Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Nhật Thường Ký - Hoa Phi Bạch – Chương 2: Cùng Nhau Đón Tết

Hoàng Hậu Nhật Thường Ký - Hoa Phi Bạch

Tác giả: Bơ Bơ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhà cửa trong ngõ Bông phần nhiều đều là viện tử nhỏ một đến hai dãy, bởi thế hàng xóm quanh đây cũng chẳng phải đại phú đại quý. Bởi vậy, khi phủ họ Trương vốn ngày thường im ắng bỗng chốc rộn ràng hẳn lên, tả hữu láng giềng đều lấy làm hiếu kỳ. Suốt mấy ngày liền, chuyện bàn tán của người trong ngõ, từ già tới trẻ, đều xoay quanh vị “tân hàng xóm” này.

Tục ngữ có câu: xa không bằng gần. Khi nhà họ Trương vừa an ổn xong, liền sai gia nhân mang quà tết sang biếu các nhà lân cận. Lễ vật tuy chẳng nhiều nhặn, nhưng qua đó, cùng lời lẽ khéo léo của bọn tỳ phụ, láng giềng cũng đoán được đôi phần. Thí như: chủ nhân nơi đây là một vị tú tài, trong nhà có một vợ, một trai, một gái; con trai hãy còn bé dại, con gái đã đến tuổi trăng tròn… Chỉ mấy ngày sau, lễ đáp tạ đã lần lượt gửi sang, lại còn kèm theo chẳng ít lời hẹn sẽ lui tới thăm hỏi sau tết.

“Đa số đều là hạng thương hộ, có gì đáng qua lại chứ?” Kim thị nghe tỳ phụ bẩm lại, bèn cau mày oán thán: “Sớm biết trong ngõ này toàn là dân buôn bán, ta đã chẳng buồn sai người mang quà tết sang.” Vốn là con gái nhà tú tài, lại lấy chồng cũng là tú tài trẻ tuổi, Kim thị tự nhiên khinh thường thương nhân. Dẫu chẳng biết chữ, bà lại coi trọng môn đình hơn ai hết, cho rằng giao hảo với thương hộ là hạ thấp thân phận.

“Chẳng phải cũng có đôi ba nhà có tú tài đó sao? Qua lại với họ là được.” Trên ghế dài, Trương Thanh Kiểu đang ngồi bên án thấp, cầm bút viết thiệp. Chữ tiểu khải nhỏ nhắn, đường bút uyển chuyển, mềm mại tinh xảo. Nhưng vì tâm tư xao lạc, có vài chữ viết vội, lộ ra đôi nét cứng cáp. Nàng liếc qua, liền thay tờ mới, viết lại, rồi niêm phong, sai tỳ phụ đưa sang nhà cô mẫu.

Cô mẫu nàng Trương thị là tỷ tỷ ruột của Trương Loan và Trương Nhạc. Bà ấy được gả vào nhà họ Thẩm ở Kinh sư hơn mười năm trước. Cô phụ Thẩm Lộc vốn cũng là nho sinh, mấy năm trước đỗ cử nhân. Vì nhà chồng xa cách, Trương thị ít khi về thăm, thường chỉ thư từ lui tới, không mấy thân cận. Nay Trương Loan đã đưa cả nhà nhập kinh, về sau tất nhiên có thể thường xuyên lui tới với nhà cô mẫu hơn.

Tình cảm giữa Kim thị và Trương thị xưa kia vốn nhạt nhẽo. Khi cả hai đều chỉ là tú tài nương tử, chẳng ai hơn ai, Kim thị cũng chẳng mặn nồng. Đến khi Thẩm Lộc đỗ cử nhân, Trương thị một bước trở thành “cử nhân phu nhân”, Kim thị vừa ghen vừa thèm, liền đổi thái độ, ân cần niềm nở hơn hẳn, thậm chí quà biếu cũng nặng hơn thường lệ. Thấy con gái viết xong thiệp, Kim thị tươi cười:“Vài hôm nữa là giao thừa, không tiện qua lại. Đợi sang năm, chúng ta sẽ sang thăm cô mẫu con.”

“Đợi khi nào cô mẫu hồi đáp, hẳn là sẽ định được ngày, đến lúc ấy mẫu thân cũng có thể cùng cô mẫu cô phụ hàn huyên.” Thanh Kiểu hiểu rõ tính mẹ, nói cho dễ nghe thì là “biết thời thế”, nói khó nghe thì chính là “thực dụng”.

