay đầu lại, đúng lúc đó Cố Dương mở cửa phòng đi ra.

"Anh ơi, anh vẫn chưa ngủ ạ?" Cố Dương nửa tỉnh nửa mơ, vừa nói vừa bước vào WC.

Khoé miệng Tôn Thành giương lên, hắn cất đề của Lâm Thiên Tây đi rồi đáp: "Ngủ đây."

...

Lâm Thiên Tây về trễ nhưng vẫn cố ý đặt báo thức để dậy sớm.

Không còn nhiều thời gian, cậu phải cố gắng hết sức.

Kết quả là không cần đến đồng hồ báo thức, thứ đánh thức cậu sáng nay chính là một tràng âm báo cuộc gọi *, hồi chuông "reng reng reng" chui thẳng vào trong màng nhĩ.

Lâm Thiên Tây dựa vào cảm giác mà ấn nhận, nhắm nghiền hai mắt kề điện thoại lên tai.

"Bé ngoan, dậy thôi, chờ cậu ở chỗ Dương Duệ." Giọng Tôn Thành khàn khàn, dường như cũng vừa mới tỉnh không lâu.

4

Mắt tuy nhắm nhưng miệng đã nở nụ cười, Lâm Thiên Tây bật dậy rời giường ngay tức khắc: "Tới đây, chỉ huy!"

Không hề báo trước, cứ vậy mà được hẹn.

Cùng lắm mười phút sau, Lâm Thiên Tây khoác balo chạy ra đường lớn, vừa chạy vừa học thuộc bài thơ cổ trong miệng.

Vừa đến bên ngoài tiệm tạp hoá, một chiếc xe tải đỗ lại ven đường, tiếng còi "bíp bíp" kêu inh ỏi.

Miệng Lâm Thiên Tây vẫn lẩm nhẩm đọc thơ, tầm mắt phóng ra phía trước tìm Tôn Thành, cậu hoàn toàn không nghe thấy mà lướt thẳng qua chiếc xe tải kia.

Người trong xe thò đầu ra: "Nhóc con nhà cậu điếc à?"

Khi đó Lâm Thiên Tây mới dừng bước rồi quay đầu lại nhìn, Lộ Phong đi ra từ buồng lái, gương mặt mang theo vết sẹo trừng mắt nhìn cậu.

"Cầm cái giải quán quân cả nước rồi mà sao vẫn ngốc vậy?"

"Quán quân cả nước cũng phải thi đại học mà." Lâm Thiên Tây lùi lại vài bước, trở lại bên cạnh xe: "Làm gì thế, anh có gì muốn nói à?"

Lộ Phong lấy bao thuốc ra rồi rút một điếu cho cậu theo thói quen, chợt nhớ ra bây giờ cậu đã không giống như trước kia, hắn bèn thu lại rồi nhét vào miệng mình: "Dương Duệ đã nói với anh chuyện chân cậu, anh đi tìm Tam Pháo một thời gian rồi, vẫn chưa tìm được. Cậu cũng đừng quan tâm nữa, nên làm cái gì thì làm cái đó đi, tránh được thì cứ tránh."

Sắc mặt của Lâm Thiên Tây xấu đi ngay sau khi nghe thấy cái tên đó: "Chuyện lâu như vậy rồi mà anh vẫn để bụng, em cảm động thật sự." Cậu cũng không thích phiền phức, ngón tay móc lấy quai đeo cặp sách: "Bây giờ em và nhóc Đông làm hoà rồi, không có ý định nào khác, có thể thi vào một trường tốt, rời khỏi nơi này thì sẽ cách xa loại ruồi nhặng đó."

"Cậu nghĩ được vậy là tốt nhất, học tập cho thật tốt đi." Lộ Phong đang nói bỗng ngừng lại, nhìn về phía trước: "Cậu ấy chờ cậu."

Lâm Thiên Tây nhìn theo ánh mắt Lộ Phong, trông thấy Tôn Thành đang đứng ngay phía trước, hắn đeo balo, khoác một cái áo khoác ngắn màu đen, thân hình vừa cao vừa thẳng tắp, cậu nở nụ cười rồi bước về nơi ấy: "Chắc chắn là chờ em, chẳng lẽ lại chờ anh à?"

"Cậu đắc ý cái con khỉ." Lộ Phong mắng một câu, sau đó đi vào trong tiệm tạp hoá.

Lâm Thiên Tây đi tới đưa tay ra: "Đề của tôi đâu?"

Tôn Thành bắt lấy cái tay của cậu rồi kéo đi: "Ăn sáng trước đã."

