Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng – Chương 84

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng

Tác giả: Xong rồi, coi như là kết thúc mở, không vừa lòng thì đợi ngoại truyện, sẽ có câu trả lời bạn mong muốn.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơm tối là kiệt tác mà các cha mẹ vất vả làm ra, món ăn phong phú, màu sắc hấp dẫn, Hàn Linh Hi vừa khen vừa gắp rau cho các cha mẹ, là bộ dáng ngoan ngoãn hiểu chuyện.

"Nhiễm Nhiễm ngày càng hiểu chuyện đó." Lâm Ngọc Chi cười híp mắt khen cô, "Chị Lan, sau này hai người có phúc rồi."

Cha mẹ nhà nào mà không có lòng hư vinh, trong lòng Trương Phượng Lan rất vui vẻ, ngoài miệng thì khách sáo: "Đâu đâu, vẫn kém xa Đình Đình nhà bà lắm, học giỏi, công việc cũng tốt, rất có tiền đồ đó."

"Tôi thấy, hai đứa đều rất tốt." Chu An cười ha ha, "Đây, hai con ăn nhiều vào, làm việc vất vả rồi."

"À, đúng rồi." Lâm Ngọc Chi nghĩ đến chuyện lần trước đến nhà hai đứa con, Hàn Linh Hi không được khỏe, quan tâm hỏi: "Nhiễm Nhiễm, mấy hôm sau con có đi kiểm tra thân thể không? Hôm đó con chảy máu mũi dọa chết mẹ con đấy."

"Chảy máu mũi? Lúc nào?" Chu Đình Vũ rất khó hiểu, cô chưa từng nghe Hàn Linh Hi nhắc tới.

"Không có gì đâu, chỉ là nóng trong người thôi." Hàn Linh Hi không muốn Chu Đình Vũ lo lắng, nói vài câu cho qua, cô định đi kiểm tra sức khỏe, kết quả lại bị Chu Đình Vũ chọc tức rồi bận bịu nên quên mất.

"Thời tiết gì rồi mà còn nóng trong người." Trương Phượng Lan oán trách, "Một năm bốn mùa con đều bị nhiệt à?"

"Không phải là do ăn bậy bạ sao, với lại công ty đều tổ chức kiểm tra cho mọi người hàng năm, có kiểm tra ra con có vấn đề gì đâu mà, không phải bị nhiệt thì là gì."

Hàn Linh Hi gắp rau xanh cho mẹ mình, "Mẹ cũng chịu khó phòng ngừa bị nhiệt đi, ăn nhiều vào, ăn nhiều vào nha."

Chu Đình Vũ hơi không yên lòng, tuy rằng Hàn Linh Hi không siêng năng vận động tứ chi, sức miễn dịch lại khá yếu, gần đây thời tiết lại xuống độ, sinh chút bệnh cũng bình thường, nhưng có phải gần đây tần suất bị bệnh có hơi quá nhiều rồi không?

"Dù gì cũng phải chú ý đến chuyện cơ thể, hôm nào mình với cậu đi làm kiểm tra tổng quát đi."

"Ừ, mình biết rồi, cậu cứ làm việc của cậu đi, mình sẽ hẹn trước với bác sĩ."

"Con nhỏ như con suốt ngày không để người ta bớt lo mà." Trương Phượng Lan thở dài, "Mẹ thấy con nhanh tìm bạn trai đi, để nó chăm sóc con thật tốt."

Hàn Linh Hi cười cười, "Không phải có Đình Vũ rồi à, bọn con sẽ tương thân tương ái, cậu ấy chăm sóc con rất tốt."

"Mẹ để hai con ở chung chỗ làm bạn chứ không phải bảo con bé hầu hạ con, Đình Đình, con đừng nuông chiều nó quá." Trương Phượng Lan nghiêm túc nói: "Này, nếu như "Porsche" kia thật sự không tệ thì mang về cho bọn ta nhìn. Các con yêu đương chuyện các con, Đình Đình người ta cũng phải có không gian riêng chứ."