Kim thị tuy chẳng phải con nhà buôn, nhưng cái tính ham lợi chẳng khác gì thương nhân, chẳng có vẻ thanh cao của nữ quyến văn sĩ. Điểm ấy, lại giống hệt với bà ngoại Tôn thị. Thêm vào đó, bà quá mức cưng chiều con trai, xem việc nối dõi hương hỏa như báu vật, cũng giống Tôn thị chẳng khác. Đôi lúc, Trương Thanh Kiểu cũng không khỏi nghĩ: nếu không phải mình sinh ra đã mang trí nhớ kiếp trước, e rằng sớm muộn nàng cũng thành một bản sao của Kim thị và Tôn thị. May mà bản thân đủ tỉnh táo, bằng không những lời dạy dỗ kỳ quái của Kim thị đã sớm biến thành xiềng xích.

Trong sân vọng vào tiếng cười khanh khách của tiểu béo Trương Hạc Linh, Kim thị mắt mày cong cong, vừa cúi đầu thêu áo mới cho con, vừa bảo nữ nhi:“Thanh Kiểu à, cha con vẫn khen chữ con đẹp, chi bằng để con viết hết đối liên dán trong nhà năm nay nhé?”

Thanh Kiểu mỉm cười, đôi mắt cong cong như trăng non, khẽ đáp một tiếng “vâng”. Nha hoàn liền cắt giấy đỏ, nàng cầm bút viết liền một mạch. Nàng vốn do Trương Loan tự tay khai trí, lại từng học ở nữ học trong tộc suốt bảy năm, chẳng dám nói tinh thông cầm kỳ thi họa, song cũng rất xuất sắc. Trương Loan và các nữ tiên sinh đều thường khen ngợi không dứt. Chỉ có bản thân nàng hiểu rõ, phần nhiều là nhờ lợi thế “hai kiếp làm người” mà thôi.

Từ ngày hai mươi bốn tháng Chạp cúng Táo, thoáng chốc đã đến giao thừa.

Sáng sớm, ngoài cửa nhà họ Trương đã dán đào phù, Trương Loan đích thân viết câu đối dán hai bên cổng, lại sai gia nhân dán thần môn. Trong nhà thì khắp nơi đều dán đối liên do Thanh Kiểu viết, còn treo tranh Chung Quỳ, Phúc Lộc Thọ, trước giường còn treo cả xâu tiền vàng bạc…

Thuận theo phong tục, Kim thị dẫn Thanh Kiểu cắt giấy đen óng, gấp thành hình b//ư//ớ//m, ve, châu chấu… Thanh Kiểu lại pha màu, tô vẽ, trông càng sống động. Từ Trương Loan cho đến tiểu Hạc Linh, bất kể nam nữ, già trẻ, ai nấy đều cài một đôi lên tóc. Cả nha hoàn, đầy tớ cũng chẳng ngoại lệ. Đây chính là phong tục tết đặc biệt ở Kinh sư, gọi là “náo nga”.

Trong tiếng cười vui, trước hiên còn cắm cành vừng tượng trưng thăng tiến, sân thì đốt cành bách, hương thơm tràn ngập, khói xanh lững lờ, tựa như xua đi điều xấu, thiêu sạch xui rủi năm cũ, gọi là “trừ tuế”.

Đêm ấy, bọn tỳ phụ dọn mâm cơm tất niên phong phú, cả nhà bốn người cùng quây quần trong chính phòng. Kim thị cũng hiếm khi rộng rãi, cho phép gia nhân ở nhà bếp tự mở bàn, chỉ giữ lại nha hoàn Mã Não bên cạnh hầu hạ.

Trương Loan cầm bình rượu, rót ba chén, rưới xuống phiến đá xanh trong sân để khấn trời đất tổ tông, rồi mang hơi lạnh trở vào phòng. Nhìn vợ con quây quần, hắn bỗng than:“Chỉ một nhà ta thôi, chẳng náo nhiệt bằng những năm trước.” Quả thực, vì Trương gia chưa phân chi, những năm qua bọn họ thường cùng trưởng phòng bá phụ đón tết, cả chục miệng cùng một bàn, càng thêm vui vẻ. Giờ đây, dẫu thấy ấm áp, nhưng lòng vẫn không khỏi nhớ đến người thân còn ở Hứng Tế, Hà Gian.

