Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng – Chương 102

Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng

Tác giả: Xong rồi, coi như là kết thúc mở, không vừa lòng thì đợi ngoại truyện, sẽ có câu trả lời bạn mong muốn.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Đình Vũ đi trêи đường không mục đích, thấy được bản thân chật vật từ trong gương bên đường.

Hộp đèn trong trạm xe buýt đổi lại quảng cáo chúc mừng năm mới, đèn đường treo đèn lồng đỏ và nút kết Trung Quốc, cửa hàng nhỏ ven đường cũng làm quảng cáo năm mới, trang trí trong cửa tủ thành màu đỏ ấm áp động lòng người, một bầu không khí hân hoan.

Cô đi ngược dòng người tiếp tục đi về phía trước, không biết đi đến nơi đâu mới tính là giới hạn. Lúc đi ngang qua một tiệm thuê băng đĩa, Chu Đình Vũ nghe được giọng trầm thấp của một cô gái ca hát, giai điệu uyển chuyển ưu buồn.

Con cá màu cam

Đến đi thật tự do tự tại

Nó có thể quyết định

Không mang theo ký ức lữ hành

Chân trời trong xanh

Chim bay ngang qua không dấu vết

Bình yên mà thanh thản

Em hét lên cho hả giận

Phác họa bóng lưng to lớn của anh

Từng thử cố gắng

Rút ngắn khoảng cách của đôi ta

Mà em hoàn toàn không hay biết

Chuyện xưa của chim và cá

Không phải thật

Thật ra em sợ nhất là anh nói câu "không thể"

Có lẽ cách xa chân trời cả hai không gặp nhau mới cảm động lòng người

Cảm động lòng người lại có vẻ ngốc

Không nỡ

Ngây thơ chết lặng

Ngây thơ mới càng sợ anh nói ra câu "không thể"

Có lẽ đi ngược lại không giao nhau nữa là chúng ta

Chúng ta yên lặng quay lưng

Quay lưng đi

Chỉ là người xa lạ

...

Nước mắt lại không tự chủ được rơi xuống, rốt cuộc cũng hiểu cảm giác này, thì ra lúc đau lòng sẽ thật sự cảm thấy mỗi ca khúc đều đang hát lên tâm trạng của mình.

Khi người ấy nói không thể, có từng nghĩ bản thân rất tàn nhẫn hay không? Lúc quyết định buông tay, có từng cảm thấy cho dù chỉ là một tia không muốn?

Cô nhớ lại những sáng sớm tựa sát nhau, đã từng cùng nhau chia sẻ ánh nắng ban công và từng cùng nhau ngắm mặt trời lặn ở công viên. Thì ra, mình không quan trọng với cậu ấy như thế. Tất cả cố gắng đều thành trò cười, cho rằng sẽ ngày càng thân mật, nhưng người ấy lại từng chút từng chút rời khỏi chính mình, tình yêu của hai cô đã kết thúc ngay cả khi chưa kịp thua bởi thời gian thua bởi thế tục.

Có lẽ Hàn Linh Hi không hiểu mình đã dành bao nhiêu cố gắng tinh lực với phần tình cảm này, lại không biết được vị trí của cậu ấy trong lòng mình. Tình cảm chưa bao giờ có thể dùng thời gian dài ngắn để đánh giá mức độ, Chu Đình Vũ thừa nhận mình là một người cố chấp, chỉ cần thứ mình đã xác định thì muốn nắm chặt lấy, nhưng cũng không thể kiên trì là có thể đổi lấy kết cục tốt đẹp, cô sợ chính là người ấy không nghĩ như vậy.

Thất vọng, mất mát, bối rối, càng nhiều hơn chính là đau lòng.

Lau khô nước mắt, Chu Đình Vũ xoay người đi trở về. Cô biết trong nhà còn có người đang chờ mình.

Lâm Ngọc Chi và Chu An đều ngồi trong phòng khách, sắc mặt khá khó coi.

Nhìn thấy Chu Đình Vũ về, Lâm Ngọc Chi lập tức đứng lên, lớn tiếng tra hỏi: "Con chạy đi đâu, gọi điện không bắt máy gửi tin nhắn không trả lời, rốt cuộc con muốn thế nào?"