Hàn Linh Hi sặc một ngụm cơm trong miệng, bà Trương thật hết chuyện để nói, đến cả người trong xe là nam hay nữ bà con không thấy được mà giọng điệu đã chắc chắn cứ như nhìn thấu tất cả rồi ấy.

Hàn Linh Hi cố gắng nuốt cơm xuống, hoảng hốt nhìn ánh mắt của Chu Đình Vũ, "Mẹ, mẹ nói bậy bạ gì thế? Có chuyện gì đâu?"

"Porsche gì?" Chu Đình Vũ rất mờ mịt, đầu tiên là chảy máu mũi, giờ là "Porsche", trừ thời gian làm việc cô và Hàn Linh Hi đều sớm chiều bên nhau, sao lại có nhiều chuyện mình không biết vậy.

Lâm Ngọc Chi lại rất hứng thú, "Sao thế, Nhiễm Nhiễm yêu rồi à?"

"Này, vừa rồi tôi thấy có người đưa nó về, là một chiếc Porsche đó." Gương mặt Trương Phượng Lan đầy vẻ kiêu ngạo, "Tôi đoán chắc là một chàng trai."

"Mẹ đoán?" Hàn Linh Hi dở khóc dở cười, mẹ muốn gả mình ra ngoài sớm đến điên rồi, không bằng không chứng mà chỉ biết tự nghĩ lung tung rồi cho là đúng.

Cô gắp thêm một đùi gà vào trong bát của Trương Phượng Lan. "Mẹ nên ăn cơm thật ngon đi, nha."

Hàn Tục cắt ngang đề tài này đúng lúc, lên tiếng giúp con gái: "Được rồi, đừng đoán mò nữa, chuyện của thanh niên thì để bọn nó tự nghĩ đi, muốn kết hôn thì sớm muộn cũng dẫn về, ăn cơm, ăn cơm."

Hàn Linh Hi rất biết ơn sự giúp đỡ của cha mình, cô quay lại nhìn Chu Đình Vũ, đối phương không có nhìn mình mà bưng chén cúi đầu, biểu cảm trêи mặt nhàn nhạt, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.

Ăn cơm xong, Chu Đình Vũ dọn chén đũa, Hàn Linh Hi phụ giúp một tay, đồ ăn chưa ăn hết thì dùng túi giữ tươi bọc lại bỏ vào tủ lạnh, chén đĩa trống thì đem vào phòng bếp.

Chu Đình Vũ đang rửa chen trong phòng bếp, gật đầu sang bên kia, "Để bên đó đi, mình sẽ rửa."

"Ừm."

Hàn Linh Hi bỏ chén xuống, không đi ra, trong lòng cô không yên, sợ lời của mẹ trong bữa ăn sẽ làm Chu Đình Vũ hiểu lầm.

Quay đầu lại nhìn bốn phụ huynh đang xem t//i vi trong phòng khách, Hàn Linh Hi khẽ đóng cửa phòng bếp lại.

"Đình Vũ, chuyện đó, cậu đừng tin lời mẹ mình vừa nói, bà ấy nói bậy bạ thôi. Chỉ là một người bạn bình thường đưa mình về thôi, không phải mình ra ngoài với Tiếu tổng sao, chỗ đó không đón xe được, đúng lúc gặp anh ta nên tiện đường đưa mình về."

Trêи tay Chu Đình Vũ đầy xà phòng kiếm chén trong bồn, dùng miếng rửa chén rửa thật tỉ mỉ, giọng nói vẫn mềm mại như trước: "Mình biết, mình không suy nghĩ nhiều."

"Thật sự không suy nghĩ nhiều?"

"Chẳng lẽ muốn mình suy nghĩ nhiều?" Chu Đình Vũ liếc cô một cái, nói nghiêm túc: "Mình cảm thấy mình không tệ hơn Porsche."

Hàn Linh Hi buồn cười, cô yêu thích loại tự tin này của Chu Đình Vũ.

