Hoa Nhài Trong Bóng Đêm – Chương 22: Nam căn thô đại toàn lực xung kích vào đường hầm ấm áp khít khao của cô (Chương H)
Hoa Nhài Trong Bóng Đêm
Gã đàn ông cao lớn như một con dã thú cuồng loạn, dán chặt thân hình hộ pháp tinh tráng vào tấm lưng mảnh khảnh của cô. Hoắc Mãng gầm lên một tiếng khàn đục đầy dục vọng, một tay bóp nghẹt lan can sắt, bàn tay còn lại như gọng kìm siết chặt lấy vòng eo nhỏ thon không đầy một nắm. Với sức mạnh man rợ, hắn dồn lực vào hông, thúc mạnh vùng háng rắn chắc về phía trước. Thứ nam căn khổng lồ, thô đại điên cuồng xung kích vào đường hầm ấm áp, khít khao đến nghẹt thở. Đầu quy đầu hung hãn đ//â//m sầm vào miếng thịt non mềm nơi cổ tử cung sâu thẳm, mỗi cú thúc đều như muốn nghiền nát sự thanh khiết của người thiếu nữ.
Đường hầm chật hẹp, nóng hổi điên cuồng m//ú//t mát lấy vật khổng lồ của anh, khiến Hoắc Mãng phải gầm lên một tiếng thỏa mãn đầy nặng nề. Hắn càng thêm phóng lãng, thắt lưng tinh tráng liên tục thúc mạnh, đ//â//m chọc vào tận cùng như muốn xuyên thấu cả thân thể mảnh mai của người thiếu nữ. Dù chỉ mới được khai khẩn vài lần, nhụy hoa non nớt đã dần thích nghi, không còn đau đớn xé toạc như thuở ban đầu. Cửa nhụy bị nam căn thô dài chống đến mức giãn rộng, mỗi lần ma sát tàn bạo đều mang theo sự tê dại run rẩy, ép cô phải bật ra những tiếng r//ê//n rỉ d//â//m mỹ không dứt.
"Ưm ưm, đừng mà..."
Lam Vãn vì tiếng r//ê//n kiều mị này mà xấu hổ không thôi, bàn tay nhỏ vội vàng bịt chặt khuôn miệng nhỏ, mái tóc đen rủ xuống bên tai che đi nửa khuôn mặt tinh tế nghiêng nghiêng của cô. Cô bị ép phải hạ thấp thắt lưng, thân thể non nớt bị đ//â//m tới mức lắc lư trước sau, nước mật dính dấp tuôn ra theo sự giao hợp điên cuồng nơi riêng tư của hai người, thuận theo đùi trong chảy xuống mặt đất.
Võ đài trung tâm tầng một, tàn bạo máu me.
Góc tối lan can tầng hai, tình dục dã man.
Tình dục và bạo lực ở những bối cảnh khác nhau, nhưng lại đạt được sự dung hòa tốt nhất.
Hoắc Mãng đứng từ phía sau, đôi bàn tay găm chặt lấy hông cô như kìm sắt, thắt lưng tinh tráng điên cuồng dồn lực cho những cú thúc man rợ vào sâu trong huyệt nhỏ. Nhịp điệu dập dìu mãnh liệt tạo nên những tiếng va chạm xác thịt d//â//m mị, khiến thân hình mướt mát của thiếu nữ không ngừng rập rình, uốn éo theo từng đợt sóng tình. Đôi mắt hắn đỏ rực dục vọng, dán chặt vào tấm lưng trần và cặp m//ô//n//g trắng ngần đang run rẩy dưới sự giày vò tàn bạo của mình, hận không thể ngay lập tức đ//â//m nát đóa hoa non nớt ấy.
Người xấu thì đã sao?
Vô lại thì đã sao?
Chính việc anh bỏ tiền mua cô về làm vợ đã là một sai lầm ngay từ đầu. Hoắc Mãng không ngại, sai càng thêm sai. Anh đưa tay bẻ khuôn mặt ngọc trắng ngần ướt át của cô lại, táo bạo phóng túng nghiền nát hôn hít, ăn sạch chiếc lưỡi thơm mềm nơi khuôn miệng nhỏ và cả những tiếng ư ử lầm bầm của cô. Chìm đắm đọa lạc, phóng đãng d//â//m mỹ.
Họ bắt đầu trong cuộc ác đấu tàn khốc của võ đài, tăng tốc trong tiếng còi của trọng tài. Những người phục vụ bưng rượu đã vào sân bắt đầu đi lại ở tầng hai, họ bắt buộc phải kết thúc cuộc giao hoan kích thích này. Anh ấn chặt lấy cô, thở dốc trầm đục, liên tục rút cắm hàng trăm hiệp, đường hầm nơi nhụy hoa thiếu nữ co thắt co giật dữ dội, kẹp chặt nam căn đang bành trướng thô dài trong huyệt, nước mật không ngừng phun ra vương vãi lên đầu khổng lồ. Hai tiếng gầm thấp, nam căn thô trướng cuối cùng cũng bắn ra luồng bạch trọc nồng đậm trong cơ thể cô, phun ra mấy lần liền, rót đầy ắp vào trong huyệt cô. Ánh mắt cô rã rời, bắp chân nhũn ra đứng không vững, dòng dịch nồng đậm chảy ra giữa chân làm bẩn gấu váy, vòng eo vô lực suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất, còn chưa kịp hoàn hồn đã bị người đàn ông bế ngang rời khỏi tầng hai võ đài.
Đủ rồi, những ngày qua giáo dục máu me dành cho cô đã quá nhiều.
Anh muốn đưa cô về ngôi nhà ở Tam Giác Vàng, sống những ngày tháng tử tế.