Chu Đình Vũ nhìn mẹ mình. "Mẹ tìm con có chuyện gì?"

"Hôm nay con đi tìm Nhiễm Nhiễm, vậy chắc con cũng đã biết nó có bạn trai rồi, đây không phải là mẹ ép? Mẹ đã nói với con từ sớm rồi, hai đứa không thể bên nhau cả đời, đây vốn không phải tình yêu."

Chu An đã biết hết mọi chuyện, rất lo lắng cho con gái, "Đình Đình, tuy rằng mẹ con nói hơi thẳng, nhưng ý cũng là muốn tốt cho con, ngàn lần con đừng để bụng..."

"Đúng vậy đó, mẹ có thể hại con sao? Đình Đình, quên việc này đi, mẹ giới thiệu cho con chàng trai ưu tú hơn, con..."

"Mẹ, con muốn được yên tĩnh một mình được không?" Lòng Chu Đình Vũ đau như đao cắt, đầu đau như muốn nứt ra, "Con đã nói rồi, cho dù sau này chúng con ra sao, con cũng sẽ không gặp đàn ông mà mẹ giới thiệu."

"Sao con cứng đầu như thế hả?! Muốn để người khác chế giễu phải không?" Lâm Ngọc Chi lại nổi tính tình, "Nhiễm Nhiễm nói là đùa giỡn với con, một mình con kiên trì thì có nghĩa gì? Giờ Tề Chính đính hôn, Nhiễm Nhiễm cũng có bạn trai, con còn cái gì được, phải để ba mẹ con không ngóc đầu lên được trước mặt quê nhà sao?"

"Lẽ nào mặt mũi của mẹ còn quan trọng hơn hạnh phúc của con sao?"

"Nói bậy! Mẹ là vì hạnh phúc của con!"

Chu Đình Vũ không muốn cãi nhau, thể xác lẫn tinh thần của cô giờ mệt mỏi muốn một mình về phòng. Nhưng mẹ lại gây sự, vẫn cứ lải nhải: "Rốt cuộc con trúng tà gì hả, ba mẹ đều là người từng trải, bọn ta sợ con đi sai đường đang giúp con lựa chọn chính xác..."

"Vốn không có cái gì là lựa chọn chính xác cả!" Chu Đình Vũ không thể nhịn được nữa, ngắt lời Lâm Ngọc Chi, "Bọn con chỉ có thể cố gắng để lựa chọn của mình trở nên chính xác thôi, mẹ không phải con, làm sao mẹ có thể quyết định thay con? Làm sao mẹ biết được trong lòng con nghĩ như thế nào?"

"Còn không phải là mẹ muốn con tốt..."

"Đừng cố gắng lấy nhân sinh quan giá trị quan của mẹ nhét cho con được không?"

Chu Đình Vũ nhìn vào mắt Lâm Ngọc Chi, "Từ nhỏ đến lớn có việc gì con không nghe theo mẹ, mẹ nghĩ con gái thích hợp với đàn dương cầm thì đăng ký lớp học cho con, tuy rằng con không hứng thú nhưng vẫn làm theo. Chỉ vì mẹ muốn con duy trì hạng nhất mà xếp lớp bổ túc cho con vào cuối tuần, thậm chí con còn không có thời gian chơi với bạn bè con vẫn làm theo. Mẹ hy vọng con học trường trọng điểm mà mẹ chọn con làm theo. Mẹ nghĩ Tề Chính thích hợp với con thì cho chúng con quen nhau con làm theo. Mẹ hy vọng con ra nước ngoài du học con cũng làm theo. Nhưng mà mẹ, những thứ đó không phải là điều con muốn, là mong muốn của mẹ, mẹ luôn muốn con hoàn thành mơ ước của mẹ, vậy ước mơ của con đâu?"

Lâm Ngọc Chi kinh ngạc, cho tới giờ, bà luôn cảm thấy vô cùng kiêu ngạo với kết quả giáo ɖu͙ƈ của mình, lại không nghĩ rằng con gái có nhiều oán giận với mình như vậy.

