Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng – Chương 29

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng

Tác giả: Xong rồi, coi như là kết thúc mở, không vừa lòng thì đợi ngoại truyện, sẽ có câu trả lời bạn mong muốn.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Đình Vũ đã quay về.

Hàn Linh Hi vừa đến công ty, đã thấy mấy đồng nghiệp ra nước ngoài nhiều ngày dựa vào cạnh bàn đầy phấn khởi thảo luận về trải nghiệm và gặt hái từ lần này.

Nếu những người này đều đã về, tất nhiên Chu Đình Vũ không có lý do nào ở lại Paris một mình. Chỉ có điều cô gái kia quay về thì quay về, nhưng có vẻ cực kỳ cực kỳ bận rộn, cả ngày Hàn Linh Hi chỉ thấy cô một lần, còn là liếc mắt vội vàng khi cô đi vào phòng làm việc của Tiếu Mặc báo cáo công việc.

Tan làm về đến nhà, vali của Chu Đình Vũ đã về, yên yên tĩnh tĩnh tựa vào góc tường, nhìn mọi nơi lại không thấy cái bóng của Chu Đình Vũ. Hàn Linh Hi ăn tối tắm rửa đánh răng theo thường lệ, đè lên vị trí cũ trêи sô pha một cái hố mới, ngồi đợi Chu Đình Vũ về.

Nam nữ chính phụ quần chúng thay nhau diễn trêи t//i vi, Hàn Linh Hi xem một lúc thì dần dần thất thần, rõ ràng là không cố ý, nhưng mắt lại không tự chủ được nhìn lên đồng hồ treo tường. Cảm giác buồn bực này không thể nói rõ cũng không tả nổi này khiến Hàn Linh Hi càng thêm buồn bực, dứt khoát đứng dậy đi tới tủ lạnh cầm một ly sữa chua ăn.

Từ nhỏ mẹ đã dạy mình, nói người đi suốt đêm không về là người buông thả, cái tên buông thả kia sao vẫn còn chưa quay về? Chẳng lẽ là ở chung với Khương Tử Doanh ở Paris vui quá, vui đến quên cả trời đất luôn rồi à?

Khoảng chừng đến mười giờ, Hàn Linh Hi nghe tiếng chìa khóa vặn ổ khóa. Chu Đình Vũ lê tấm thân mệt mỏi vào phòng, phát hiện đèn phòng khách sáng rực, còn có người ngồi trêи ghế sô pha, không khỏi kinh ngạc vô cùng, "Cậu còn chưa ngủ à."

Dựa theo mọi khi, giờ này Hàn Linh Hi đã nằm trêи giường của cô làm công tác chuẩn bị làm đẹp cho vẻ đẹp của cô, hơn nữa cô cần chu kỳ giấc ngủ dài hơn so với "người thường", tại sao mình lệch múi giờ, cậu ấy cũng lệch múi giờ?

"Tạm thời chưa có ý muốn ngủ, tại sao cậu về trễ như thế."

"Làm xong quảng cáo phải nhanh chóng bắt đầu tung ra, có rất nhiều việc phía sau cần xử lý, thời gian không đủ dùng, nên tăng ca ở công ty."

Chu Đình Vũ đổi dép tháo dây cột tóc nói: "Mình đi tắm, cậu mau ngủ đi."

Từ khi đặt chân trêи đất tổ quốc cô chưa từng nghỉ ngơi, tám giờ làm việc cộng thêm năm giờ tăng ca, Chu Đình Vũ chịu đựng đến mức này đã mệt rã rời. Cô cũng không quá để ý đến cảnh vật xung quanh, chỉ muốn nhanh chóng tắm xong lên giường ngủ một giấc thật ngon.

Nghe tiếng nước truyền đến từ nhà vệ sinh, Hàn Linh Hi khoanh tay ngồi ngay thẳng như trước trêи sô pha, nếu người đã trở về, dù sao cũng nên an tâm đi ngủ, nhưng hình như cái ʍôиɠ và chân này không phải của mình, dính trêи sô pha không chịu di chuyển.