Lâm Thiên Tây bị hắn kéo về phía trước, cả hai băng qua đường rồi dừng lại trước một cửa tiệm ăn sáng ở ven đường.

Tôn Thành đi vào trong gọi cháo và bánh bao, gọi xong thì quay lại hỏi: "Vừa nãy nói gì vậy?"

"Nói nhảm vài câu ấy mà." Lâm Thiên Tây đáp bừa, cậu kéo ghế của bàn kê gần góc tường rồi ngồi xuống, lại vươn tay ra: "Đề đâu rồi?"

"Ăn thì ăn cho đàng hoàng, ăn xong đưa cho cậu." Tôn Thành ngồi xuống rồi cầm một bên dây tai nghe trên cổ đưa qua: "Cho phép cậu nghe tiếng Anh."

Lâm Thiên Tây ngoan ngoãn ghé sát lại gần, chỉ chỉ tai phải.

Tôn Thành nhét vào cho cậu, tiện tay kéo ghế xích lại gần.

Bọn họ ngồi trong quán ăn gần một tiếng, ăn sáng xong xuôi, cũng nghe xong vài đoạn tiếng Anh, đến khi người ra vào quán ngày càng nhiều, cả hai mới tới trường học.

Tình cờ khi ấy đang là giờ vào trường cao điểm, lúc đến nơi, sợi dây tai nghe vẫn nối giữa hai người.

Tôn Thành kéo Lâm Thiên Tây lại, vừa tháo tai nghe xuống cho cậu, hắn đã thấy lão Chu đang đứng ở cửa nhìn bọn họ.

Lâm Thiên Tây cũng thấy, thản nhiên tiến vào cổng trường như không có gì.

"Lâm Thiên Tây." Lão Chu bỗng gọi: "Đi theo tôi một lúc."

Lâm Thiên Tây dừng lại, hỏi theo bản năng: "Làm gì ạ?"

"Vào văn phòng đi, làm lại những bài kiểm tra em thiếu lúc đi huấn luyện." Lão Chu bước về phía trước.

"..." Lâm Thiên Tây thầm nghĩ, thế thôi à, vậy còn doạ người ta làm gì chứ? Cậu liếc mắt nhìn Tôn Thành đang bình tĩnh cất tai nghe đi, sau đó tháo balo xuống quăng cho hắn.

"Đi đi." Tôn Thành nhận lấy rồi đi về lớp trước.

Lâm Thiên Tây theo lão Chu vào văn phòng, không có ai ở đây, trên bàn quả thật đang bày mấy bài kiểm tra chờ cậu.

Lão Chu đặt bút trên bàn, cầm ấm trà lên rót vào ly, mở miệng nói như thể không liên quan đến mình: "Làm không hết thì mang về làm, không biết làm thì hỏi Tôn Thành."

Lâm Thiên Tây kéo ghế phía sau bàn làm việc ra ngồi xuống rồi cầm bút bắt đầu viết, viết được một hồi, tựa như vừa mới kịp phản ứng, cậu ngẩng phắt đầu lên hỏi: "Thầy Chu, thầy nói thật đi, có phải thầy bắt đầu đặt yêu cầu nghiêm ngặt hơn với em rồi không?"

Lão Chu ngồi bên cạnh thổi thổi lá trà trong ly, đáp: "Chuyện này là thầy Từ của các em đề nghị."

"Ồ, được rồi, thầy không yêu cầu, đều là Từ Tiến yêu cầu." Lâm Thiên Tây tiếp tục cúi đầu làm bài.

Lão Chu đẩy kính mắt không nói gì nữa, duy trì thái độ bình tĩnh, nhưng một lát sau, không biết vô tình hay cố ý mà ông lại đưa đầu ngó qua bài làm của cậu.

Lâm Thiên Tây vừa khéo quay sang.

Lão Chu rời mắt, lại thổi ly trà: "Làm bài của em đi."

Lâm Thiên Tây liếc cặp mắt sau lớp kính của ông, được đó, vẫn rất bình tĩnh, cậu cúi đầu nói: "Em đang làm đây."

Tôn Thành ngồi tại chỗ kiểm tra đề cho Lâm Thiên Tây, đánh dấu lại những câu sai, đợi cậu quay về làm lại.

Hắn chưa kiểm tra xong Lâm Thiên Tây đã quay về, dưới cánh tay còn kẹp một tập đề.

Vương Tiếu bước vào lớp, toàn thân nồng nặc mùi khói thuốc. Đúng lúc bắt gặp cậu đi vào, nó nhìn cậu một lúc: "Anh Tây lại bắt đầu rồi?"