“Lúc trước chàng chẳng nên cố chấp đòi nhập kinh ngay trong tháng Chạp. Đợi qua năm, yên ổn mà đi thì có sao đâu?” Kim thị thuận miệng than. Thanh Kiểu liền mỉm cười:“Cha à, cả nhà ta quây quần bên nhau, bá phụ bá mẫu nơi quê nhà cũng đều bình an, nữ nhi đã mãn nguyện lắm rồi. Trước kia đều là đông đủ đại gia đình, nay chỉ bốn người chúng ta, cũng có cái thú riêng, chẳng phải vậy sao?”

“Ừm, cũng đúng. Thanh Kiểu quả là rộng rãi hơn cha, phụ thân còn chẳng bằng con gái.” Trương Loan cười, ngồi xuống cầm đũa, thúc giục vợ con cùng hưởng cơm tất niên.

Sau bữa cơm tất niên, cả nhà cùng nhau thức canh đêm giao thừa. Trương Hạc Linh nhảy nhót vui sướng, miệng còn la hét rằng muốn thức đến sáng, song rốt cuộc tuổi hãy còn nhỏ, mới nửa chừng đã gà gật buồn ngủ. Kim thị xót con, liền sai Mã Não bế thằng bé sang gian tây thứ để ngủ. Trong phòng chính, Trương Loan cùng nữ nhi Trương Thanh Kiểu tập trung đánh cờ, chỉ qua hai ván đã đến nửa đêm.

Đột nhiên tiếng pháo nổ vang, pháo hoa rực đỏ bầu trời đêm. Toàn kinh thành chìm trong tiếng nổ giòn giã, nhà nhà rộn rã tiếng cười, tràn ngập hương vị tết. Trương Thanh Kiểu khoác áo choàng màu mật hợp, dẫn hai nha hoàn Bình Sa và Thủy Vân ra sân. Nàng khép tay trong ống tay áo, ngước nhìn ánh sáng từ pháo nổ hắt lên, lại trông pháo hoa thi thoảng rực sáng trên nền trời đêm, ánh mắt chứa chan ý cười.

Đời sau thường than rằng “năm mới chẳng còn mùi vị xưa”, bởi phong tục ngày tết dần mai một, người ta cũng chẳng còn mấy ai coi trọng những nghi thức cũ. Trái lại, chính vào lúc này, đâu đâu cũng là hương vị năm mới, mỗi một cái tết đều làm nàng thấy thú vị. Bất kể là cửa son nhà lớn hay tiểu hộ bình thường, tập tục kiêng kỵ những ngày tết gần như chẳng khác nhau bao nhiêu.

Sáng mồng Một, Trương Loan dẫn cả nhà quỳ trước linh vị tổ tiên bày trong chính phòng mà tế bái. Lễ xong, tùy tùng tháo then cửa, hắn dùng sức ném đi ba lần, lấy điềm tốt lành. Trương Hạc Linh cũng đòi ôm then cửa ném thử, nhưng sức còn non, mới đi được hai bước đã lảo đảo ngã oạch xuống nền tuyết, tròn trịa lăn như quả bóng, khiến người cười nghiêng ngả.

Trong chính phòng, Trương Thanh Kiểu đang phụ mẫu thân gói “biện thực”. Chính là thứ mà đời sau gọi là bánh chẻo hay hoành thánh. Mẫu tử hai người chỉ tượng trưng làm vài cái, lại bỏ đồng bạc đã rửa sạch vào một số cái, còn lại thì để đám nha hoàn tỳ phụ lo liệu.

Đến trưa, cả nhà uống rượu tiêu tai, rồi cùng ăn biện thực. Kim thị khéo léo bấm dấu vài chiếc có chứa đồng bạc, cố ý gắp cho Trương Hạc Linh. Thằng bé mỗi lần ăn trúng một cái, bà lại cười híp mắt, các nha hoàn xúm vào chúc tụng lời tốt lành. Hạc Linh cười hể hả, ưỡn cái ngực mập mạp, làm như tất cả phúc lành ấy đều thực sự ứng vào mình.

Trương Thanh Kiểu cố ý gắp một cái cho phụ thân, lại một cái cho chính mình. Đến khi Trương Loan cắn trúng bạc, nàng cười bảo:“Cha ăn được lộc, năm nay vận đạo nhất định hanh thông.”

