Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng – Chương 80

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng

Tác giả: Xong rồi, coi như là kết thúc mở, không vừa lòng thì đợi ngoại truyện, sẽ có câu trả lời bạn mong muốn.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Trương Phượng Lan và Lâm Ngọc Chi đi rồi Hàn Linh Hi không có quay lại phòng mình, mà cuộn tròn cơ thể trêи ghế sô pha một lúc lâu.

Chu Đình Vũ không ở nhà nên luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, cô đã sắp quên mất những ngày tháng không có Chu Đình Vũ mình trải qua thế nào rồi.

Đổi hướng nằm ngửa lên, Hàn Linh Hi buồn chán giơ hai tay lên xòe ra mười ngón, lúc quan sát trần nhà qua các kẽ ngón tay thì liếc lên vết máu trêи ngón tay.

Gần đây thân thể cứ sao sao, không ba thì năm là có tình trạng khác thường, là vì trời trở lạnh giảm sức miễn dịch sao? Mỗi ngày đều ngủ sớm dậy trễ ăn cơm đúng bữa, thể chất cũng không thường tăng ca như Chu Đình Vũ. Xem ra cần bớt chút thời gian đi làm kiểm tra sức khỏe thôi, đúng rồi, phải dẫn Chu Đình Vũ đi cùng nữa, thân thể cậu ấy cũng đâu phải làm bằng sắt...

Đang suy nghĩ những điều đó trong đầu, Hàn Linh Hi che mặt ngáp một cái, lại có chút choáng váng. Nhắm hai mắt lại chợt cảm giác sô pha đang rung.

Reng reng reng... reng reng...

Tiếng rung vẫn đang tiếp tục, Hàn Linh Hi xoay người quỳ lên sô pha mò khắp nơi, rốt cuộc cũng mò ra được cái điện thoại đang phát ra tiếng rung kẹt trong kẻ sô pha ra.

Điện thoại của Chu Đình Vũ, chắc là buổi sáng cậu ấy ngồi trêи sô pha vô tình làm rơi ra. Lúc này tiếng rung vẫn chưa dừng, trêи màn hình hiển thị ba chữ Khương Tử Doanh.

Hàn Linh Hi vừa trượt đến nút trả lời thì đầu bên kia điện thoại đã kết thúc cuộc gọi trước, ngón tay chọc chọc lướt lướt xuống dưới còn có vài thông báo gọi nhỡ. Cái tên Chu Đình Vũ này lại cẩu thả, điện thoại mình quên ở nhà sao lại không biết gọi về hỏi?

Ngước mắt nhìn thời gian trêи đồng hồ treo tường, đã sắp đến trưa rồi, một mình ở nhà cũng nhàm chán không có gì làm, không bằng đem điện thoại đến đưa cho Chu Đình Vũ, còn có thể thuận tiện ăn cơm với cậu ấy nữa.

Quyết định xong, Hàn Linh Hi lập tức đứng dậy đến phòng ngủ thay quần áo, lại tới nhà vệ sinh trang điểm sơ qua, cầm ví tiền và điện thoại của Chu Đình Vũ đi ra ngoài.

Lúc lái xe trêи đường cô gọi điện tới máy riêng trong văn phòng của Chu Đình Vũ, đổ chuông thật lâu lại không có ai nhận, kỳ quái, cậu ấy đang bận gì vậy?

Đoán chắc là có thể đối phương đang họp trong phòng họp, nên Hàn Linh Hi không gọi tiếp nữa, cứ vậy mà đi thẳng tới là được rồi, tạo bất ngờ cho cậu ấy.

Nghĩ đến dáng cười của Chu Đình Vũ, tâm trạng của Hàn Linh Hi đặc biệt tươi đẹp, hai tay cô đang cầm vô lăng vui vẻ ngân nga bài hát, thoáng tăng tốc tiếp tục chạy về hướng công ty.