Dựa vào lưng Chu Đình Vũ từ phía sau, Hàn Linh Hi lại hỏi: "Vậy sao nhìn cậu vừa rồi không mấy vui vẻ?"

"Mình cảm thấy xấu hổ, vì công việc với mấy chuyện khác mà lơ là cậu, để cậu bị bệnh còn bị tức giận, lại bị người ta thừa lúc vắng mà vào theo đuổi nữa." Chu Đình Vũ nghĩ đến hoa buổi sáng, "Hoa ở văn phòng là ai tặng cậu?"

"... Cái đó mình đưa cho tiểu Kim rồi." Hàn Linh Hi cọ cọ lưng Chu Đình Vũ, "Người khác đưa mình không quan tâm."

Lúc hai người trở về lại nhà, mưa bên ngoài lại tí tách rơi xuống, tiếng tí tách không ngớt bên tai.

Bồn hoa trêи ban công được nước mưa dội sạch sẽ, hiện ra màu xanh sẫm trong bóng đêm, nụ hoa màu trắng giấu trong lá cây dính bọt nước, e thẹn đợi nở ra.

Chu Đình Vũ pha hai ly hồng trà, bưng ra phòng khách đưa cho Hàn Linh Hi một ly.

Hàn Linh Hi nằm trêи ghế sô pha lật một cuốn tập thơ. Nếu không phải được Chu Đình Vũ lấy ra, cô đã quên mất mình còn có quyển sách như thế rồi, rốt cuộc mua khi nào vậy?

Lật đến trang tên sách, thấy dòng chữ tự do của Đỗ Dật, mới nhớ ra là quà giáng sinh hàng năm.

Tôi là áng mây trêи trời cao.

Tình cờ lạc vào trái tim em ---

Em không cần phải ngạc nhiên.

Cũng không cần mừng vui ---

Trong phút chốc bóng hình đã tan biến

Em và tôi gặp nhau trong màn đêm của biển

Em và tôi đều có hướng đi của riêng mình

Em có nhớ cũng được,

Nhưng tốt nhất là em hãy quên hết đi

Hãy để cho ánh sáng chiếu rọi cuộc gặp gỡ này

Chu Đình Vũ ở bên cạnh cô, thấy Hàn Linh Hi mở tờ đó, trực tiếp ngân nga thành lời, cảm khái nói: "Viết thật đẹp."

Hàn Linh Hi ngước mắt lên: "Cậu đọc hiểu à?"

Chu Đình Vũ liếc cô: "Chắc chắn cậu không hiểu."

Bà nó, đây rõ ràng là khinh thường trắng trợn. Hàn Linh Hi xoay người ngồi dậy, "Cậu nói gì đó, sao mình không hiểu được, bình thường mình cũng biết đọc sách đó!"

"Là "Vogue", "Bazaar"? "Ruili"? Hay là "Người bạn đường của phụ nữ"?"

Chu Đình Vũ cầm lấy cuốn sách lật trang khác, "Bên ngoài sách này đã ố vàng, bên trong lại còn rất mới, chắc là cậu còn chưa đọc được một nửa cuốn nhỉ, chỉ là những tạp chí trong phòng cậu thì bị cậu lật đến nỗi các góc đều phai màu, có nhiều chỗ còn đánh dấu làm điểm quan trọng nữa, nhỉ?"

Hàn Linh Hi kinh ngạc, đúng thật là từ lúc đi làm đến giờ rất ít khi cô xem mấy cuốn văn học hoặc là sách tham khảo, mấy quyển "Cho anh mượn em cả đời", "Ngàn năm than thở", "Mạc Ngôn chọn lọc" trong nhà toàn là mua về để trưng mà thôi.

"Xem tạp chí thì sao, tạp chí cũng là sách mà, cũng là tích cực vậy, nâng cao thẩm mỹ quần áo, đó là sở thích của mình, là mục tiêu phấn đấu của mình. Còn nữa, người bạn đường của phụ nữ là cái quỷ gì? Mình đâu phải phụ nữ, sao mình lại xem sách đó?!"