Lâm Thiên Tây không buồn trả lời.

"Anh Tây?" Vương Tiếu tưởng cậu không nghe thấy nên gọi thêm lần nữa.

"Chậc." Lâm Thiên Tây liếc nó một cái: "Ồn ào cái gì, bài còn chưa nghĩ ra đây!"

"Đù má, lại bắt đầu thật rồi kìa..." Vương Tiếu vọt về chỗ ngồi: "Quái lạ, mỗi lần thấy anh liều mạng như thế là em lại hăng lên ấy, mẹ nó em cũng phải học."

Tôn Khải phụ hoạ: "Học thôi học thôi, nhìn anh Tây mà học tập."

Lâm Thiên Tây cầm đề kiểm tra trở về chỗ rồi nhìn sang bên cạnh.

Tôn Thành đẩy tập đề đã chữa xong sang cho cậu: "Nhiều đề vậy, có cần tôi rủ lòng thương xót mà giảm bớt đề cho cậu không?"

Lâm Thiên Tây cầm đề lên che trước mặt: "Tuyệt đối đừng thương hại tôi, cậu cứ chà đạp thoả thích đi."

Tôn Thành thấp giọng nói: "Chà đạp đến khi nào miệng cậu không lẳng lơ nổi nữa."

2

Khoé miệng Lâm Thiên Tây giật giật, cậu vùi đầu tiếp tục làm bài.

Tôn Thành ngồi bên cạnh mở sách ra, mắt lại thoáng nhìn sang đống đề trước mặt cậu, thật sự quá nhiều. Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tan học đi mua đồ cùng tôi."

Lâm Thiên Tây không thèm ngẩng đầu lên mà hỏi: "Mua cái gì?"

"Mua chút đồ ăn, tiện thể tới chỗ tôi học." Tôn Thành nói: "Tôi nghĩ cậu sẽ cần."

Lâm Thiên Tây hoàn toàn nghe theo sắp xếp của hắn, gật đầu: "Ừ."

Đến khi tan học, tiếng chuông trường còn chưa kịp vang, chuông điện thoại đã rung lên trước.

Cả ngày hôm nay Lâm Thiên Tây vẫn chưa động vào điện thoại, trừ lúc ăn cơm trưa bị Tôn Thành lôi đến căng tin với hai lần đi WC trong khi nghỉ giữa giờ, thời gian còn lại cậu đều ngồi tại chỗ làm đề.

Khương Hạo ở bàn trước đứng lên, cầm balo chuẩn bị đi, trước khi đi còn liếc cậu một cái: "Lâm Thiên Tây dính trên ghế luôn rồi?"

"Kinh khủng quá..." Khương Hạo nói xong lại nhìn sang Tôn Thành: "Cả hai cậu đều kinh khủng." Vừa nói vừa ra ngoài cửa.

Tôn Thành cũng vừa làm xong một đề, hắn ngồi bên cạnh thấy vậy bèn thò tay vào trong cặp sách Lâm Thiên Tây lôi điện thoại ra rồi nhét vào tay cậu.

Lâm Thiên Tây cầm lấy, đụng phải tay hắn mới ngẩng lên nhe răng cười, cậu cúi đầu xem, là tin nhắn * của Tần Nhất Đông.

[ Tôi thi cũng tạm ổn, không tệ lắm, cậu thì sao? ]

Lâm Thiên Tây trả lời ngắn gọn.

[ Không đạt mục tiêu, vẫn phải học. ]

Tần Nhất Đông đột nhiên gửi tới một chuỗi dấu chấm dài.

[ Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi với cậu nói chuyện học hành. ]

"Tần Nhất Đông?" Tôn Thành hỏi.

"Ừm." Lâm Thiên Tây vừa trả lời xong thì nhìn thấy hắn đứng lên.

"Đi thôi, muốn làm thì về làm."

Lâm Thiên Tây cất hết đề thi vào balo rồi khoác lên vai, cậu cầm luôn trên tay tờ đề mới làm một nửa đã được gấp đôi lại cùng với cây bút, sau đó đuổi theo hắn.

Để tiết kiệm thời gian, Tôn Thành tìm một cửa hàng tiện lợi trên đường rồi đi vào mua đồ.

Lâm Thiên Tây đi theo phía sau hắn.

Hắn mua một vài món Cố Dương thích cùng chút đồ ăn nhẹ và bánh mì, phòng trường hợp đói bụng vì làm đề cùng Lâm Thiên Tây đến nửa đêm. Lúc đang lấy mì ăn liền trên kệ thì bất chợt nghe thấy một tiếng "bụp", hắn quay đầu lại, trông thấy Lâm Thiên Tây đang đứng đằng kia vừa khom lưng ôm trán vừa chửi: "Đệt mẹ!"