"Mẹ khổ cực giáo ɖu͙ƈ con, nhưng con lại nghĩ mẹ con như vậy?" Lâm Ngọc Chi cảm thấy nhục nhã, "Vậy con nói thử cho mẹ nghe xem mơ ước của con là gì, lấy tuổi trẻ tươi đẹp ra đặt cược, tìm phụ nữ sống hết đời sao? Con nhất định phải không giống người thường sao?"

"Con không hề khác người thường." Đáy mắt Chu Đình Vũ đầy thất lạc, "Thật ra tình cảm của chúng con rất bình thường cũng rất bình thản, chúng con đều muốn có cuộc sống bình thường an ổn như bao người, nhưng mẹ đã sớm dùng suy nghĩ phiến diện dán nhãn khác người cho chúng con."

Lâm Ngọc Chi vốn không nghe vào, "Mẹ phiến diện? Được được, con trưởng thành rồi biết cãi lại rồi, con đã u mê không tỉnh ngộ, mẹ, mẹ cần phải đánh cho con tỉnh ra!"

Bà thuận tay cầm chổi lông gà lên đánh vào lưng Chu Đình Vũ, vừa đánh vừa căm hận nói: "Ta cho con bị ma quỷ ám, ta cho con bị ma quỷ ám! Con có nhận sai hay không!"

Chu Đình Vũ không ngăn cũng không tránh, quật cường đứng yên cắn răng chịu đựng nước mắt nói: "Con không sai, tại sao phải nhận sai?"

Chu An cuống quít bắt đầu kéo Lâm Ngọc Chi, "Có chuyện thì nói rõ ràng, làm gì mà đánh con!"

"Nó nghe lọt tai à? Tôi không đánh cho nó tỉnh thì nó đâu có biết mình hồ đồ cỡ nào!"

Lâm Ngọc Chi khóc khi thấy Chu Đình Vũ đau đến nỗi đổ mồ hôi, con gái là miếng thịt rớt từ trêи người mình xuống, sao có thể không đau lòng?

"Con đừng bướng như thế nữa được không? Nó đã không cần con nữa con còn muốn làm gì! Sao con lại không hiểu trái tim mẹ..."

"Nếu như có thể lựa chọn thích, con cũng không muốn để mình như vậy." Chu Đình Vũ bi thương nhìn mẹ mình, "Con sống không phải vì khoe khoang với ai cái gì, con muốn bên Nhiễm Nhiễm không phải vì chứng minh tình cảm của chúng con chân thành hơn so với tình cảm của mọi người, con chỉ không muốn để bất cứ ai ngụy trang bản thân nữa. Mấy năm nay con không hạnh phúc chút nào."

------------------------------------------

"Các người làm sao thế! Chuẩn đoán chính xác thì nên nằm viện sao anh lại kéo dài mấy ngày với tôi, mỗi một phút giây đều đe dọa đến tính mạng bệnh nhân, bệnh nhân phát cáu với anh anh cũng không hiểu chuyện!!"

Đỗ Dật bị mắng chửi té tát, cúi đầu khom lưng xin lỗi, "Xin lỗi tôi xin lỗi, đều là lỗi của tôi sau này tôi tuyệt đối phối hợp thật tốt!"

"Sớm vậy không tốt à?!"

"Tôi không dám nữa!..."

Bác sĩ chính chưa mắng đủ, uống miếng nước làm trơn yết hầu, hừ lạnh nói: "Trong vòng hai ngày bắt đầu trị liệu bằng hóa chất, nhớ nhất định phải quan tâm tâm trạng của bệnh nhân. Ba phần trị liệu bảy phần tâm tình, hiểu không?"

"Vâng vâng vâng, cảm ơn bác sĩ..."

Mặt mày xám xịt đi ra khỏi phòng làm việc, Đỗ Dật lau lau mồ hôi trêи mặt. Bị bác sĩ chính gọi đến còn tưởng căn dặn gì, thì ra gọi riêng mình tới chửi, dữ thì ác mà vẫn là vì bệnh nhân.

Đi về phòng bệnh, Trương Phượng Lan và Hàn Tục đang ngồi ghế ngoài lau nước mắt.