"Vâng vâng vâng, người nói rất có lý." Chu Đình Vũ uống hồng trà, lười cãi với cô, "Hình như đồng hồ của mình rơi trong phòng cậu rồi thì phải? Cậu đi tìm giúp mình đi."

"Đồng hồ đeo tay gì?"

"Cái màu trắng ấy, hôm qua mình có đeo."

"Thật là, vứt lung tung không à." Hàn Linh Hi lẩm bẩm đi vào phòng tìm, trêи bàn không có, tủ đầu giường không có, trong giá sách cũng không có.

"Đình Vũ, có phải cậu nhớ nhầm không thế, mình không tìm ra?"

Chu Đình Vũ ở ngoài phòng trả lời: "Chắc chắn có mà, cậu tìm kỹ lại đi."

Phòng lớn như vậy còn có thể đi đâu tìm? Hàn Linh Hi thở dài, cô sợ nhất là tìm đồ, chưa nói tới tốn sức, tìm không được còn bực mình.

Lúc này, cô chú ý tới cái chỗ nhô lên trêи giường, hình như có đồ gì đó bị đè ép bên dưới.

Đi tới xốc chăn lên, bất ngờ là hai hộp giấy hình vuông, một lớn một nhỏ.

Hàn Linh Hi ôm lòng hiếu kỳ mở hộp ra, kinh ngạc phát hiện là một cái túi xách Pada mới và đồng hồ S. Cô từng thấy trong tạp chí, nhưng giờ đột nhiên xuất hiện trước mắt đầy chân thật, làm sao có thể?

"Linh Hi, cậu tìm được chưa?"

Chu Đình Vũ mua cho mình? Hàn Linh Hi nhanh chóng hiểu ra, cô xách túi cầm đồng hồ lao ra cửa, vui vẻ nhào vào người Chu Đình Vũ, "Sao cậu biết mình thích hai thứ này?"

Một người to lớn vậy đè mạnh lên người Chu Đình Vũ thật không chịu nổi, chỉ là thấy cô vui vẻ như vậy Chu Đình Vũ cũng rất hài lòng. Cô vuốt mũi Hàn Linh Hi, cười nói: "Mình thấy cậu dùng bút đen khoanh tròn hai cái này lại, đoán là cậu rất thích nên tự ý mua."

"Thích, mình rất thích." Hàn Linh Hi ôm gò má Chu Đình Vũ dùng sức hôn một cái thật mạnh, yêu thích món quà không buông tay, lúc này vui vẻ như đứa bé, "Cái này rất đắt, có yêu thích mình cũng không mua nổi..."

"Có thể lấy được niềm vui của cậu, tốn nhiều tiền hơn nữa cũng đáng giá." Ánh mắt Chu Đình Vũ xoay chuyển, môi hồng khẽ nhếch lên, "Bạn gái mình quá dụ người, không dùng chút biện pháp sợ là không buộc được lòng cô ấy đâu."

Hàn Linh Hi bình tĩnh nhìn Chu Đình Vũ, sự cẩn thận tỉ mỉ của cô gái này vượt xa những mong đợi của mình. Cậu ấy có thể suy nghĩ chu đáo, chăm sóc tận tình, tình yêu sâu sắc vì mình, sao cô lại không cảm nhận được? Chỉ là bản thân đã từng làm gì cho cậu ấy? Ngay cả việc can đảm nói ra sự thật trước mặt cha mẹ, hứa hẹn với cậu ấy một tương lai cũng không có...

Hàn Linh Hi à Hàn Linh Hi, mày xứng với người trước mắt sao?

"Đình Vũ, cảm ơn cậu. Có thể gặp cậu và thích cậu, mình rất may mắn." Cô ôm lấy Chu Đình Vũ, nén chua xót nơi chóp mũi, "Mình cảm thấy rất hạnh phúc."

Chu Đình Vũ khẽ vuốt tóc cô, giọng nói mềm mại: "Bên cậu, cho cậu cảm giác hạnh phúc, mình cũng cảm thấy rất hạnh phúc."