Cuối tuần các văn phòng không có người nào, Hàn Linh Hi đậu xe xong chào hỏi với bảo vệ dưới công ty rồi đi thang máy đến tầng của bộ phận sáng tạo.

Ngoài dự đoán của mọi người là, một bộ phận lớn như vậy lại không bận rộn ồn ào như trong tưởng tượng, bàn làm việc trống rỗng và tài liệu sắp xếp ngay ngắn, chỗ nào cho người ta thấy là có người tăng ca? Cô lại đi qua phòng họp, bên trong cũng trống không, lại tới văn phòng của Chu Đình Vũ, Hàn Linh Hi vẫn không tìm được người.

Trong hoàn cảnh yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân của Hàn Linh Hi là đặc biệt rõ ràng, cô nghi ngờ đến không thể nghi ngờ hơn, không phải nói là tăng ca tranh thủ làm dự án gì đó sao, sao đến cả bóng người cũng không thấy? Nếu không phải trêи bàn làm việc có bảng tên tam giác viết tên Chu Đình Vũ chắc Hàn Linh Hi còn cho rằng mình đi nhầm chỗ.

Cô không thể làm gì khác hơn là gọi điện cho Lệ Lệ, hỏi thử xem rốt cuộc giám đốc Chu mang mọi người đi đâu tăng ca.

"Cái gì? Tăng ca tranh thủ làm dự án?" Lệ Lệ ở bên kia điện thoại còn cảm thấy kỳ lạ hơn Hàn Linh Hi, "Chắc cô nhầm rồi, hôm nay bộ phận của chúng tôi không có tăng ca đâu."

"Không tăng ca?" Hàn Linh Hi sửng sốt, lắc đầu nói: "Không phải, tôi nghe giám đốc Chu nói là gần đây các cô nhận một dự án khá gấp, đều phải tăng ca tranh thủ làm dự án cơ mà?"

"Có thì có, nhưng mà tuần trước đã giao kế hoạch cho bên A rồi, những dự án khác vẫn đang làm, nhưng mà không gấp đến độ cần chúng tôi phải đi làm việc lúc cuối tuần đâu." Lệ Lệ cười ha hả nói: "Bình thường giám đốc Chu rất thương bọn tôi, làm gì ác như vậy được. À, cô tìm chị ấy có việc thì gọi thẳng vào điện thoại là được rồi."

"À... Được, tôi biết rồi."

Hừ, gọi điện thoại, nếu như gọi mà có thể tìm được người thì mình còn cần phải ngu ngốc chạy tới công ty sao, còn nghĩ là tạo bất ngờ cho tên kia nữa chứ, không nghĩ tới lại chụp hụt.

Nói cái gì mà công việc bận rộn đủ thứ, vốn là nói dối mà!

Cơn tức chặn ở ngực, Hàn Linh Hi không nghĩ ra tại sao Chu Đình Vũ lại muốn nói dối, cho dù là có chuyện gì đó cần làm thì nói chút thôi là được rồi, cần gì phải cố ý dệt ra lý do chứ?

Tâm trạng tốt lúc mới tới đều bị lời nói dối vô tình bị vạch trần này phá hỏng hết, nếu Chu Đình Vũ không ở đây, vậy cô cũng không cần phải ở lại nữa. Đợi tên kia về nhà lại tính sổ thật tốt với cậu ta!

"Ha ha..."

Ngoài cửa có tiếng người đang cười, Hàn Linh Hi còn nghe được tiếng bước chân, chẳng lẽ là Chu Đình Vũ, cô nhanh chóng mở cửa văn phòng, quả nhiên là thấy được Chu Đình Vũ.

"Linh Hi? Sao cậu lại ở đây?"

Trong mắt Chu Đình Vũ chợt lóe lên vẻ bối rối, tiếp theo thì khôi phục bình tĩnh, tiến lên kéo Hàn Linh Hi lại hỏi: "Cậu đến lâu chưa?"