"Dì, chú." Đỗ Dật ngồi xuống bên cạnh bọn họ cúi đầu xấu hổ, "Con rất xin lỗi chuyện của Linh Hi, là do con không nói sớm, hại hai người bị dọa sợ."

"Dì đánh con ra tay cũng ác." Trương Phượng Lan thút thít, "Tính của con nhỏ nhà dì, còn làm ra được chuyện như vậy."

"Không không không, là con đáng bị đánh, con không nên nuông chiều em ấy." Đỗ Dật suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Có chuyện con không rõ, lẽ nào trước đây Linh Hi bị bệnh tương tự sao? Hình như em ấy rất rõ bệnh tình, nhưng mà bác sĩ nói với con con lại không hề nói cho em ấy biết mà."

"Tất nhiên nó biết rõ." Trương Phượng Lan và Hàn Tục liếc nhau, vẻ mặt càng nặng nề hơn. "Năm đó ông nội nó cũng bị bệnh bạch cầu cấp tính, ngắn ngủi mấy tháng thì người mất."

"Dạ?" Đỗ Dật lắp bắp kinh hãi, "Không phải ông nội về nông thôn dưỡng lão sao ạ?"

"Tuy rằng bệnh bạch cầu không bị lây, nhưng có mấy đứa nhỏ không hiểu chuyện sẽ nói lung tung, lúc đó bọn chú sợ tạo ảnh hưởng không tốt cho Nhiễm Nhiễm, không nói rõ tình hình thực tế với người ngoài."

"Vậy nguyên nhân gây bệnh là vì di truyền sao?"

"Bác sĩ nói xác suất rất nhỏ, không thể phán đoán nhất định là vậy."

Hàn Tục nhớ lại quá khứ, "Khi đó ba chú dẫn nó ra ngoài chơi thì té xỉu giữa đường, đưa đến bệnh viện kiểm tra ra bệnh bạch cầu, trị liệu bằng hóa chất, uống thuốc, tiêm chích, bị hành hạ không ít. Mỗi ngày tan học Nhiễm Nhiễm đều quay lại bệnh việc chăm sóc, bọn chú không nói là bệnh gì, nó đuổi theo bác sĩ chính hỏi, tự tra trêи mạng, thấy ông nội bị giày vò thì đau lòng rơi nước mắt mãi. Tiếc là cuối cùng ông không qua được, trong lúc trị bằng hóa chất thì xuất hiện nhiễm trùng nghiêm trọng qua đời. Ngày ra đi Nhiễm Nhiễm tham gia thi cấp ba, chúng ta đều gạt nó đợi thi xong mới nói cho nó biết. Nhiễm Nhiễm bị đả kϊƈɦ rất lớn, cũng từ đó về sau nó ngày càng nổi loạn."

Đỗ Dật dần dần nhớ lại, năm đó khi Hàn Linh Hi thi cấp ba thật sự có đoạn thời gian không liên lạc được với cô, khi đó hai nhà cách xa không cùng trường. Đỗ Dật tưởng Hàn Linh Hi thừa dịp nghỉ đi du lịch với gia đình, giờ nghĩ lại thì ra trốn ở nhà khóc.

"Nếu ông nội bị bệnh này, thân thể Linh Hi khác thường dì chú không phát hiện sao?"

Hàn Tục hối hận nói: "Ai nghĩ tới sẽ trùng hợp như vậy, trước đây nó cũng phát sốt chảy máu mũi, nhưng kết quả kiểm tra sức khỏe đều bình thường. Ai biết lần này... trách bọn chú chủ quan."

Đỗ Dật nhíu mày, "Nguy rồi, có thể con bé sẽ vì bệnh tình ông nội xấu đi năm đó mà có bóng ma tâm lý không?"

"Đừng nói là nó, dì còn sợ đây." Trương Phượng Lan nghẹn ngào, "Nhiễm Nhiễm còn trẻ tuổi sao lại bị chuyện này, dì tình nguyện người bị bệnh là dì!"

"Bác sĩ nói với dì chú thế nào?"