Nên chờ Chu Đình Vũ tắm xong trùm khăn tắm lau tóc đi ra, thì thấy cô gái này vẫn ở lại phòng khách khoanh hai chân đè bắp đùi.

"Linh Hi, sao vẫn chưa ngủ?"

Bất ngờ biến thành hoang mang, Chu Đình Vũ khó hiểu hỏi: "Sao vậy, cậu có tâm sự, muốn nói với mình à?"

"..."

Nếu bản thân biết điều đó, cô đã không ngồi không ở chỗ này. Có chuyện, có chuyện gì, là nói với cô chuyện tủ giày bị khóa hay là nói cô nói dối với Lôi Dương? Trước khi Chu Đình Vũ chưa quay về, Hàn Linh Hi thật sự vắt hết óc sưu tập các loại hành vi phạm tội của người này chuẩn bị nghiêm túc dạy dỗ. Nhưng mà, đợi đến khi cô thật sự xuất hiện trước mặt mình, mà còn mang theo gương mặt mỏi mệt, trái tim Hàn Linh Hi có từng đợt từng đợt không đành lòng, ngược lại nhớ đến các loại dịu dàng săn sóc của Chu Đình Vũ ngày trước.

Không không, nhân từ với tình địch là tàn nhẫn với bản thân, hỏi nhanh, hỏi tại sao người kia lại nói dối, không phải mày rất tò mò à?

Hàn Linh Hi cau mày ngẩng đầu quan sát Chu Đình Vũ, muốn tìm kiếm một lý do cho một loạt cảm xúc kỳ lạ này, bỗng một màn tuyết trắng hiện ra trong tầm mắt, là làn da sáng rực hết sức nổi bật dưới ngọn đèn.

Chỗ mũi tê dại, lập tức nóng lên. Hàn Linh Hi thấy ánh mắt Chu Đình Vũ từ mù mịt biến thành kinh ngạc, chợt nhào về phía mình.

Người này muốn làm gì?!

"Cậu..."

Mới thốt lên một chữ, vừa lúc Chu Đình Vũ dùng khăn lau tóc trực tiếp đ//â//m vào mặt, Hàn Linh Hi bị khăn mặt chặn miệng mũi không mở miệng được, chỉ có thể giương cặp mắt nhìn líu ríu líu ríu kháng nghị.

"Mũi, chảy máu."

Chu Đình Vũ bỗng buông ra, dùng khăn mặt đỡ dưới mũi cô, "Đừng lộn xộn."

Hàn Linh Hi phun mấy cọng vải ngậm trong miệng, thật là thấy từng mảng đỏ sẫm trêи khăn mặt, nhiệt độ trêи mặt cô đột nhiên tăng cao, khí huyết dâng trào dưới mũi lại nóng lên. Sao cứ luôn mất mặt trước mặt Chu Đình Vũ vậy, đây là tình huống gì, không đến nỗi chỉ nhìn vai Chu Đình Vũ đã chảy máu mũi chứ? Nhất định là di chứng bị đấm!

"Mình đã nói với cậu rồi, mấy thứ đồ ăn vặt đó ăn ít thôi, đến hè rồi, khí huyết của con người khá cao, cậu không ngoan ngoãn ăn cơm, dễ bị thượng hỏa."

Chu Đình Vũ đè vai trái Hàn Linh Hi xuống, muốn cô hất cằm lên, khom người tỉ mỉ lau chùi vết máu trêи mặt cô. Tóc dài ẩm ướt chảy xuống mơn trớn gương mặt, là mùi dầu gội đầu. Hàn Linh Hi lại thấy được ánh mắt này, chăm chú, dịu dàng, hàng lông mi nhỏ dài nhấp nháy như bươm b//ư//ớ//m phủ cánh trêи chiếc lá. Có phải Chu Đình Vũ đều giữ thái độ nghiêm túc như vậy đối với mọi thứ?

Đôi mắt khép hờ, vô tình cô liếc về phía khăn tắm bọc trêи người Chu Đình Vũ đang dần dần lỏng ra, còn có xu hướng trượt xuống, cô nghĩ ngợi không chút nào giơ tay ra đè chặt lại một góc đang rơi xuống.