"Cậu nói thử xem." Hàn Linh Hi lắc điện thoại, vẻ mặt không hờn giận: "Nếu không phải vì tới đưa cho cậu cái này, mình cần phải cố ý đến đây sao, nếu không chạy tới chuyến này, mình còn không biết cậu nói dối với mình đấy..."

Câu nói kế tiếp Hàn Linh Hi chưa nói ra, cô đã nhìn thấy người phía sau Chu Đình Vũ, người này không phải về một mình mà còn đi chung với Khương Tử Doanh.

"Hi, Linh Hi."

Khương Tử Doanh thấy Hàn Linh Hi ở đây cũng bất ngờ, cô ta hơi chần chừ rồi điều chỉnh lại tâm trạng rất nhanh, mỉm cười chào hỏi: "Lâu rồi không gặp, cô tới tìm Đình Vũ sao?"

Ý thức được lời của mình không đúng, cô ta lại bổ sung: "Ừ... tất nhiên tôi cũng đến tìm em ấy, chỉ là vì công việc thôi."

Hàn Linh Hi trả lời thản nhiên: "Đình Vũ bỏ quên điện thoại ở nhà, tôi lo cậu ấy sẽ bỏ lỡ cuộc gọi quan trọng nào đó, nên đem tới."

Tuy rằng coi như là quen thuộc với Khương Tử Doanh, cũng biết phẩm tính của người này ra sao, nhưng cô ta và Chu Đình Vũ xuất hiện cùng lúc vào cuối tuần trong văn phòng không có lấy bóng người thế này, còn cố ý giấu giếm, điều này thật sự làm trong lòng Hàn Linh Hi rất không thoải mái.

"Tử Doanh đến tìm mình lấy một phần tài liệu lúc trước." Chu Đình Vũ phát giác ra sự không hài lòng trong mắt Hàn Linh Hi, nhanh chóng giải thích: "Chị ấy đến lúc gần trưa nên bọn mình ra ngoài ăn cơm trưa chung. Linh Hi, xin lỗi, để cậu đợi lâu rồi, thật ra cậu không cần đem tới, điện thoại này là điện thoại cá nhân của mình, người liên lạc trong công việc đều dùng điện thoại khác."

Có lẽ đối phương không có ý gì đặc biệt, nhưng lúc này Hàn Linh Hi nghe vào trong tai lại cực kỳ chói tai, cô đói bụng chạy từ xa đến đưa điện thoại, kết quả chỉ nhận được một câu không cần thiết? Nghe tiếng cười vừa rồi, chắc là Chu Đình Vũ và Khương Tử Doanh trò chuyện vui vẻ lắm, nghĩ đến việc mình không tìm được người mà người đó lại trò chuyện vui vẻ với người khác, còn ăn cơm chung, tâm trạng tích tụ của Hàn Linh Hi coi như càng thêm hỏng bét, trong thất vọng lại thêm rất nhiều chua xót.

"Mình biết rồi, là mình làm chuyện dư thừa." Cô tức giận liếc Chu Đình Vũ, "Các người làm việc trước đi, tôi phải về rồi."

Chu Đình Vũ gọi cô lại, "Linh Hi, hay là mình đưa cậu về."

"Không cần, nếu mình tự lái xe tới thì tất nhiên cũng có thể tự về được." Hàn Linh Hi không hề nghĩ ngợi mà từ chối thẳng, "Công việc rất quan trọng, cậu cứ làm tốt chuyện của mình được, không phải bận rộn một dự án "rất gấp" sao?"

Vốn tưởng rằng Chu Đình Vũ có thể nghe hiểu lời bóng gió này, ai biết cô gái kia lại chỉ chần chừ vài giây, vậy mà lại gật đầu một cái: "Ừ, vậy cậu về trước đi."

Tên đáng ghét này, cứ vậy mà muốn đuổi mình đi?

Hàn Linh Hi phẫn nộ từ trong tâm ra, lại không tiện nổi giận trước mặt Khương Tử Doanh, mạnh mẽ nhịn xuống, mặt đen thui bước nhanh rời khỏi.

