Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu – Chương 258

Hoa Si Hoàng Hậu

Tác giả: Hồng Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô có biết không, một hơi thở sót lại, cũng đã đứt đoạn cùng cô mất rồi.

Hắn cứng người, hơi thở cũng ngừng lại theo cô, trong trời đất rộng lớn, chỉ còn sót lại tiếng gió lao xao.

Bàn tay trắng bệch run rẩy nắm lấy bàn tay đã gần lạnh như băng của Hương Diệp, cúi đầu, nhìn người đang im lìm nằm trong ngực, ánh mắt thoáng chốc trở nên trống rỗng, sức lực của trái tim, trong khoảnh khắc cô ngã vào lồng ngực hắn, đã đi theo mất dạng.

Vị trí gần ngực, có một nơi đã bị đ//â//m cho chằng chịt thương tích, huyết nhục mơ hồ.

Sao cô chẳng hề hay biết?

Sao cô lại có thể yên lặng như vậy?

Sao cô có thể bỏ hắn lại?

Hương Diệp không nhìn rõ sắc mặt của hắn, nhưng lại có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng nồng đậm toát ra từ trên người hắn, sâu đậm, bi ai, xuyên thấu qua tâm hồn, vì đã khắc cốt ghi tâm mà giờ phút này đã vỡ tan thành từng mảnh vụn. Bờ vai rộng lớn đã từng kiên cường như vậy, giờ phút này chỉ run lên từng chập, ôm người đã không còn một hơi thở trong ngực, thật chặt, rồi sau đó từ từ co lại, cả người đều không ngừng run rẩy.

Gân xanh trên cổ chợt hằn lên, co giật đến đáng sợ.

Sự đau đớn không thể phai nhòa, khiến cô không tài nào thở nổi.

Hương Diệp chưa từng thấy Ngọc Sanh Hàn yếu ớt như vậy bao giờ, con tim thắt lại, chịu đựng sự co rút đau đớn trong lòng, nhanh chóng tiến lên, còn chưa kịp tới gần, đã nghe thấy giọng nói khàn khàn vỡ vụn của hắn như muốn xé rách cả núi rừng…

“Không!!!!”

Một tiếng gầm điên cuồng đến tê tâm liệt phế, khiến cho người ta đứt từng khúc ruột. Tất cả đều bi ai, đau đớn, tuyệt vọng đến cùng cực, vang dội khắp tuyệt cốc, thê lương tận thiên nhai, Hương Diệp cảm thấy trái tim mình khi nghe thấy tiếng gầm kia của hắn liền vỡ tan nát.

Tan nát thành từng mảnh vụn theo hắn.

Chân nhanh chóng bước về phía trước, ôm chầm lấy hắn từ phía sau, cảm giác thân thể Ngọc Sanh Hàn cứng đờ lại, những giọt nước mặt nóng bỏng của Hương Diệp nhỏ lên gáy hắn, những sợi gân xanh hằn lên bên cổ như đang dần biến mất.

“Hàn… em đây, em ở đây, em ở đây.” Hương Diệp siết chặt lấy hắn, giống như hắn đang ôm chặt lấy Tần Hương Diệp, hai linh hồn, đều muốn níu lấy mảnh vỡ cuối cùng.

Ngọc Sanh Hàn nghe cách gọi quen thuộc vang lên sau lưng, nghe cô thấp giọng rầm rì, sự ấm áp từ sau lưng khác hẳn với cảm giác lạnh lẽo trước ngực, là sự tồn tại chân thực.

Hồi lâu, khi hắn từ từ quay đầu, nhìn dưới bóng cây, từng vệt nắng lấm tấm rơi trên cô gái trước mặt, gương mặt thanh lệ trắng nõn, so với Hương Diệp, tăng thêm mấy phần lãnh diễm xinh đẹp, cặp mắt ửng đỏ mở to, nửa phần đau lòng, nửa phần sầu bi, chỉ nhìn về phía hắn, cặp mắt như vậy, khác xa với những lần nhìn nhau trong ký ức, có điều gương mặt này, hắn chưa từng quên.

Hoa Hương Dư.

Một thân váy liền màu trắng, điểm chút hoa chìm, tôn lên sự sạch sẽ, khí chất thấu người của cô.

Ngọc Sanh Hàn nhìn người trước mặt, liền sững sờ tại chỗ.

Hương Diệp từ từ buông hắn ra, ánh mắt vẫn đặt trên người hắn, ngay cả chính cô cũng không biết phải giải thích tình huống hôm nay thế nào, thân thể Tần Hương Diệp nằm trong lòng hắn lạnh như băng, mà trước mặt hắn là Hoa Hương Dư.

Nhẹ nhàng đặt thân thể Tần Hương Diệp xuống, Ngọc Sanh Hàn nhìn Hoa Hương Dư trước mặt mà sợ run.

“Tần….” Ngọc Sanh Hàn mới nói một chữ, thanh âm khản đặc đã nghẹn trong cổ họng, Hương Diệp mới gật đầu, nước mắt đã lăn xuống, chỉ vì, Ngọc Sanh Hàn trước mặt khiến cho cô đau lòng.

Gương mặt râu ria lởm chởm không hề chăm chút, trong mắt không còn vẻ khôn khéo lạnh lùng ngày xưa, quầng thâm dưới hốc mắt in đậm, dường như đã lâu lắm rồi không ngủ, một người vốn bừng bừng phấn chấn, hiện giờ lại trở nên tiều tụy như vậy…

“Hàn, là em, em ở đây.” Hương Diệp nhẹ giọng kéo tay hắn qua, học động tác hắn kéo tay cô khi trước, tỉ mẩn vuốt ve trong lòng bàn tay, ngẩng đầu, muốn nhìn hắn lần nữa, bỗng lại bị hắn kéo cả người vào trong ngực, ôm thật chặt, không để cho cô có một cơ hội để hít thở, cho dù cô có muốn đi, cũng tuyệt đối sẽ không đi nổi.

