Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con – Chương 47

Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con

Tác giả: Ngưng Văn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Thiên Hằng về đến nhà, đã hơn 12 giờ khuya.

Vĩnh Lạc và Niệm Khiết vẫn đang ngồi trong phòng khách, cùng với Lạc Ân. Còn có Thiệu Tường Phong.

Hai cha con nhìn nhau. Tường Phong chỉ hỏi nhẹ nhàng:

-Giờ con tính sao?

Niệm Khiết đã khóc rất nhiều. Mắt cô sưng húp. Vĩnh Lạc cũng xanh xao.

Thiên Hằng thở dài. Đã là anh em, cả đời cũng là anh em.

-Em có muốn phá thai không Niệm Khiết?

-Anh hai…

Cả hai đứa đều đồng thanh nói. Niệm Khiết lắc đầu:

-Em sợ lắm…Nhưng em…em…không dám đâu anh hai.

Cô bé không phải là một

con người vĩ đại. Nhưng dứt đi giọt máu của chính mình, không phải là

chuyện dễ. Nếu làm được, Niệm Khiết đã âm thầm thực hiện một mình rồi.

Cô bé không đủ can đảm, cũng không đủ nhẫn tâm.

-Vĩnh Lạc, em định thế nào?

Thiên Hằng hỏi qua em

trai. Trách nhiệm làm cha vẫn còn là gánh nặng lớn với một thằng nhóc

ngày hôm qua vẫn còn gây nhau với bạn vì xích mích trong game.

-Nếu Tiểu Khiết quyết định sinh con, em sẽ ở bên cô ấy. Em sẽ kiếm tiền để nuôi đứa bé.

-Kiếm tiền bằng cách nào?

Thiên Hằng có chút hối

hận. Hình như gia đình bao bọc thằng nhóc quá kỹ. Vĩnh Lạc 18 tuổi vẫn

ngửa tay cầm tiền ba mẹ, thỉnh thoảng thiếu thốn còn xin thêm của Thiên

Hằng. Nó thích nuôi mèo, cũng tham gia vài lần cứu hộ mèo trên mạng,

nhưng chỉ dừng lại ở mức cứu còn lại mọi việc để mặc cho Lạc Ân và người khác lo.

-Em sẽ đi làm ở các trung tâm thương mại, giúp việc tiệm game, làm bồi bàn..

-Còn chuyện học hành thì sao?

Vĩnh Lạc im lặng, một lúc sau mới thẳng người, nhìn sâu vào mắt anh trai.

-Anh hai!

Đây là lần đần thằng nhóc nhìn anh như thế. Từ nhỏ đến lớn, Vĩnh Lạc rất sợ anh hai của mình.

Không giống Niệm An hay Niệm Khiết, còn thân mật gần gũi, Vĩnh Lạc nghe

giọng anh hai đã run rẩy, không dám phản ứng gì.

Thật lòng nhiều khi Vĩnh

Lạc cũng muốn như Niệm An vậy, nói chuyện với anh hai thoải mái, bị anh

hai quát chỉ lè lưỡi rụt vai biết lỗi. Niệm Khiết cũng được anh hai quan tâm chăm sóc. Vĩnh Lạc ước gì, anh hai đừng nhìn mình với vẻ nghiêm

khắc như vậy. Một nụ cười hay một cái xoa đầu ấm áp, Vĩnh Lạc đều sẽ rất vui.

Dù biết là vì anh thương mình, lo cho mình hư hỏng nên càng phải giám sát chặt chẽ. Song vẫn có chút tủi thân.

Giây phút biết tin Niệm

Khiết có thai, đất trời trước mặt Vĩnh Lạc như sụp đổ. Điều cậu sợ nhất

chính là sự giận dữ và câu nói: “Anh thất vọng vì em lắm, Vĩnh Lạc à!”.

Anh hai chưa nói, và bản thân Vĩnh Lạc cũng không muốn mình trở thành thằng vô dụng trong mắt anh, bị anh ghét bỏ một chút nào.