Lòng bàn tay đè lại khăn tắm đồng thời cũng đè lên một vật ấm áp mềm mại. Hàn Linh Hi sửng sốt, vậy mà mình... lại chộp được ngực đối phương...

Rõ ràng là Chu Đình Vũ cũng không nghĩ tới sẽ có biến cố, nhất thời cô ngây người, đối mặt với Hàn Linh Hi, gương mặt thanh tú đỏ lên với tốc độ ấn tượng, cuối cùng cả khuôn mặt đều giống như thấm ra máu.

Chu Đình Vũ đoạt lấy khăn tắm Hàn Linh Hi chộp được trong tay nhanh chóng trốn khỏi phòng khách vào phòng ngủ, đóng cửa lại cái rầm, tốc độ nhanh khiến Hàn Linh Hi chỉ có thể kịp nhìn bên tai đỏ thấu của cô. Loại phản ứng khốn cùng này khiến Hàn Linh Hi cảm giác như mình lưu manh đùa giỡn, mà có lẽ trong lòng cảm thấy tội lỗi với nạn nhân.

Hàn Linh Hi nhàm chán sờ sờ gương mặt, hoàn toàn quên dựa theo phản ứng theo bản năng ngày thường của Chu Đình Vũ đáng lý ra cô phải hưởng thụ một cái tát đúng ngay vào mặt thật mạnh, tự nhủ nói thầm: "Kϊƈɦ động gì chứ, tôi đâu có cố ý sờ cậu..."

Mấy phút sau, Chu Đình Vũ điều chỉnh xong cảm xúc mở cửa phòng ngủ, cô đã thay váy ngủ, cầm một hộp đồ đi đến bên cạnh Hàn Linh Hi.

Hàn Linh Hi lập tức giải thích: "Vừa rồi tôi không cố ý, là do khăn tắm cậu sắp rớt."

Chu Đình Vũ khôi phục gương mặt túng quẫn vừa rồi lại như thường, không phải cô cố ý mặc khăn tắm cho Hàn Linh Hi xem, ai biết tắm xong cô gái này vẫn còn ở đó.

"Hôm nay nhiều việc, quên nói với cậu. Đây là quà cho cậu."

Đó là một bộ mỹ phẩm dưỡng da, Chu Đình Vũ biết thường này Hàn Linh Hi rất coi trọng những thứ này, liền làm cô vui.

"Cảm ơn." Hàn Linh Hi cũng nghĩ đến gì đó, "Đúng rồi, sau khi cậu ra nước ngoài Tề Chính đã tới đây, nhờ tôi giao đồ cho cậu."

Cô mang dép quay lại phòng lấy hộp ra, "Tề Chính nói đây từng là ước mơ của anh ta, bây giờ trả lại cho cậu, coi như là một loại kỷ niệm với quá khứ, xử lý thế nào, tùy ý cậu. Hy vọng tôi nhắn lại lời chúc phúc và xin lỗi."

Chu Đình Vũ mở hộp ra, vuốt ve bộ váy cưới đó. Vốn tưởng rằng có lẽ bản thân cô sẽ cảm thán không thôi, thậm chí không kiềm chế được nỗi lòng mà khóc lên, nhưng từ đầu đến cuối, Chu Đình Vũ đều tỏ ra rất bình tĩnh.

Kỳ lạ, hai người đó, sao phản ứng ngược vậy, bắt cá hai tay khóc giàn giụa nước mắt, bị bắt cá hai tay giống như người không có chuyện gì.

Tình cảm mười hai năm nước chảy về biển đông, đừng nói là người trong cuộc, bản thân đây bị lừa dối tuổi trẻ tươi đẹp đều sẽ nhức nhối, phụ nữ đẹp nhất là tuổi mười tám đến hai mươi lăm tuổi, đây là độ tuổi tốt nhất cô lại theo bên cạnh Tề Chính, từ khi anh ta hai bàn tay trắng đến khi sự nghiệp thành công lại trở thành tên đàn ông chân đạp đá, nói thay lòng đổi dạ liền thay lòng, ai tưởng sẽ cảm thấy cam tâm?