Trương Loan thừa biết tiểu nữ nhi tinh nghịch, cười nheo mắt:“Nhận lời lành của Thanh Kiểu, con cũng thử xem nào?”

Thanh Kiểu gật đầu, ăn một cái, rồi khẽ nhả đồng bạc ra. Trương Loan liền bảo:“Vậy thì năm nay vận của con cũng không tệ, nói không chừng sẽ gặp được lang quân như ý.”

Thanh Kiểu sững lại, gương mặt trắng mịn thoáng dâng đỏ ửng. Xưa nay cha con vẫn thường chúc phúc nhau, không ngờ năm nay cha lại đổi lời. Nhưng nàng sang năm mới tròn mười lăm, còn chưa tới tuổi cài trâm, sao đã nhắc chuyện hôn nhân? Nếu ở đời sau, thì nàng vẫn chỉ là nữ sinh trung học, chưa đủ tuổi trưởng thành, vậy mà ở đây đã phải nghĩ chuyện gả chồng? Tỷ tỷ họ Trương trong nhà lớn hơn nàng ba tuổi, tuy đã định thân nhưng còn chưa thành hôn, nàng vốn tưởng bản thân còn có thể ở nhà vài năm nữa.

Trương Loan chỉ thuận miệng trêu chọc. Thấy nữ nhi e thẹn, hắn thở dài cười:“Nhà ta có con gái lớn khôn, làm cha thực khó lòng buông bỏ. Nhưng dẫu có tiếc, cũng phải vì con mà kén chọn. Lần này cả nhà nhập kinh, cũng có ý tìm cho con mối tốt ở chốn kinh sư. Cha ở Quốc Tử Giám kết giao thêm, lại có cô phụ con giúp đỡ, tất sẽ tìm được thiếu niên tuấn tú hợp ý.” Kinh thành nhân tài tụ họp, tất hơn hẳn một huyện nhỏ Hứng Tế.

Trương Thanh Kiểu trong lòng không mảy may mong đợi, song ngoài mặt vẫn phải làm ra vẻ e thẹn, cúi đầu im lặng. Thời này, con gái bàn chuyện hôn sự đều như thế, nàng cũng chẳng thể làm khác, kẻo khiến cha mẹ kinh hãi.

Trương Loan cười ha hả, cũng không nhắc thêm. Chờ Trương Hạc Linh ăn uống xong, cha con bèn cùng nhau sang hàng xóm chúc tết. Kim thị cùng nữ nhi ở nhà, tiện thể ghi lại từng nhà cần đi thăm sau năm mới. Nhà họ Thẩm thì không cần bàn, Trương thị đã sai người đến định ngày; ngoài ra còn có vài vị cử nhân, tú tài xuất thân Hứng Tế, đều là cố hữu của Trương Loan.

“Bằng hữu thời thiếu niên của cha con, đa phần nay đều là cử nhân, chỉ riêng cha con vẫn dừng ở tú tài. Ta sợ đi thăm hỏi, lại bị chê cười.” Kim thị thở dài, thoáng mất hứng.

“Người đâu mà mẹ nghĩ vậy? Cha với họ vốn là cố giao nhiều năm, sao lại coi thường nhau? Nếu có kẻ thật sự xem nhẹ, ngược lại chứng tỏ nhân phẩm chẳng ra gì, không đáng giao hảo, chúng ta cũng chẳng cần uốn mình nịnh họ.” Thanh Kiểu nói, lại thấy đám tỳ phụ đang xì xào ngoài hành lang, bỗng nghĩ ra, liền nhắc:“Mẹ, theo lệ trong nhà, năm mới phải cho người hầu chút tiền mừng, để ai nấy cũng có tết, chẳng phải sao?”

Kim thị chau mày:“Đó là ở Hứng Tế, do bá tổ mẫu quản trong ngoài. Bà có tiền, mới có thể rộng tay, để ai cũng nhớ ơn. Nhà ta vừa nhập kinh, việc gì cũng cần dùng đến bạc, lấy đâu ra dư dả mà phát cho bọn hạ nhân?”

Trương Thanh Kiểu thầm cạn lời: Bạc trong nhà nào đến nỗi eo hẹp như mẹ nói? Khi đi lên kinh, bá tổ mẫu Hà thị đã cho ba trăm lượng, bá tổ phụ Trương Tấn lại thêm nhiều khoản, cộng lại cũng hơn năm trăm lượng. Kinh thành có đắt đỏ, thì ngần ấy bạc cũng đủ để cả nhà sống sung túc một hai năm. Huống chi cha còn là cống sinh Quốc Tử Giám, mỗi tháng được cấp bạc và gạo.