Nghe tiếng bước chân ầm ầm bên ngoài dần đi xa, Khương Tử Doanh quay đầu nhìn Chu Đình Vũ, nói giỡn: "Hình như cô ấy hiểu lầm gì rồi, em không cần đuổi theo à?"

Chu Đình Vũ lắc đầu, cô không ngờ được đột nhiên Hàn Linh Hi đến công ty, nếu biết mình nói dối, nhất định là cực kỳ tức giận, theo tính tình của cậu ấy, lúc này mà đuổi theo giải thích không phải là lựa chọn sáng suốt, nói ba xạo vài câu không rõ ràng, thôi hay là về nhà rồi từ từ dỗ dành vậy.

Cô đi đến ngăn tủ phía sau bàn làm việc, mở ngăn thứ hai trong tủ tìm kiếm, lấy tài liệu Khương Tử Doanh cần đưa cho cô, "Những ảnh chụp lúc chụp ở Paris đều ở đây, chị cầm về từ từ xem, em có cái khác dự phòng riêng."

"Cảm ơn em." Khương Tử Doanh ái ngại nhận lấy, "Đều là do chị sơ ý xóa nhầm tài liệu, còn làm phiền em nữa."

Chu Đình Vũ cười cười, "Không có gì, chỉ là việc nhỏ thôi mà. Nếu như không có chuyện gì khác, em định về nhà."

Đối phương đã biểu đạt thẳng thừng ý muốn đi như vậy rồi, Khương Tử Doanh nuốt xuống lời mời bị chặn trong cuống họng mà cô ta vốn định muốn nói. Cô ta gật đầu đợi Chu Đình Vũ cầm túi xách khóa văn phòng lại rồi cùng cô đi đến thang máy.

Về gấp như vậy, là vì Hàn Linh Hi rồi.

Nhìn bóng lưng gần ngay trước mắt lại như cách xa ngàn dặm ấy, Khương Tử Doanh cúi đầu thở dài. Đối với Chu Đình Vũ mình cũng chỉ là bạn bè bình thường, ngay cả tư cách nói nhớ nhung cũng không có. Mà cô gái kia lại có thể dễ dàng chiếm được vị trí quan trọng nhất trong lòng em ấy, cực kỳ thân thiết tự nhiên đi hai người về một đôi với em ấy, có thể chia sẻ hưởng thụ cuộc sống với nhau mà không cần giữ lại gì khiến Khương Tử Doanh vô thức đố kỵ.

Vốn là còn chuyện quan trọng muốn bàn bạc với Chu Đình Vũ, có liên quan đến phát triển sự nghiệp của em ấy, Chu Đình Vũ có thực lực có tài năng, về công về tư Khương Tử Doanh đều hy vọng em ấy có thể phát huy tài năng của mình trêи đài cao hơn, chỉ là bây giờ Chu Đình Vũ và Hàn Linh Hi đang yêu nhau ngọt ngào thắm thiết, mình đã từng tỏ tình thất bại, nói ra sẽ bị cho là mình có ý đồ riêng.

Có lúc thật sự nghĩ đến việc dùng thủ đoạn cực đoan để cướp đoạt thêm nhiều sự quan tâm của người ấy, chỉ sợ vừa khiến em ấy khắc cốt ghi tâm vừa bị em ấy chán ghét hoàn toàn. Đối với người mình để ý, cho dù không chiếm được yêu thích của em ấy, cũng không muốn bị em ấy ghét.

Nên chỉ có thể yên lặng quan sát sau lưng Chu Đình Vũ, dù cho tình cảm của cô đã mọc đầy cỏ dại, nhưng thật ra vẫn chờ mong một ngày nào đó Chu Đình Vũ có thể xoay người về phía mình, dù cho tỷ lệ này cực kỳ nhỏ bé...

Cũng là vì thích, nên mới yếu đuối.

