Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em – Chương 187

Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em

Tác giả: Hani Hải Nguyễn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhất Hoà vốn đang đi học ở đại học K, đang ngủ thì nhận được điện thoại của anh hai vội vàng bật dậy, không kịp thay đồ thì đã chạy ra khỏi ký túc xá nam và đi đến bệnh viện.

Sở dĩ cổng trường đã khoá, nhưng vì cậu biết lỗ hổng của cửa sao nên đã dễ dàng trốn đi được, nhưng vẫn không qua khỏi tai mắt đầy tinh vi của bác bảo vệ.

Khi cậu mới vừa leo được một chân ra khỏi hàng rào thì bị ánh đèn chiếu rọi vào mặt.

“Ai đó! Đứng lại”.

Mẹ nó! Nhất Hoà không suy nghĩ gì mà vội vàng nhảy xuống, bác bảo vệ thấy vậy liền thông báo với thầy cô quản phòng, liền kiểm tra ký túc xá nam và nữ.

Phát hiện có một vài sinh viên không ở trong ký túc.

Năm nhất trường có quy định toàn bộ sinh viên phải ở trong trường, qua năm hai nếu không thích thì có thể ra ngoài thuê nhà sinh sống.

Trần Quân nhìn thấy giường của Nhất Hoà trống trơn thì biết cậu đã rời đi rồi.

Mới đây còn thấy cậu ta mà? Sao lại đi đâu rồi vậy?

Trần Quân cũng nhắn cho Nhất Hoà tin tức, nhưng tạm thời không nhận được tin.

“Thế Nhân?”.

“Có”.

“Nguyễn Nam?”.

“Có”.

“Trần Quân”.

“Có”.

“Hoàng Nhất Hoà”.

“….”.

“Hoàng Nhất Hoà”.

Lời của thầy quản phòng lập lại, nhưng không thấy ai trả lời nhìn vào giường thì cũng đủ biết là người đang ngủ thì đã vội vàng rời khỏi ký túc rồi.

“Có ai biết em ấy ở đâu không?”.

“Em gái của cậu ấy chuẩn bị sinh, người nhà mới thông báo nên Nhất Hoà đã đi rồi thưa thầy”.

Nhất Hoà mới vừa gửi tin nhắn cho cậu, nên cậu liền biết chuyện, chỉ có như vậy nên Nhất Hoà mới trốn đi như vậy mà thôi.

“Em gái?”.

Thầy quản phòng nhìn Trần Quân.

“Em gái của cậu ta bao nhiêu tuổi, sao không nói con chó con mèo ở nhà sinh luôn đi”.

Phì…

Mọi người ở trong phòng bật cười.

“Em gái của cậu ta sinh thật đó thầy, người ta đã kết hôn cả năm rồi, nghe Nhất Hoà nói mới đủ tuổi là đã bị chồng mình đưa đến uỷ ban đăng ký rồi”.

Cậu bạn cùng phòng nghe Nhất Hoà luyên thuyên về em gái mình mà thuộc nằm lòng.

Tuy chưa thấy mặt, nhưng nghe thôi cũng đủ biết, Nhất Hoà cưng em mình nhất.

“Thầy mà không tin thì hãy đến bệnh viện thành phố này kiểm tra đi, phòng sinh đặc biệt 302, Hoàng Tuyết Thanh”.

Trần Quân ngáp rồi leo lên giường ngủ.

“Nhưng khi đến đó, thầy nên chuẩn bị tinh thần một chút chồng của cậu ấy hơi hung dữ”.

“…”.

Thầy quản phòng im lặng.

Vậy là cô gái nhỏ này bị lừa cưới rồi, chắc gia cảnh nhà của Nhất Hoà rất khó khăn nên em gái mới gả chồng sớm và lấy một ông chồng già khụ.

“Ngủ đi”.

Thấy ấy quyết tự mình đến kiểm chứng một chuyến, Trần Quân cũng lo lắng cho Tuyết Thanh.

Sau khi nói cho Lam Ái biết rồi cậu cũng ngủ.

Muốn gì thì sáng đến thăm cũng không muộn, huống chi có Minh Hoàng Lễ ở đó và người thân.

Thanh Nguyệt cũng có mặt, Tuyết Thanh cậu tin rằng sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra đâu.

Nếu mà có thì Minh Hoàng Lễ cũng sẽ có cách mà thôi.

Ngủ đi đã.

- ---------

Tại phòng sinh.

“Mới mở được tám phân mà thôi, chưa sinh được, mẹ em bé cố gắng một chút nhé, sẽ nhanh xong thôi”.

Bà bác sĩ phụ trách sinh sản khuyên nhủ đôi vợ chồng trẻ.

“Vâng”.

Tuyết Thanh làm theo những lời mà bác sĩ dặn dò mình, đến khi sinh được rồi thì cơn đau thắt lại.

Minh Hoàng Lễ nhìn cô đau tái mặt mày thì đau lòng không thôi.

“Vợ, em đau thì cắn anh đi”.

“Im đi! Anh ra ngoài đi”.

Đau muốn chết mà nói lung tung!!

“Vợ….”.

“Cút”.