Nhưng nàng biết rõ tính nết mẫu thân, khuyên thêm cũng vô ích. Trong mắt Kim thị, tiền chi cho con trai hay bản thân thì chẳng gọi là tiền; chi cho chồng con gái thì còn chấp nhận được; chi cho xã giao thì phải đắn đo, còn chi cho gia nhân hay kẻ xa lạ, thì như xẻo thịt từ người bà ta.

Thế nên, nàng chỉ đành chờ cha trở về rồi lựa lời thưa. So với nói cả trăm câu bên mẹ, chi bằng chỉ cần vài lời trước mặt cha, hiệu quả chắc chắn sẽ hơn nhiều.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cả Nhà Vào Kinh
Chương 2: Cùng Nhau Đón Tết
Chương 3: Phụ Thân Dạy Con
Chương 4: Kinh sư Địa Chấn
Chương 5: Họa Phúc Liên Đới
Chương 6: Chủ quản việc nhà
Chương 7: Lần đầu lập uy
Chương 8: Bừng Ngộ
Chương 9: Lời đồn đại
Chương 10: Phụng chỉ chúc tiết
Chương 11: Dạo chơi đêm Nguyên Tiêu
Chương 12: Đêm Đèn Rực Rỡ
Chương 13: Đứa trẻ bướng bỉnh
Chương 14: Đại tỷ dạy em
Chương 15: Có chút thành tựu
Chương 16: Thu phục Đại Đang
Chương 17: Ý tứ của bậc trưởng bối
Chương 18: Tiến hương chùa Sùng Phúc
Chương 19: Đào hoa vừa hé
Chương 20: Lần đầu xem mặt
Chương 21: Được gặp thiên nhan
Chương 22: Hạn hán phương Bắc
Chương 23: Yêu tăng dựng miếu
Chương 24: Thái tử cầu mưa
Chương 25: Bụi trần lắng xuống
Chương 26: Lại Gây Sóng Gió
Chương 27: Vụ án Lâm Tuấn
Chương 28: Dây dưa không dứt
Chương 29: Em trai chào đời
Chương 30: Lễ tắm ba ngày và trả nguyện
Chương 31: Người bạn đời trong mộng
Chương 32: Sóng gió lại nổi
Chương 33: Bí mật lộ ra
Chương 34: Rơi vào hiểm cảnh
Chương 35: Lần Đầu Trở Lại Hứng Tế
Chương 36: Đêm Trừ Tịch
Chương 37: Biến Động Đột Ngột
Chương 38: Phế Truất Thái Tử
Chương 39: Thiên Mệnh Sở Quy
Chương 40: Tạm thời bình an
Chương 41: Lại Sinh Sóng Gió
Chương 42: Lòng dạ nhà ngoại
Chương 43: Thủ đoạn hèn hạ
Chương 44: Tình Phân Liễu Đoạn
Chương 45: Bụi Trần Lắng Xuống
Chương 46: Thế thịnh cực điểm
Chương 47: Khởi đầu suy tàn
Chương 48: Cát duyên đến
Chương 49: Ý đôi bên
Chương 50: Ngang Đao Cướp Đoạt
Chương 51: Lại Lần Nữa Ép Khuyên
Chương 52: Kim Thị Bảo Vệ Con Gái
Chương 53: Ý Hướng Ban Đầu
Chương 54: Chính Thức Định Thân
Chương 55: Biến Cố Bất Ngờ
Chương 56: Mệnh Trung Chú Định
Chương 57: Nguy Cơ Danh Tiếng
Chương 58: Các phía bận rộn
Chương 59: Thái tử tuyển phi
Chương 60: Không còn lựa chọn
Chương 61: Hai Nhà Thoái Thân
Chương 62: Ứng Hứa Sơ Tuyển
Chương 63: Phủ Thành Tuyển Chọn
Chương 64: Bước vào vòng tái tuyển
Chương 65: Ở tại Chư Vương quán
Chương 66: Vượt Ải Trùng Trùng
Chương 67: Quý Nhân Tuyển Chọn
Chương 68: Lộ Ra Tài Năng
Chương 69: Bức Họa Hợp Nhãn Duyên
Chương 70: Bước vào Cửa Cung
Chương 71: Sóng ngầm nổi lên
Chương 72: Hóa hiểm thành an
Chương 73: Yết kiến Thái hậu
Chương 74: Được chọn làm Thái tử phi
Chương 75: Tin vui truyền ra
Chương 76: Ngày lành đã định