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: . Người xa lạ quen thuộc nhất.
Chương 2
Chương 2: . Chiến tranh của phụ nữ.
Chương 3
Chương 3: . Chính là nhìn cô không vừa mắt.
Chương 4
Chương 4: . Ai quen thuộc với cô?
Chương 5
Chương 5: . Tin tức lớn long trời lở đất.
Chương 6
Chương 6: . Tại sao phải bị lôi kéo đi theo?
Chương 7
Chương 7: . Tìm kiếm một người bạn.
Chương 8
Chương 8: . Giám đốc mới đến.
Chương 9
Chương 9: . Người trong câu chuyện.
Chương 10
Chương 10: . Tốt nhất từ đây về sau không gặp lại.
Chương 11
Chương 11: . Nỗi lòng của cô ấy.
Chương 12
Chương 12: . Người được nhắc đến.
Chương 13
Chương 13: . Chắc chắn là âm mưu.
Chương 14
Chương 14: . Hàng xóm mới đến.
Chương 15
Chương 15: . Sống chung không đơn giản như vậy.
Chương 16
Chương 16: . Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chương 17
Chương 17: . Hỏi thế gian tình là chi?
Chương 18
Chương 18: . Đặc biệt.
Chương 19
Chương 19: . Xung động là ma quỷ.
Chương 20
Chương 20: . Bệnh thần kinh đâu đâu cũng có.
Chương 21
Chương 21: . Không còn như trước.
Chương 22
Chương 22: . Như là sự dịu dàng của cô.
Chương 23
Chương 23: . Tâm tình thật sự là.
Chương 24
Chương 24: . Đây gọi là bổ sung.
Chương 25
Chương 25: . Thói quen thật đáng sợ.
Chương 26
Chương 26: . Duyên phận của ai với ai.
Chương 27
Chương 27: . Kẻ mạnh và kẻ yếu.
Chương 28
Chương 28: . Con ngoan không ngoan như thế.
Chương 29
Chương 29: . Thực sự không cố ý.
Chương 30
Chương 30: . Thái độ thù địch.
Chương 31
Chương 31: . Người bệnh là người yếu đuối nhất.
Chương 32
Chương 32: . Đối chọi gay gắt.
Chương 33
Chương 33: . Là cậu, là cậu, đều là lỗi của cậu.
Chương 34
Chương 34: . Rối rắm rất rối rắm.
Chương 35
Chương 35: . Đừng đoán tâm tư phụ nữ.
Chương 36
Chương 36: . Đóa hoa dịu dàng biến thành nữ quái lực.
Chương 37
Chương 37: . Khó khăn gian khổ vì cậu mà đến.
Chương 38
Chương 38: . Ngày xưa có một quả lê.
Chương 39
Chương 39: . Khoảng cách cửa sổ giấy.
Chương 40
Chương 40: . Đã nói rồi cậu đừng trốn.
Chương 41
Chương 41: . Rối rắm như vậy là vì điều gì?
Chương 42
Chương 42: . Bẩm sinh.
Chương 43
Chương 43: . Chiến sĩ có chết cũng phải chết trêи sa trường.
Chương 44
Chương 44: . Mối quan hệ phức tạp.
Chương 45
Chương 45: . Đáng ghét.
Chương 46: . Hôn.
Chương 46
Chương 46: . Hôn.
Chương 47
Chương 47: . Không cần cậu lo.
Chương 48
Chương 48: . Người đến không có ý tốt.
Chương 49
Chương 49: . Vật sở hữu.
Chương 50
Chương 50: . Sự cố sai lầm bất ngờ.
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 51
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 52
Chương 52: . Cô A và cô B.
Chương 53
Chương 53: . Quay về dáng vẻ vốn có của cậu.
Chương 54
Chương 54: . Không phải người như thế.
Chương 55
Chương 55: . Bí mật.
Chương 56
Chương 56: . Căn phòng của bé hư.
Chương 57
Chương 57: . Thời gian.
Chương 58