Hàn Linh Hi cố gắng nắm bắt từng biểu tình nhỏ của Chu Đình Vũ, "Cậu... không có chuyện gì chứ?"

"Mình vẫn ổn." Chu Đình Vũ nháy nháy mắt, "Đều đã qua, giữa bọn mình đã nói rất rõ. Lấy thân phận một người bạn, mình cũng hy vọng cuộc sống sau này của anh ấy được thoải mái."

Hàn Linh Hi tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Trái lại cậu thật rộng lượng."

"Không phải rộng lượng, là không có gì cần thiết phải ghi hận." Chu Đình Vũ sửa lời, "Bởi như vậy, mình đang lấy sai lầm của người khác để nghiêm phạt bản thân. Không ai có nghĩa vụ nhất định phải bên cậu đến đầu bạc răng long, nói thế nào bọn mình cũng là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, sau này gặp lại, vẫn có thể làm bạn bè, coi như là quay trở về điểm xuất phát ban đầu khi làm bạn bè bình thường."

Cô xếp lại váy cưới, "Tạm thời giữ lại coi như là kỷ niệm, không quan tâm ý nghĩ của bản thân ra sao, tác phẩm của anh ấy đều cần được tôn trọng."

"Cậu không đau lòng?"

"Đau lòng có ích lợi gì?"

"..."

Bây giờ Hàn Linh Hi tán đồng những lời Lôi Dương và Đỗ Dật nói, so với người bình thường, suy nghĩ của Chu Đình Vũ thật sự không giống người, nên nói cô thông minh sâu sắc, hay là máu lạnh đây?

Cô hơi trầm tư, đột nhiên hỏi: "Đình Vũ, cậu nghĩ Lôi Dương, con người anh ta thế nào?"

"Nhân phẩm không xấu." Chu Đình Vũ nhìn đôi mắt của Hàn Linh Hi nghiêm túc trả lời, "Mình với anh ta gặp nhau không nhiều, chỉ nói chuyện qua vài lần, cá nhân cảm thấy người đàn ông này ăn nói không tầm thường, lời nói và hành động khéo léo, là một người bạn đáng để kết giao."

"Ồ, là vậy à."

"Làm sao vậy?"

"Không có gì. Tôi tùy tiện hỏi chút thôi, cậu không cần để tâm đâu."

Hàn Linh Hi không đi sâu vào chủ đề, đứng dậy ném khăn mặt dầm dề máu vào thùng rác, đến nhà vệ sinh rửa mặt sạch, Hàn Linh Hi quay sang gương soi soi, xác định không còn vết máu, mũi cũng đã cầm máu, thì rút khăn giấy ra lau nước đọng.

Mới vừa rồi, bỗng nhiên cô thay đổi chủ ý, nếu như đối thủ là Chu Đình Vũ, cô sẵn sàng cạnh tranh công bằng với đối phương, cô cam đoan rằng trong lòng bản thân sẽ không trả đũa, bởi vì để ý chẳng khác nào nghi ngờ thực lực của bản thân. Mặc dù nhiều năm học tập như vậy, chưa bao giờ Hàn Linh Hi thắng được Chu Đình Vũ, mà thua thất bại thảm hại. Nhưng trêи phẩm chất và sức quyến rũ Hàn Linh Hi có tự tin tuyệt đối, đây dù sao cũng là ưu thế lớn nhất trong cuộc đời của cô.

"Nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai còn phải đi làm, đúng rồi, tôi quên nói với cậu." Khó có khi Hàn Linh Hi lộ ra nụ cười hòa bình hữu nghị với Chu Đình Vũ: "Chào mừng về nhà."

Đợi đối phương trở về phòng nghỉ ngơi, Chu Đình Vũ ngồi một mình trêи ghế sô pha một lúc, khóe miệng khẽ nâng lên, vẫn luôn cười cười, cầm theo hộp đi vào phòng ngủ.