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: . Người xa lạ quen thuộc nhất.
Chương 2
Chương 2: . Chiến tranh của phụ nữ.
Chương 3
Chương 3: . Chính là nhìn cô không vừa mắt.
Chương 4
Chương 4: . Ai quen thuộc với cô?
Chương 5
Chương 5: . Tin tức lớn long trời lở đất.
Chương 6
Chương 6: . Tại sao phải bị lôi kéo đi theo?
Chương 7
Chương 7: . Tìm kiếm một người bạn.
Chương 8
Chương 8: . Giám đốc mới đến.
Chương 9
Chương 9: . Người trong câu chuyện.
Chương 10
Chương 10: . Tốt nhất từ đây về sau không gặp lại.
Chương 11
Chương 11: . Nỗi lòng của cô ấy.
Chương 12
Chương 12: . Người được nhắc đến.
Chương 13
Chương 13: . Chắc chắn là âm mưu.
Chương 14
Chương 14: . Hàng xóm mới đến.
Chương 15
Chương 15: . Sống chung không đơn giản như vậy.
Chương 16
Chương 16: . Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chương 17
Chương 17: . Hỏi thế gian tình là chi?
Chương 18
Chương 18: . Đặc biệt.
Chương 19
Chương 19: . Xung động là ma quỷ.
Chương 20
Chương 20: . Bệnh thần kinh đâu đâu cũng có.
Chương 21
Chương 21: . Không còn như trước.
Chương 22
Chương 22: . Như là sự dịu dàng của cô.
Chương 23
Chương 23: . Tâm tình thật sự là.
Chương 24
Chương 24: . Đây gọi là bổ sung.
Chương 25
Chương 25: . Thói quen thật đáng sợ.
Chương 26
Chương 26: . Duyên phận của ai với ai.
Chương 27
Chương 27: . Kẻ mạnh và kẻ yếu.
Chương 28
Chương 28: . Con ngoan không ngoan như thế.
Chương 29
Chương 29: . Thực sự không cố ý.
Chương 30
Chương 30: . Thái độ thù địch.
Chương 31
Chương 31: . Người bệnh là người yếu đuối nhất.
Chương 32
Chương 32: . Đối chọi gay gắt.
Chương 33
Chương 33: . Là cậu, là cậu, đều là lỗi của cậu.
Chương 34
Chương 34: . Rối rắm rất rối rắm.
Chương 35
Chương 35: . Đừng đoán tâm tư phụ nữ.
Chương 36
Chương 36: . Đóa hoa dịu dàng biến thành nữ quái lực.
Chương 37
Chương 37: . Khó khăn gian khổ vì cậu mà đến.
Chương 38
Chương 38: . Ngày xưa có một quả lê.
Chương 39
Chương 39: . Khoảng cách cửa sổ giấy.
Chương 40
Chương 40: . Đã nói rồi cậu đừng trốn.
Chương 41
Chương 41: . Rối rắm như vậy là vì điều gì?
Chương 42
Chương 42: . Bẩm sinh.
Chương 43
Chương 43: . Chiến sĩ có chết cũng phải chết trêи sa trường.
Chương 44
Chương 44: . Mối quan hệ phức tạp.
Chương 45
Chương 45: . Đáng ghét.
Chương 46: . Hôn.
Chương 46
Chương 46: . Hôn.
Chương 47
Chương 47: . Không cần cậu lo.
Chương 48
Chương 48: . Người đến không có ý tốt.
Chương 49
Chương 49: . Vật sở hữu.
Chương 50
Chương 50: . Sự cố sai lầm bất ngờ.
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 51
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 52
Chương 52: . Cô A và cô B.
Chương 53
Chương 53: . Quay về dáng vẻ vốn có của cậu.
Chương 54
Chương 54: . Không phải người như thế.
Chương 55
Chương 55: . Bí mật.
Chương 56
Chương 56: . Căn phòng của bé hư.
Chương 57
Chương 57: . Thời gian.
Chương 58
Chương 58: . Không đáng tin.
