HOÀNG ĐẾ NGỐC NGHẾCH – Chương 9
HOÀNG ĐẾ NGỐC NGHẾCH
Ta tì cằm bên cửa sổ xe ngựa, nhìn đường phố phồn hoa náo nhiệt, nhìn trăm họ đứng hai bên đường chào đón. Ta muốn vẫy tay chào lại, nhưng cổ tay đã rã rời không chút sức lực.
Chẳng kìm được, ta tức tối lườm hắn một cái: "Đều tại huynh."
Ngọc Điểm Nhi đang thay bộ cung trang thêu phượng sai mẫu đơn, đeo đôi khuyên tai Minh Nguyệt Đương vào tai. Lỗ tai là do nãi nương dùng kim châm cho hắn, vẫn còn rỉ m.á.u. Hắn lười biếng nghiêng đầu: "Ừm, tại ta."
Ta lại ngửi thấy mùi hương ngọt lịm kia. Ta khẽ chạm vào vành tai hắn, thuận theo bản năng mà thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái, "Huynh có đau không?"
Hắn chớp mắt một cái thật chậm, "Không đau, sướng phát điên rồi."
Chuyện Ngọc Điểm Nhi tiến cung cũng có chút trắc trở. Dù đã che mặt bằng khăn lụa mỏng, nhưng đôi mắt hắn quá đỗi sắc sảo, khiến các quan viên liên tưởng tới một Nghiêm Ngọc Hành thủ đoạn tàn độc. Họ xì xào bàn tán rằng tính tình ta yếu đuối, sớm muộn cũng bị bắt nạt.
Kẻ làm quan vốn là lũ mặt dày vô sỉ nhất. Khi Ngọc Điểm Nhi để lộ một góc của sính lễ khổng lồ, đám người đó lại đổi giọng, khen ta đại nghĩa. Họ cầm tờ danh mục sính lễ mà tặc lưỡi kinh ngạc. Lại nói, một nhành hoa khoe sắc sao bằng cả vườn xuân thắm, rồi trong tiệc hỷ lại đề nghị ta nên tuyển thêm phi tần. Chuyện này họ nói đi nói lại bao lần, ta chán ghét vô cùng. Nhớ lời nãi nương nói rằng ta không quản nổi, ta trở về phòng bèn hỏi Ngọc Điểm Nhi, "Lão công (ông xã), làm sao để hàng phục được các tiểu thư thế gia?"
"Đệ không cần hàng phục tiểu thư thế gia, chỉ cần hàng phục được ta là đủ rồi." Ngọc Điểm Nhi một tay tháo khuyên tai, đầu ngón tay xoay nhẹ, tùy ý ném vào trong tráp. Động tác này toát lên một vẻ phong lưu phóng khoáng.
Ta nhìn đến ngây người, ngẩng đầu cười ngây ngốc, "Vậy ta phải làm sao mới hàng phục được huynh?"
"Đến trong lòng ta đây."
Không hàng phục nổi, căn bản là không hàng phục nổi. Nước mắt ta như vỡ đê, đầu ngón tay run rẩy bần bật, ta vô thức lắc đầu. Ta duỗi chân đạp loạn xạ vào trán hắn, "Không được rồi, ta không lấy phi tần đâu..."
Ngọc Điểm Nhi nghiêng đầu, hôn một cái lên xương cổ chân ta, hơi thở hỗn loạn mà cười khẽ, "Đệ làm được mà, ta tin đệ. Chín Mươi Triệu là giỏi nhất."
Hắn khen ta kìa~!
Mắt ta sáng bừng lên, kiêu hãnh vênh mặt. Ngọc Điểm Nhi không đợi được nữa mà ôm chầm lấy ta. Không biết đã va chạm vào đâu, trước mắt ta lóe lên một tia sáng trắng, đôi mắt nửa khép nửa mở như kẻ mất hồn.
"Chín Mươi Triệu, đừng ngủ..."
Ta không ngủ, ta đã biến thành một chú chim nhỏ. Giống như câu chuyện hắn từng kể. Ta đang bay lượn giữa tầng không.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Hạt Đậu Khả Ái ạ:
TÔI ĐÃ CÔNG LƯỢC MA TÔN TƯƠNG LAI
Tác giả: Nam Kiều
Ta là đóa hoa cao lãnh mà giới Tu Chân ai nấy đều phải công nhận, nhưng thực chất lại là kẻ ngụy quân t.ử từ trong ra ngoài.
Để cầu phi thăng, ta đã nhẫn tâm tự tay đẩy Tiểu sư đệ vốn luôn nhìn mình bằng ánh mắt sùng kính xuống Tru Ma Đài. Nhìn đôi mắt chấn động vỡ vụn của hắn, ta đang chuẩn bị rặn ra vài giọt nước mắt cá sấu thì trước mắt bỗng hiện ra một dòng chữ lớn in đậm:「Đại sư huynh, anh lú lẫn rồi! Người anh đẩy xuống không phải ma đầu, mà là lão công nửa đời sau của anh đấy!」
「Xong đời rồi, độ hắc hóa của Tạ Cận đã đạt 100%. Ba năm sau cậu ấy từ vực thẳm bò về, việc đầu tiên làm chính là nhốt anh vào Vạn Ma Khuyết, ngày ngày đêm đêm...」
「Dẫu vậy, trò giam cầm Play này thật khiến người ta chảy nước miếng nha. Cái màn kéo đóa hoa cao lãnh xuống khỏi thần đàn này đúng là gu của tôi!」
「Nhìn ánh mắt kia của Tạ Cận kìa, hận cái nỗi gì chứ, rõ ràng là sự vặn vẹo vì yêu mà không được!」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *













