Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Lười Y Nhân – Chương 47

Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Tác giả: Sở dĩ bộ thứ nhất kết thúc ở đây, là bởi vì bộ thứ hai sẽ không trằn trọc như bộ một. Trọng tâm chủ yếu đều xoay quanh cuộc sống hôn nhân của Hạ Lan Tuyết và Y Nhân. Còn về Viêm Hàn, Bùi Nhược Trần, Liễu Sắc cùng với Tức phu nhân, Hạ Lan Vô Song, Lưu Trục
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đoàn rước dâu vừa qua một phen nhốn nháo, sớm đã dừng lại, Bùi Nhược Trần mang hỉ phục đỏ thắm ngồi ngay ngắn trên mình ngựa dẫn đầu đoàn cũng đã ghìm cương, lặng lẽ nhìn cô.

Lần đầu tiên Y Nhân thấy Bùi Nhược Trần mặc áo đỏ, nhưng màu đỏ không hợp với y, cô chẳng thấy cái gì là hỉ khí bừng bừng tươi thắm, chỉ thấy hỗn loạn vô chừng, đầy ứ cả cõi lòng.

Có điều gương mặt kẻ khoác hồng y đó vẫn hoàn mỹ đến nỗi khiến người ta lóa mắt – đó là ánh dương ấm áp rải rắc trên mặt tuyết đầu đông.

“Ngươi không thể thành thân với công chúa.” Nhìn vào cặp mắt long lanh tựa lưu ly của y, cô dõng dạc mà bình tĩnh nói: “Vì ta sẽ cướp ngươi đem đi.”

Mọi người xung quanh rộ lên, Hạ Lan Khâm cũng thấy nực cười hết sức, chỉ riêng Bùi Nhược Trần vẫn lặng lẽ nhìn cô, như chưa hề nghe những lời cô nói.

“Bùi Nhược Trần.” Y Nhân bước lên trước một bước, tới trước ngựa Bùi Nhược Trần, níu lấy gấu quần y, ngẩng đầu lên ngây thơ nhìn y: “Ngươi sẽ đi cùng ta chứ?”

Bùi Nhược Trần cúi đầu, trong đôi mắt trong veo chẳng gợn âm ám của cô, y trông thấy mây trắng, trời xanh, gió mát mây quang trên đầu rọi vào đáy mắt – cảnh đẹp như tranh đó, tiếc thay, lại chỉ là ảo ảnh.

“Vương phi, cô đã chẳng tranh với đời, sao không tiếp tục như vậy đi, cần gì phải tự tìm phiền não chứ. Ta rất mong cô có thể vĩnh viễn vĩnh viễn như vậy.” Bùi Nhược Trần cười, hệt như bóng gió nhẹ mây cao rồi lại thúc ngựa tiến lên, “Cô về đi.”

Tân lang đã cất bước, đoàn người đương nhiên cũng lục tục theo sau, chỉ mình Y Nhân vẫn ngẩn người tại chỗ, nếu không phải Hạ Lan Khâm kịp kéo lại, có lẽ cô cứ thế mà đứng ngây ra giữa đường.

Đoàn người dài dằng dặc nối sau y như thể đi mãi đi mãi không bao giờ hết. Bao nhiêu bao nhiêu sắc đỏ hồng hỗn loạn như một dòng sông trôi ngang qua mắt Y Nhân.

Cô chỉ thấy sắc đỏ kia ánh lên chói cả mắt, chẳng hiểu sao nước mắt đã lăn dài.

Hạ Lan Khâm đứng hía sau, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, Y Nhân cao chưa đến ngực y, động tác đó hệt như ôm lấy cô vào lòng vậy.

Chợt y cúi xuống, phát hiện ra một giọt lệ nóng hổi lăn trên mu bàn tay mình.

Y chợt ngỡ ngàng, không ngờ một người mát dây thần kinh như Y Nhân cũng biết khóc sao?

Có điều cô khóc quá lặng lẽ, lặng lẽ tới nỗi khiến người ta phải xót xa.

Đoàn người đã đi xa dần, Hạ Lan Khâm cũng phải đuổi theo tiếp tục làm nhiệm vụ, đành phải buông cô ra, cúi xuống đang định an ủi một câu dỗ dành cô tự về phủ, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, y đã ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng tới trước.

Hạ Lan Tuyết đang ruổi ngựa đuổi tới, mình mang cẩm bào như tuyết, ngạo nghễ trên ngựa, lạnh nhạt trông lại.

“Ngươi đem vợ mình về đi.” Hạ Lan Khâm tươi cười rồi xoay mình nhảy ngay lên ngựa không chút chần chừ, tiếp tục nghi thức hôn lễ bị phá ngang.

Đám người xem náo nhiệt đã bị quan binh xua đi từ sớm, mấy người còn lại cũng nhao nhao chạy lên trước dán mắt vào phong tư tuyệt thế của phò mã đương triều.

Con phố vừa rồi còn xôn xao nhốn nháo, thoáng cái chỉ còn thưa thớt vài người, cùng Y Nhân vẫn đứng bên đường và Hạ Lan Tuyết đang ngồi trên ngựa.

Hạ Lan Tuyết nhìn về phía cô, làm thinh.

Y Nhân vẫn âm thầm rơi lệ rồi đột ngột ngẩng đầu, đưa tay gạt nước mắt, bĩu môi khẽ nói: “Buồn ngủ quá, ta muốn về ngủ.”

Vừa nãy cô ngã lăn ra đất, tay còn đầy bụi đất, vừa đưa tay quẹt ngang, gương mặt nhỏ nhắn đã loang lổ như mèo khoang, chỗ đen chỗ trắng.

Hạ Lan Tuyết nhướng mày cười tươi tắn để lộ hai hàm răng nhỏ đều tăm tắp, càng rạng rỡ chưa từng thấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Lười Y Nhân
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...