Chương 59
Chương 59: . Xa nhất và gần nhất.
Chương 60
Chương 60: . Trái tim đã có nơi thuộc về.
Chương 61
Chương 61: . Món quà.
Chương 62
Chương 62: . Thách thức.
Chương 63
Chương 63: . Làm rõ ràng.
Chương 64
Chương 64: . Như thế được à.
Chương 65
Chương 65: . Mỹ nhân đẹp biết bao.
Chương 66
Chương 66: . Da mặt dày.
Chương 67
Chương 67: . Người che mưa chắn gió.
Chương 68
Chương 68: . Không ngừng quấy rối.
Chương 69
Chương 69: . Chưa được đồng ý không được động chạm lung tung.
Chương 70
Chương 70: . Đóa hoa.
Chương 71
Chương 71: . Bạn gái tốt nên học cách chia sẻ.
Chương 72
Chương 72: . Cây cát cánh.
Chương 73
Chương 73: . Trùng hợp kỳ lạ.
Chương 74
Chương 74: . Vô tình gặp lại.
Chương 75
Chương 75: . Chắc chắn là từng xung khắc trong số mệnh.
Chương 76
Chương 76: . Đừng suy nghĩ lung tung.
Chương 77
Chương 77: . Để ý.
Chương 78
Chương 78: . Cổ tích đều gạt người.
Chương 79
Chương 79: . Đa nghi.
Chương 80
Chương 80: . Tại sao lại nói dối.
Chương 81
Chương 81: . Thử.
Chương 82
Chương 82: . Mục đích.
Chương 83
Chương 83: . Anh tình tôi không nguyện.
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85: . Hoài nghi.
Chương 86
Chương 86: . Kha đê tiện.
Chương 87
Chương 87: . Khoảng cách sự sống và cái chết.
Chương 88
Chương 88: . Mình - yêu - cậu.
Chương 89
Chương 89: . Xem trộm.
Chương 90
Chương 90: . Cố tình.
Chương 91
Chương 91: . Ngất xỉu.
Chương 92
Chương 92: . Không cố gắng làm sao biết có thể bên nhau cả đời hay không?
Chương 93
Chương 93: . Kiểm tra sức khỏe.
Chương 94
Chương 94: . Kết quả.
Chương 95
Chương 95: . Kẻ nhát gan.
Chương 96
Chương 96: . Giấu giếm.
Chương 97
Chương 97: . Chia sẻ bí mật.
Chương 98
Chương 98: . Chiếc hộp màu xanh.
Chương 99
Chương 99: . Về nhà ra mắt.
Chương 100
Chương 100: . Bí mật mà mình gạt cậu.
Chương 101
Chương 101: . Sợ.
Chương 102
Chương 102: . Nếu như có thể.
Chương 103
Chương 103: . Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc.
Chương 104
Chương 104: . Tai nạn.
Chương 105
Chương 105: . Mong đợi vốn là dư thừa.
Chương 106
Chương 106: . Ước hẹn đêm giao thừa.
Chương 107
Chương 107: . Bóng lưng quen thuộc.
Chương 108
Chương 108: . Kiểm chứng nghi ngờ.
Chương 109
Chương 109: . Gặp lại là ngoài ý muốn nhưng là may mắn nhất.
Chương 110
Chương 110: . Hai người đã từng thân mật nhất.
Chương 111
Chương 111: . Duyên phận.
Chương 112
Chương 112: . Bạn gái hay bạn thân?
Chương 113
Chương 113: . Yêu nhau không phải chuyện một người.
Chương 114
Chương 114: . Là lỗi của ai.
Chương 115
Chương 115: . Cậu đừng đi, đừng bỏ mình lại.
Chương 116
Chương 116: . Cầu hôn.
Chương 117
Chương 117: . Ngoại truyện 1.
Chương 118
Chương 118: . Ngoại truyện 2.
Chương 119
Chương 119: . Ngoại truyện 3.
Chương 120
Chương 120: . Ngoại truyện 4.
Chương 121
Chương 121: . Ngoại truyện 5.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...