Tôn Thành đi tới nắm lấy cánh tay Lâm Thiên Tây, bấy giờ mới phát hiện trong tay cậu đang cầm tờ đề thi, cảm giác không nói nên lời xen lẫn buồn cười xuất hiện, hắn ấn lên trán cậu một cái: "Đáng đời."

"Đệt, cậu còn ấn nữa! Tôi chỉ làm mấy câu trắc nghiệm thôi!" Vừa rồi Lâm Thiên Tây làm bài quá chăm chú, không để ý nên va phải kệ hàng, cậu vén sợi tóc phủ trước trán lên rồi chỉ vào: "Có đỏ không!"

Thấy xung quanh không có người, Tôn Thành bèn nâng cằm cậu lên nhìn một chút, thế rồi trưng ra vẻ mặt vô cảm mà nói: "Đỏ, chảy máu rồi, máu chảy thành sông."

Lâm Thiên Tây giơ chân định đạp hắn.

Tôn Thành đẩy cái chân đang giơ lên của cậu về, sau đó lấy tay cậu nhét vào túi trong áo khoác mình: "Đi theo tôi, bây giờ coi như cậu là người mù."

"Vậy cậu là chó dẫn đường?"

"Bỏ tay ra, đi tìm Tom đi." Tôn Thành hất tay cậu ra ngoài.

Lâm Thiên Tây dốc sức nhét tay lại vào túi hắn: "Không, tôi sai rồi, Tom không đẹp trai bằng cậu."

Tôn Thành bước ra ngoài: "Tới quầy bên kia rồi đi về, tôi sẽ cho cậu làm một đề, chỉ một đề thôi, về rồi làm."

"Được thôi." Lâm Thiên Tây cúi đầu nhìn bài tập, cậu cho tay vào túi áo đối phương rồi đi theo hắn.

Sau khi xem kệ hàng này xong thì cũng đã mua được gần hết những thứ cần mua.

Tôn Thành cầm đồ đi tính tiền, lúc này mới lấy tay Lâm Thiên Tây ra khỏi túi áo.

Cậu cúi đầu, trong miệng đang đọc thầm từ vựng hay công thức nào đó, chân lại vô thức bước về phía kệ hàng.

Một bàn tay bỗng đặt lên kệ ngay trước mặt, Lâm Thiên Tây đ//â//m vào mới phát hiện thứ mà trán mình đụng phải chính là mu bàn tay, vừa mới ngoái đầu lại, Tôn Thành đã đang nhìn cậu chằm chằm.

Cậu nhếch miệng cười, cất bài tập đi: "Không làm thật, về rồi làm tiếp."