Chương 77: Quý phi lại đến
Chương 78: Ý đồ lôi kéo
Chương 79: Về nhà chờ gả
Chương 80: Người nhà đoàn tụ
Chương 81: Quý phi băng hà
Chương 82: Trong cung cử tang
Chương 83: Nạp thái – Vấn danh
Chương 84: Nạp chinh – Sách phong
Chương 85: Sắp đặt gia sự
Chương 86: Trước buổi thân nghênh
Chương 87: Lễ trai giới và thân nghênh
Chương 88: Đại hôn chi lễ
Chương 89: Đêm động phòng
Chương 90: Triều kiến Nhị cung
Chương 91: Ngày đầu thường nhật
Chương 92: Hòa hợp chung sống
Chương 93: Những ngày sau tân hôn
Chương 94: Yến mừng ban thưởng
Chương 95: Gặp mặt trưởng bối
Chương 96: Lòng Sinh Dao Động
Chương 97: Thuận kỳ tự nhiên
Chương 98: Chúng nhân thị tật
Chương 99: Bình sinh ba đào
Chương 100: Nhẫn vô khả nhẫn
Chương 101: Không cần phải nhẫn nữa
Chương 102: Nôn nóng không chờ nổi
Chương 103: Lo xa chuẩn bị
Chương 104: Điềm báo kéo đến
Chương 105: Đại Tư Sách Phong
Chương 106: Vui giận bất định
Chương 107: Những ngày cuối cùng
Chương 108: Hoàng đế băng hà
Chương 109: Hiến Tông đại tang
Chương 110: Kế thừa đại thống
Chương 111: Thái tử đăng cơ
Chương 112: Thanh trừ yêu đạo
Chương 113: Uyển chuyển khuyên can
Chương 114: Nhanh gọn như chém loạn ma
Chương 115: Kết thúc hai vụ án
Chương 116: Chuyện cũ năm xưa
Chương 117: Mỗi người ôm một nỗi lòng
Chương 118: Tổ tôn đối chọi
Chương 119: Thăm cố nhân
Chương 120: Hai bên nhượng bộ
Chương 121: Tấn phong Hoàng hậu
Chương 122: Nhập chủ Khôn Ninh
Chương 123: Cha mẹ được tấn phong
Chương 124: Nhập cung tạ ân
Chương 125: Nghi Hoặc Khó Giải
Chương 126: An trí Nguyên hoàng hậu họ Ngô
Chương 127: Biến cố của Vạn An
Chương 128: Trục xuất Thủ phụ
Chương 129: Truy phong Kỷ phi
Chương 130: Doãn Trực từ quan
Chương 131: Hiến Tông hạ táng
Chương 132: Tang lễ chấm dứt
Chương 133: Bàn giao cung vụ
Chương 134: Cùng nhau đón Giao thừa
Chương 135: Đêm Giao thừa
Chương 136: Năm Hoằng Trị nguyên niên
Chương 137: Niềm Vui Ngày Tết
Chương 138: Du hí trên băng trường
Chương 139: Bất ngờ gây sức ép
Chương 140: Sắp xếp lại việc cung vụ
Chương 141: Dấu hiệu cải cách
Chương 142: Xác định Thượng Nghi
Chương 143: Tìm thân, mong ngóng
Chương 144: Tìm tung tích trong cung
Chương 145: Phái cử người đi dò tìm
Chương 146: Không tính là can dự triều chính
Chương 147: Biến cố xảy ra
Chương 148: Hoàng hậu ứng đối
Chương 149: Trăn trở trong đêm dài
Chương 150: Giải quyết chuyện này
Chương 151: Đế hậu lạnh nhạt
Chương 152: Nỗi hối hận của nương nương
Chương 153: Hoàng thượng lâm bệnh nhẹ
Chương 154: Điều tra nguyên do
Chương 155: Hoàng hậu nổi giận
Chương 156: Thành thật thổ lộ
Chương 157: Cung quy thay đổi
Chương 158: Lần đầu hội thân
Chương 159: Biến cố ở nhà mẹ đẻ
Chương 160: Vạn Tâm Hoan Hỷ
Chương 161: Niềm Vui Ngày Xuân
Chương 162: Yến Du Xuân Trong Vườn