Buộc chặt lấy cô trong ngực mình, còn không cho cô ngẩng đầu nhìn hắn.

Đầu của Hương Diệp bị hắn ấn lên vai, không sao nhúc nhích nổi, cô đang định nói gì đó, lại nghe thấy một tiếng nức nở khe khẽ, mang theo sự bi ai đã ẩn nhẫn đến cùng cực, mang theo sự vui sướng khi lấy lại được những gì đã mất.

Hương Diệp cảm thấy trái tim mình lại vỡ vụn lần nữa.

Một người kiên cường như vậy, lạnh lùng như vậy, sao có thể vì cô mà rơi xuống những giọt lệ quý giá của nam nhi cơ chứ?

Cảm thấy cổ ươn ướt, Hương Diệp giật mình một cái, chợt vươn tay, cũng dùng sức ôm lại hắn, chịu đựng những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống, chỉ thấp giọng thì thào, “Em đây, em ở đây, quay về rồi, đang ở bên cạnh anh đây… sẽ không bao giờ đi nữa.”

Cảm giác bờ vai Ngọc Sanh Hàn run lên, Hương Diệp cọ cọ lên vai hắn, nói ra lời cam kết duy nhất cả đời này với hắn, “Chưa được bên nhau đến bạc đầu, em tuyệt đối sẽ không rời xa anh.”

Ngọc Sanh Hàn chỉ im lặng rồi im lặng, cánh tay lại siết chặt hơn, khiến cho Hương Diệp không hít thở nổi nữa, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của hắn vang lên bên tai, “Tần Hương Diệp! Anh thực sự muốn bóp chết em!”

Hương Diệp nghe vậy, nhất thời dở khóc dở cười, trước kia trách cô không chịu cho hắn một lời cam kết thực sự, giờ cô cho rồi, hắn sao lại còn muốn bóp chết cô chứ?

Không biết là ôm nhau bao lâu, Ngọc Sanh Hàn cuối cùng cũng buông cô ra, trong mắt tuy có ửng đỏ, lại nhìn không ra dấu vết đã khóc, hai người đồng thời quay đầu, nhìn Tần Hương Diệp một bên đã không còn hơi thở, khẽ thở dài, Ngọc Sanh Hàn hỏi cô, “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Em trở về?”

Nhưng lời ra khỏi miệng, lại cảm thấy không đúng, Tần Hương Diệp, sau sinh nhật 21 tuổi đã chết đuối, vậy thì thân thể này ở đâu ra?

Hương Diệp thực sự không hiểu nổi tình huống như vậy, chẳng qua là thân thể của cô bây giờ, đúng là dáng vẻ khi 21 tuổi của cô, hơn nữa dường như hoàn toàn không có gì khác biệt. Đảo mắt, lại cẩn thận nhìn Ngọc Sanh Hàn trước mặt.

Thân thể Đại hoàng tử năm nay hai mươi tư, vốn hai gương mặt đã vô cùng giống nhau, linh hồn Ngọc Sanh Hàn nhập vào thân thể này, cộng thêm khí chất lạnh lùng kia, thực sự cực kỳ giống nhau.

Sau khi cô hôn mê tỉnh lại, Ngọc Thăng Hàn kia cũng không quá hai mười lăm, cùng với hắn trước mặt, gần như giống nhau như đúc, thân khí chất kia, cũng giống Ngọc Sanh Hàn lúc cô mới quen.

Ngọc Sanh Hàn vẫn ở thế giới này, như vậy một “hắn” khác, là ở đâu ra?

Chẳng lẽ, sau khi cô xuyên qua, thế giới hiện đại đã xảy ra biến cố gì? Rõ ràng Ngọc Sanh Hàn đã nói, khi đó cô đã chết rồi, sao lại xuất hiện ở….

Trong đầu chợt thoáng qua cảnh tượng phát trên màn hình lớn ở quảng trường lúc cô đi ngang qua, cái gì mà vụ nổ, oanh tạc, không gian dị dạng, tập kích siêu cường…

Nghĩ đến đây, Hương Diệp đột nhiên cười cười, cảm thấy xuyên qua nhiều, trí tưởng tượng cũng phát triển hơn.

“Em cười cái gì?” Ngọc Sanh Hàn nhìn cô hỏi, Hương Diệp ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ râu ria lởm chởm của hắn, thực sự là tổn hại hình tượng, nghĩ đến trước đây không lâu ở bên kia Ngọc Thăng Hàn còn mặt mày nhẵn nhụi, âu phục phẳng phiu, mới đảo mắt gương mặt này đã trở nên tiều tụy như vậy, vậy nên, Hương Diệp như có chút suy ngẫm nhìn chằm chằm Ngọc Sanh Hàn, đột nhiên vươn tay, bàn tay thon dài chạm lên mặt hắn, lòng bàn tay hơi ngửa, lại khiến cô có chút không nỡ buông ra.

“Giúp Tần Hương Diệp an trí thân thể xong, em cạo râu giúp anh đi, bộ dạng này…” Khiến cô rất đau lòng.

Câu cuối cùng không cần phải nói ra, cô biết, hắn cũng biết là tốt rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 258

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 258
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...