Tuyết Thanh tuy đau nhưng vẫn chịu được, tập trung chuyên môn sinh con theo lời của bác sĩ hướng dẫn vậy mà người chồng của mình khóc đến đỏ cả mắt luôn rồi.

Trời ạ!

Không biết ai mới là người sinh con nữa, người ta nhìn vào, à không? Mấy cô hộ lý với bác sĩ phụ sản bật cười nãy giờ vì anh đây nè.

Còn đâu là Minh Hoàng Lễ của cô nữa chứ! Này giả đúng không?

“Bé con”.

“Em không sao, anh đừng lo, không đau một chút nào ạ”.

Tuyết Thanh được hộ sĩ lau mồ hôi.

Đã vậy còn phải an ủi ông chồng nữa chứ.

“Mẹ của bé đáng yêu quá, em bé mới ló đầu ra rồi, mẹ đừng sợ nhé.

Hít thở đều nào”.

Tuyết Thanh hít sâu mạnh một cái, sau đó thì nghiến răng rặn thiệt mạnh.

Trong cả quá trình cô không hề la hét một lời nào cả, hoàn toàn tỉnh táo chỉ có đổ mồ hôi mà thôi.

Gần ba giờ sáng, người nhà đã có mặt đầy đủ, ba Hoàng lo lắng đi qua đi lại trước phòng sinh, con gái sinh cháu ngoại, nhưng ông vẫn không yên tâm được.

“Aaaa”.

Tuyết Thanh cuối cùng hét lên một tiếng, sau đó thì tiếng bật khóc của trẻ con vang lên.

“Sinh rồi.

Sinh rồi, chúc mừng ba mẹ nhé”.

Bác sĩ vui mừng đưa cho anh chiếc kéo.

“Ba cắt rốn cho con trai mình đi”.

“À…ờ.” Anh nhận lấy.

Tinh thần vẫn còn lâng lâng việc vợ mình sinh con.

“Nhưng…con trai? Con gái mà…có lộn không vậy”.

Bác sĩ và hộ lý đang cười vui vẻ thì cũng im lặng ngẩng người nhìn anh.

Ủa? Họ có tráo con đâu?

Con trai thì nói con trai mà!

“Anh cút đi đi”.

Tuyết Thanh đấm anh một cái.

“Con trai thì sao”.

“Rõ ràng là con gái mà”.

Minh Hoàng Lễ không cam tâm, nhưng vẫn cắt dây rốn cho con mình sao đó thì lại ôm lấy vợ mà hôn lên môi cô.

“Cảm ơn bé con”.

“Hừm.

Anh ghét bỏ nó? Anh ghét bỏ con em”.

Tuyết Thanh nhoè nước mắt tủi thân nhìn anh, mình đã cực khổ sinh con vậy mà anh còn chê!

“Sao có chứ, anh cưng còn không hết”.

Con trai thì con trai vậy, anh sẽ nuôi nó như một đứa con gái.

Hứ.

“Mẹ đừng lo, nghĩ ngơi ngủ một giấc rồi sẽ không sao nhé”.

Hộ lý vệ sinh cho cô xong rồi tắm em bé, quấn nó trong một lớp vải bông mềm mại, đặt ngay bên cạnh Tuyết Thanh.

Ting…

Khi cửa phòng sinh mở ra, ba người đàn ông vội vàng chạy lại.

Thấy Tuyết Thang nhắm nghiền mắt thì ba Hoàng muốn sụp đổ, may mắn Nhất Hoà đỡ lấy ông nếu không thì đã ngã rồi.

“Em ấy…”.

“Ngủ rồi, không sao”.

Minh Hoàng Lễ nói vắn tắt.

“Mọi người đừng lo”.

Sau đó anh đẩy vợ mình vào phòng nghĩ khác.

Phù…

Ba Hoàng yên tâm.

Con gái mà có hệ nào, chắc ông chết mất đó chứ.

Hai mẹ con nằm cạnh nhau mà ngủ say, Minh Hoàng Lễ lúc này mới yên tâm, Thanh Nguyệt kiểm tra thấy vẫn bình thường thì anh mới nhẹ người.

Anh cứ ngồi đó trông vợ mình cho đến sáng.

- ----

Mẹ Hoàng vì lo lắng nên ngủ chập chờn, khó khăn lắm đến gần sáng mới ngủ được thêm một chút.

Đến chín giờ sáng thì bà đã dậy.

Đi vào bếp thì thấy Kim Hà và dì Trần đang chuẩn bị cháo trắng cho Tuyết Thanh.

Sau đó thì họ cùng nhau đi đến bệnh viện.

Tuyết Thanh mệt mỏi cả đêm, nên vẫn còn rất ngủ say, ngay cả bé con mới sinh mà cũng ngủ ngay ngắn bên cạnh mẹ mình.

Con trai thì con trai, chỉ cần vợ anh sinh là anh đều thích cả thôi.

Nhưng…

“Lão đại, anh định cho tiểu thiếu gia mặc đồ con gái sao ạ”.

Thanh Nguyệt hỏi.

Nếu cô ấy không hỏi thì chắc không ai để ý đến luôn quá đó chứ.

Dám lắm..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em
Chương 187

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...