Hy vọng ngày mai, là một ngày đêm tốt hơn.

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: . Người xa lạ quen thuộc nhất.
Chương 2
Chương 2: . Chiến tranh của phụ nữ.
Chương 3
Chương 3: . Chính là nhìn cô không vừa mắt.
Chương 4
Chương 4: . Ai quen thuộc với cô?
Chương 5
Chương 5: . Tin tức lớn long trời lở đất.
Chương 6
Chương 6: . Tại sao phải bị lôi kéo đi theo?
Chương 7
Chương 7: . Tìm kiếm một người bạn.
Chương 8
Chương 8: . Giám đốc mới đến.
Chương 9
Chương 9: . Người trong câu chuyện.
Chương 10
Chương 10: . Tốt nhất từ đây về sau không gặp lại.
Chương 11
Chương 11: . Nỗi lòng của cô ấy.
Chương 12
Chương 12: . Người được nhắc đến.
Chương 13
Chương 13: . Chắc chắn là âm mưu.
Chương 14
Chương 14: . Hàng xóm mới đến.
Chương 15
Chương 15: . Sống chung không đơn giản như vậy.
Chương 16
Chương 16: . Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chương 17
Chương 17: . Hỏi thế gian tình là chi?
Chương 18
Chương 18: . Đặc biệt.
Chương 19
Chương 19: . Xung động là ma quỷ.
Chương 20
Chương 20: . Bệnh thần kinh đâu đâu cũng có.
Chương 21
Chương 21: . Không còn như trước.
Chương 22
Chương 22: . Như là sự dịu dàng của cô.
Chương 23
Chương 23: . Tâm tình thật sự là.
Chương 24
Chương 24: . Đây gọi là bổ sung.
Chương 25
Chương 25: . Thói quen thật đáng sợ.
Chương 26
Chương 26: . Duyên phận của ai với ai.
Chương 27
Chương 27: . Kẻ mạnh và kẻ yếu.
Chương 28
Chương 28: . Con ngoan không ngoan như thế.
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: . Thái độ thù địch.
Chương 31
Chương 31: . Người bệnh là người yếu đuối nhất.
Chương 32
Chương 32: . Đối chọi gay gắt.
Chương 33
Chương 33: . Là cậu, là cậu, đều là lỗi của cậu.
Chương 34
Chương 34: . Rối rắm rất rối rắm.
Chương 35
Chương 35: . Đừng đoán tâm tư phụ nữ.
Chương 36
Chương 36: . Đóa hoa dịu dàng biến thành nữ quái lực.
Chương 37
Chương 37: . Khó khăn gian khổ vì cậu mà đến.
Chương 38
Chương 38: . Ngày xưa có một quả lê.
Chương 39
Chương 39: . Khoảng cách cửa sổ giấy.
Chương 40
Chương 40: . Đã nói rồi cậu đừng trốn.
Chương 41
Chương 41: . Rối rắm như vậy là vì điều gì?
Chương 42
Chương 42: . Bẩm sinh.
Chương 43
Chương 43: . Chiến sĩ có chết cũng phải chết trêи sa trường.
Chương 44
Chương 44: . Mối quan hệ phức tạp.
Chương 45
Chương 45: . Đáng ghét.
Chương 46: . Hôn.
Chương 46
Chương 46: . Hôn.
Chương 47
Chương 47: . Không cần cậu lo.
Chương 48
Chương 48: . Người đến không có ý tốt.
Chương 49
Chương 49: . Vật sở hữu.
Chương 50
Chương 50: . Sự cố sai lầm bất ngờ.
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 51
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 52
Chương 52: . Cô A và cô B.
Chương 53
Chương 53: . Quay về dáng vẻ vốn có của cậu.
Chương 54
Chương 54: . Không phải người như thế.
Chương 55
Chương 55: . Bí mật.
Chương 56
Chương 56: . Căn phòng của bé hư.
Chương 57
Chương 57: . Thời gian.
Chương 58