-Thật tình là em không thích học nữa. Sức học của em rất yếu, em không thể thi nổi đại học đâu anh.

Vĩnh Lạc hít một hơi dài. Anh hai và ba mẹ đều im lặng. Sau đó cậu lại nói tiếp:

-Em muốn đi làm sau khi

tốt nghiệp. Em xin phép để Tiểu Khiết bên nhà mình, em sẽ cố gắng kiếm

tiền để lo cho mẹ con cô ấy. Đợi khi em có việc làm ổn định, nếu Tiểu

Khiết…không chê em thì…em sẽ kết hôn. Em…

Niệm Khiết cũng nhìn Vĩnh Lạc chăm chú. Hai từ kết hôn khiến má cô bé hây hây đỏ. Trong đầu óc

vẫn còn non nớt, anh hai luôn là thần tượng. Anh ba xuề xòa, dễ tính

nhưng thể lực lại yếu. Mỗi khi bị ăn hiếp, Niệm Khiết thường kể với anh

Tư -Vĩnh Lạc. Được anh che chở, cô luôn cảm thấy rất vui.

Thiên Hằng lại thở dài. Không biết là lần thứ mấy rồi.

Thiệu Tường Phong nhướng mày:

-Theo ba thấy, chuyện

không đơn giản như tụi con đã nghĩ. Kiếm tiền không phải là chuyện dễ.

Lạc Lạc, với mức thu nhập của một anh giúp việc tiệm ăn, nếu ba mẹ và

anh hai không hỗ trợ tài chính, con có trả nổi tiền nhà, tiền ăn, tiền

bồi dưỡng sức khỏe cho Tiểu Khiết không?

-Ba…

-Nếu làm nghề cày game

cũng không ổn. Con sống được cả đời bằng cái máy chơi game sao? Con cái

lớn lên, ai dạy dỗ? Chúng nó sẽ thế nào?

-Ba!

-Ba nói đúng -Thiên Hằng

lên tiếng- Anh hai cũng mừng vì em biết chịu trách nhiệm. Nhưng hai đứa

còn nhỏ quá. Đời Tiểu Khiết cũng không thể vì chuyện này mà bị hủy hoại

được. Nhà mình chịu, nhà ba nuôi chưa chắc đã đồng ý.

Anh lại nhìn sang Vĩnh Lạc:

-Em học không vào ở phổ

thông, chưa có bằng tốt nghiệp, ra đời chỉ có thể làm công việc chân

tay. Mà công việc đó nuôi không nổi vợ con đâu. Tiểu Khiết học giỏi, địa vị xã hội của hai đứa sau này sẽ khác. Em chịu thua, chịu lép vế với vợ mình được không?

-Anh hai…

-Vấn đề của hai đứa giờ

chỉ có thể tính thế này -Thiên Hằng quay sang ba mẹ- Tiểu Khiết không

muốn phá thai. Mà con bé cũng còn nhỏ, cơ thể có thể bị biến chứng, ảnh

hưởng sau này. Ba mẹ đưa em sang nhà bên Canada, dưỡng thai. Đứa nhỏ

sinh ra…

Thiên Hằng khựng lại một chút, rồi lại thở dài:

-Con sẽ làm thủ tục nhận nuôi ở Canada từ Niệm Khiết. Chuyện sau này đứa bé trưởng thành tùy tình hình sẽ tính sau.

Dù sao một người đàn ông

26 tuổi có con riêng vẫn là chuyện bình thường. Niệm Khiết nếu không

chọn Vĩnh Lạc sau này có thể làm lại cuộc đời. Vĩnh Lạc cũng có động cơ

phấn đấu hơn.

Thiên Hằng, chịu thêm vài phiền phức từ đám em út cũng là chuyện quen thuộc. Dù sao đó cũng là trách nhiệm của anh trai.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...