Chương 163: Cả Nhà Vui Đùa
Chương 164: Giáo Dục Công Chúa
Chương 165: Giao Phó Nhiệm Vụ
Chương 166: Trải Nghiệm Trước
Chương 167: Thời Gian Chơi Chùy Hoàn
Chương 168: Giành Được Ủng Hộ
Chương 169: Du Xuân ở Tây Uyển
Chương 170: Cung Quy Lần Thứ Hai
Chương 171: Chiêu mộ nữ y
Chương 172: Gây nên phong trào
Chương 173: Hóa giải phiền muộn
Chương 174: Trọng thẩm định tội
Chương 175: Tin đồn lan rộng
Chương 176: Sinh con chi pháp
Chương 177: Mẫu tộc nhận thân
Chương 178: Phong thưởng bù đắp
Chương 179: Binh hành hiểm chiêu
Chương 180: Tranh nhau mạo nhận
Chương 181: Thân chấp thẩm lý
Chương 182: Một vở hý kịch
Chương 183: Vạch trần và nhận tội
Chương 184: Thẳng thắn và tin tưởng
Chương 185: Nhanh gọn dứt khoát
Chương 186: Kết thúc vụ án
Chương 187: Kết cục vụ án
Chương 188: Tiệc nhỏ mừng sinh nhật
Chương 189: Chuyện về hải thanh
Chương 190: Bắt đầu thử nghiệm
Chương 191: Lại mời danh y
Chương 192: Phu phụ họ Đàm
Chương 193: Chế độ y liệu
Chương 194: Thương Lượng Cứu Tế
Chương 195: Quyên lương cứu tế
Chương 196: Nghĩa bán cửa hàng
Chương 197: Kế hoạch bạn đọc
Chương 198: Nỗi Khổ Ly Biệt
Chương 199: Tái Ngộ Sau Lâu Ngày
Chương 200: Tuyển Chọn Bạn Đọc
Chương 201: Lời Đồn Lặt Vặt
Chương 202: Áp Lực Trữ Tông
Chương 203: Đáp Trả Cứng Rắn
Chương 204: Tổ Tôn Đối Chất
Chương 205: Gạt lửa dưới đáy nồi
Chương 206: Thống Kê Phóng Quy
Chương 207: Sắp Xếp Thỏa Đáng
Chương 208: Tỏ Thế Yếu, Nhượng Bộ
Chương 209: Tuyển Chọn Phò Mã
Chương 210: Trưng Cầu Ý Kiến
Chương 211: Tuyển Chọn Phò Mã
Chương 212: Tiếng sét giữa trời quang
Chương 213: Đại Thất Sở Vọng
Chương 214: Tư Tự Mưu Toán
Chương 215: Lộ Ra Manh Mối
Chương 216: Một lòng toan tính
Chương 217: Đau lòng khó chịu
Chương 218: Ứng biến kịp thời
Chương 219: Chọn cung nhân mới
Chương 220: Cung nữ họ Trịnh
Chương 221: Nhạc phụ nhập cung
Chương 222: Tâm bệnh khó trị
Chương 223: Cha mẹ tranh luận
Chương 224: An bài Trịnh thị
Chương 225: Du yến chọn phò mã
Chương 226: Tuyển định phò mã
Chương 227: Chỉ để nàng mỉm cười
Chương 228: Thiết lập Thú Viên
Chương 229: Buổi đầu đến Thú Viên
Chương 230: Diệu kế hóa giải tranh chấp (1)
Chương 231: Diệu kế hóa giải tranh chấp (2)
Chương 232: Đến chùa Sùng Phúc
Chương 233: Chủ động cầu tự
Chương 234: Uyển khước phong thưởng
Chương 235: Lại đến cuối năm
Chương 236: Giữ Lại Đêm Trừ Tịch
Chương 237: Trong cõi mịt mùng
Chương 238: Nhận ra dấu hiệu
Chương 239: Rầm rộ
Chương 240: Bị phát hiện
Chương 241: Bắt được mạch hỉ
Chương 242: Một mảnh hân hoan
Chương 243: Lại khước từ trọng thưởng

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Nhật Thường Ký - Hoa Phi Bạch
Chương 2: Cùng Nhau Đón Tết

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Cùng Nhau Đón Tết
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...