Chương 58: . Không đáng tin.
Chương 59
Chương 59: . Xa nhất và gần nhất.
Chương 60
Chương 60: . Trái tim đã có nơi thuộc về.
Chương 61
Chương 61: . Món quà.
Chương 62
Chương 62: . Thách thức.
Chương 63
Chương 63: . Làm rõ ràng.
Chương 64
Chương 64: . Như thế được à.
Chương 65
Chương 65: . Mỹ nhân đẹp biết bao.
Chương 66
Chương 66: . Da mặt dày.
Chương 67
Chương 67: . Người che mưa chắn gió.
Chương 68
Chương 68: . Không ngừng quấy rối.
Chương 69
Chương 69: . Chưa được đồng ý không được động chạm lung tung.
Chương 70
Chương 70: . Đóa hoa.
Chương 71
Chương 71: . Bạn gái tốt nên học cách chia sẻ.
Chương 72
Chương 72: . Cây cát cánh.
Chương 73
Chương 73: . Trùng hợp kỳ lạ.
Chương 74
Chương 74: . Vô tình gặp lại.
Chương 75
Chương 75: . Chắc chắn là từng xung khắc trong số mệnh.
Chương 76
Chương 76: . Đừng suy nghĩ lung tung.
Chương 77
Chương 77: . Để ý.
Chương 78
Chương 78: . Cổ tích đều gạt người.
Chương 79
Chương 79: . Đa nghi.
Chương 80
Chương 80: . Tại sao lại nói dối.
Chương 81
Chương 81: . Thử.
Chương 82
Chương 82: . Mục đích.
Chương 83
Chương 83: . Anh tình tôi không nguyện.
Chương 84
Chương 84: . Tự tin.
Chương 85
Chương 85: . Hoài nghi.
Chương 86
Chương 86: . Kha đê tiện.
Chương 87
Chương 87: . Khoảng cách sự sống và cái chết.
Chương 88
Chương 88: . Mình - yêu - cậu.
Chương 89
Chương 89: . Xem trộm.
Chương 90
Chương 90: . Cố tình.
Chương 91
Chương 91: . Ngất xỉu.
Chương 92
Chương 92: . Không cố gắng làm sao biết có thể bên nhau cả đời hay không?
Chương 93
Chương 93: . Kiểm tra sức khỏe.
Chương 94
Chương 94: . Kết quả.
Chương 95
Chương 95: . Kẻ nhát gan.
Chương 96
Chương 96: . Giấu giếm.
Chương 97
Chương 97: . Chia sẻ bí mật.
Chương 98
Chương 98: . Chiếc hộp màu xanh.
Chương 99
Chương 99: . Về nhà ra mắt.
Chương 100
Chương 100: . Bí mật mà mình gạt cậu.
Chương 101
Chương 101: . Sợ.
Chương 102
Chương 102: . Nếu như có thể.
Chương 103
Chương 103: . Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc.
Chương 104
Chương 104: . Tai nạn.
Chương 105
Chương 105: . Mong đợi vốn là dư thừa.
Chương 106
Chương 106: . Ước hẹn đêm giao thừa.
Chương 107
Chương 107: . Bóng lưng quen thuộc.
Chương 108
Chương 108: . Kiểm chứng nghi ngờ.
Chương 109
Chương 109: . Gặp lại là ngoài ý muốn nhưng là may mắn nhất.
Chương 110
Chương 110: . Hai người đã từng thân mật nhất.
Chương 111
Chương 111: . Duyên phận.
Chương 112
Chương 112: . Bạn gái hay bạn thân?
Chương 113
Chương 113: . Yêu nhau không phải chuyện một người.
Chương 114
Chương 114: . Là lỗi của ai.
Chương 115
Chương 115: . Cậu đừng đi, đừng bỏ mình lại.
Chương 116
Chương 116: . Cầu hôn.
Chương 117
Chương 117: . Ngoại truyện 1.
Chương 118
Chương 118: . Ngoại truyện 2.
Chương 119
Chương 119: . Ngoại truyện 3.
Chương 120
Chương 120: . Ngoại truyện 4.
Chương 121
Chương 121: . Ngoại truyện 5.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...