Chương 58: . Không đáng tin.
Chương 59
Chương 59: . Xa nhất và gần nhất.
Chương 60
Chương 60: . Trái tim đã có nơi thuộc về.
Chương 61
Chương 61: . Món quà.
Chương 62
Chương 62: . Thách thức.
Chương 63
Chương 63: . Làm rõ ràng.
Chương 64
Chương 64: . Như thế được à.
Chương 65
Chương 65: . Mỹ nhân đẹp biết bao.
Chương 66
Chương 66: . Da mặt dày.
Chương 67
Chương 67: . Người che mưa chắn gió.
Chương 68
Chương 68: . Không ngừng quấy rối.
Chương 69
Chương 69: . Chưa được đồng ý không được động chạm lung tung.
Chương 70
Chương 70: . Đóa hoa.
Chương 71
Chương 71: . Bạn gái tốt nên học cách chia sẻ.
Chương 72
Chương 72: . Cây cát cánh.
Chương 73
Chương 73: . Trùng hợp kỳ lạ.
Chương 74
Chương 74: . Vô tình gặp lại.
Chương 75
Chương 75: . Chắc chắn là từng xung khắc trong số mệnh.
Chương 76
Chương 76: . Đừng suy nghĩ lung tung.
Chương 77
Chương 77: . Để ý.
Chương 78
Chương 78: . Cổ tích đều gạt người.
Chương 79
Chương 79: . Đa nghi.
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81: . Thử.
Chương 82
Chương 82: . Mục đích.
Chương 83
Chương 83: . Anh tình tôi không nguyện.
Chương 84
Chương 84: . Tự tin.
Chương 85
Chương 85: . Hoài nghi.
Chương 86
Chương 86: . Kha đê tiện.
Chương 87
Chương 87: . Khoảng cách sự sống và cái chết.
Chương 88
Chương 88: . Mình - yêu - cậu.
Chương 89
Chương 89: . Xem trộm.
Chương 90
Chương 90: . Cố tình.
Chương 91
Chương 91: . Ngất xỉu.
Chương 92
Chương 92: . Không cố gắng làm sao biết có thể bên nhau cả đời hay không?
Chương 93
Chương 93: . Kiểm tra sức khỏe.
Chương 94
Chương 94: . Kết quả.
Chương 95
Chương 95: . Kẻ nhát gan.
Chương 96
Chương 96: . Giấu giếm.
Chương 97
Chương 97: . Chia sẻ bí mật.
Chương 98
Chương 98: . Chiếc hộp màu xanh.
Chương 99
Chương 99: . Về nhà ra mắt.
Chương 100
Chương 100: . Bí mật mà mình gạt cậu.
Chương 101
Chương 101: . Sợ.
Chương 102
Chương 102: . Nếu như có thể.
Chương 103
Chương 103: . Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc.
Chương 104
Chương 104: . Tai nạn.
Chương 105
Chương 105: . Mong đợi vốn là dư thừa.
Chương 106
Chương 106: . Ước hẹn đêm giao thừa.
Chương 107
Chương 107: . Bóng lưng quen thuộc.
Chương 108
Chương 108: . Kiểm chứng nghi ngờ.
Chương 109
Chương 109: . Gặp lại là ngoài ý muốn nhưng là may mắn nhất.
Chương 110
Chương 110: . Hai người đã từng thân mật nhất.
Chương 111
Chương 111: . Duyên phận.
Chương 112
Chương 112: . Bạn gái hay bạn thân?
Chương 113
Chương 113: . Yêu nhau không phải chuyện một người.
Chương 114
Chương 114: . Là lỗi của ai.
Chương 115
Chương 115: . Cậu đừng đi, đừng bỏ mình lại.
Chương 116
Chương 116: . Cầu hôn.
Chương 117
Chương 117: . Ngoại truyện 1.
Chương 118
Chương 118: . Ngoại truyện 2.
Chương 119
Chương 119: . Ngoại truyện 3.
Chương 120
Chương 120: . Ngoại truyện 4.
Chương 121
Chương 121: . Ngoại truyện 5.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...