Tôn Thành rút tờ đề của cậu ra rồi cất vào túi mình mới yên tâm: "Đi thôi, người mù, nếu không tôi sẽ ném cậu lại ở chỗ này."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Cái đinh nhổ không ra.
Chương 2
Chương 2: Không giữ mặt mũi cho anh Tây à?
Chương 3
Chương 3: Anh đây không có hứng thú chơi cậu đâu.
Chương 4: Cool guy lại nhìn cậu: "Tôn Thành."
Chương 4
Chương 5
Chương 5: Cậu mãnh liệt thật nha
Chương 6:  Cậu cmn tự mình đi mà giải quyết đi!!
Chương 6
Chương 7
Chương 7: Cậu nhìn anh giống có cái đam mê đó à?
Chương 8
Chương 8: Vậy mà hôm nay cho anh ấy trinh vai luôn rồi.
Chương 9
Chương 9: Em trai vừa mới đi mà đã buông thả bản thân rồi?
Chương 10: Trâu bò
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Mùi hoa quế.
Chương 12: Cậu có tránh ra không?
Chương 12
Chương 13
Chương 13: Đứng lên đi.
Chương 14
Chương 14: Cũng biết phối hợp diễn trò thật.
Chương 15
Chương 15: Thứ tôi có, đúng thật là cậu chưa chắc đã có.
Chương 16
Chương 16: Tôn Thành đạp chân thật mạnh, chở theo cậu trên xe rồi lao vù đi.
Chương 17
Chương 17: Giỏi lắm anh Tây, lần này nhất định làm được!
Chương 18
Chương 18: Bạn gái cậu muốn tán tỉnh tôi.
Chương 19: Bé ngoan?
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Vòng eo thiếu niên
Chương 21
Chương 21: Em đang bắt nạt Tôn Thành!!
Chương 22
Chương 22: Giảng đề cho tôi đi.
Chương 23
Chương 23: Gọi ba đi.
Chương 24
Chương 24:  Hình như hiện tại bên cạnh Lâm Thiên Tây cũng chỉ có mỗi cậu thôi.
Chương 25: Chờ ba.
Chương 25
Chương 26
Chương 26: Bây giờ biết ngoan rồi?
Chương 27: Không có cậu ấy thì em không học ngoan được.
Chương 27
Chương 28
Chương 28: Để ba vào.
Chương 29
Chương 29: Ba có sắp xếp.
Chương 30
Chương 30: Học đi, ba đang nhìn cậu đấy.
Chương 31
Chương 31: Gọi như vậy xấu hổ lắm đó.
Chương 32
Chương 32: Ly, cặp, đôi?
Chương 33
Chương 33: Đừng có đụng đến cậu ấy.
Chương 34
Chương 34:  Lâm lưu manh rất giống như luôn bám theo cậu
Chương 35: Cậu không phải thẳng đúng không?
Chương 35
Chương 36
Chương 36: Nếu cậu ta là con gái thì chắc chắn là thích cậu.
Chương 37
Chương 37: Cậu ấy không phải là bạn thân.
Chương 38
Chương 38:  Dường như hắn đã nhìn thấy cả một bầu trời đầy sao.
Chương 39: Bỏ qua một bên đi.
Chương 39
Chương 40
Chương 40: Bây giờ cậu ấy thuộc về ai?
Chương 41
Chương 41:  Cậu thế mà lại có một ngày được ăn tôm Tôn Thành bóc vỏ.
Chương 42
Chương 42: Cậu đừng thương hại tôi, tôi không cần.
Chương 43: Tôi là tay đấm của cậu à?
Chương 43
Chương 44
Chương 44:  Chỉ huy Tôn? Cộng sự? Cool guy? Thành gia ơi?
Chương 45
Chương 45:  Có thể là do tôi đánh không đủ lực.
Chương 46
Chương 46: Thấy tôi vui đến vậy sao, bé ngoan?
Chương 47: Cho cậu thoải mái.
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Muốn có cùng mục tiêu với tôi sao?
Chương 49
Chương 49: Chóp mũi suýt chút nữa cọ qua chóp mũi cậu
Chương 50
Chương 50: Chúc mừng hai người!
Chương 51: Cậu đánh là vì tôi
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Ôm chầm lấy eo hắn từ đằng sau
Chương 53
Chương 53: Hai cây cơ kề bên nhau, nhẹ nhàng chạm vào nhau một cái.
Chương 54: Có thể là do tôi uống nhiều rồi.
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Trước đây đã từng thích con gái chưa?
Chương 56: Xong rồi, Lâm Thiên Tây, mày xong rồi...
Chương 56
Chương 57
Chương 57: Cậu thế mà lại phải lòng Tôn Thành mất rồi.
Chương 58
Chương 58: Yêu đương sẽ gây ảnh hưởng đến học tập sao?
Chương 59
Chương 59: Lâm Thiên Tây, cậu đang bảo vệ tôi sao?
Chương 60
Chương 60: Hái một đám mây cho Thành gia vui nhé?
Chương 61: Tôi không cần bạn gái.
Chương 61
Chương 62
Chương 62: Giữ lại hái cho người khác đi.
Chương 63
Chương 63: Môi lấp kín môi cậu
Chương 64: Cuối cùng vẫn không thể nhịn được...
Chương 64
Chương 65
Chương 65: Tôi tuyên bố cậu kết thúc độc thân.
Chương 66
Chương 66: Không thì tôi cứ thế này mà bôi cho cậu nhé?
Chương 67: Miệng lại hư rồi, Lâm lưu manh.
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Không phải bây giờ còn có tôi sao.
Chương 69
Chương 69: Cảm động thì gọi một tiếng ba đi.
Chương 70: Được hắn nắm tay thôi cũng cảm thấy nhịp tim không ổn.
Chương 70
Chương 71
Chương 71: Nhất định phần eo chuẩn nhất, tôi ôm rồi...
Chương 72
Chương 72: Hai người ở sau cửa hôn đến mơ mơ màng màng.
Chương 73
Chương 73: Tránh xa Lâm Thiên Tây ra một chút, cậu ấy có đối tượng rồi.
Chương 74: Cái này gọi là hẹn hò.
Chương 74
Chương 75
Chương 75: Về sau nếu ngày nào đó cậu không ngoan, còn có thể dùng để quất cậu.
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Học Ngoan
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...