"Loại M5 nếu không giảm rất dễ thấm vào tủy, xem kết quả sau một liệu trình. Khi có thể xuất hiện biến chứng, tình huống của mỗi người không giống nhau, phản ứng và mức độ trong quá trình trị liệu cũng không giống, bác sĩ bảo bọn dì chuẩn bị tâm lý."

Trương Phượng Lan càng nói càng đau lòng, nước mắt rơi xuống, "Trị liệu giày vò, không chữa thì chắc chắn không được, Nhiễm Nhiễm còn rất nhiều cửa ải, cho dù cấy ghép thành công cũng có thể xuất hiện phản ứng miễn dịch nghiêm trọng, hoặc là bị nhiễm, tái phát, hơn nữa mặc dù trị bằng hóa chất sẽ giảm bớt bệnh tình, nhưng cũng hại cho cơ thể, khả năng sinh con sau này, thể chất còn tuổi thọ của nó cũng sẽ khác với người bình thường, dì thật sự sợ nó không tiếp tục kiên trì được..."

"Sẽ không, Linh Hi còn trẻ, bây giờ công nghệ chữa trị cũng ngày càng tốt." Đỗ Dật động viên hai ông bà, "Có thể chữa thì có hy vọng, tình trạng khôi phục của em ấy chắc chắn vượt xa tưởng tượng của chúng ta!"

"Đúng vậy đó." Hàn Tục nắm chặt tay Trương Phượng Lan, con mắt đỏ ngầu, "Đừng tự hù mình, chúng ta nhất định phải ôm hy vọng, rồi cũng sẽ tốt thôi, bà đừng như vậy trước mặt con gái."

"Đúng đúng, mọi việc không có tuyệt đối, nên lạc quan. Xùy xùy xùy, xem tôi kìa, còn chưa bắt đầu đã suy nghĩ lung tung rồi." Trương Phượng Lan lau khô nước mắt cố gắng khống chế tâm trạng, "Tâm tình là quan trọng nhất, nhất định sẽ có kỳ tích."

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: . Người xa lạ quen thuộc nhất.
Chương 2
Chương 2: . Chiến tranh của phụ nữ.
Chương 3
Chương 3: . Chính là nhìn cô không vừa mắt.
Chương 4
Chương 4: . Ai quen thuộc với cô?
Chương 5
Chương 5: . Tin tức lớn long trời lở đất.
Chương 6
Chương 6: . Tại sao phải bị lôi kéo đi theo?
Chương 7
Chương 7: . Tìm kiếm một người bạn.
Chương 8
Chương 8: . Giám đốc mới đến.
Chương 9
Chương 9: . Người trong câu chuyện.
Chương 10
Chương 10: . Tốt nhất từ đây về sau không gặp lại.
Chương 11
Chương 11: . Nỗi lòng của cô ấy.
Chương 12
Chương 12: . Người được nhắc đến.
Chương 13
Chương 13: . Chắc chắn là âm mưu.
Chương 14
Chương 14: . Hàng xóm mới đến.
Chương 15
Chương 15: . Sống chung không đơn giản như vậy.
Chương 16
Chương 16: . Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chương 17
Chương 17: . Hỏi thế gian tình là chi?
Chương 18
Chương 18: . Đặc biệt.
Chương 19
Chương 19: . Xung động là ma quỷ.
Chương 20
Chương 20: . Bệnh thần kinh đâu đâu cũng có.
Chương 21
Chương 21: . Không còn như trước.
Chương 22
Chương 22: . Như là sự dịu dàng của cô.
Chương 23
Chương 23: . Tâm tình thật sự là.
Chương 24
Chương 24: . Đây gọi là bổ sung.
Chương 25
Chương 25: . Thói quen thật đáng sợ.
Chương 26
Chương 26: . Duyên phận của ai với ai.
Chương 27
Chương 27: . Kẻ mạnh và kẻ yếu.
Chương 28
Chương 28: . Con ngoan không ngoan như thế.
Chương 29
Chương 29: . Thực sự không cố ý.
Chương 30
Chương 30: . Thái độ thù địch.
Chương 31
Chương 31: . Người bệnh là người yếu đuối nhất.
Chương 32
Chương 32: . Đối chọi gay gắt.
Chương 33
Chương 33: . Là cậu, là cậu, đều là lỗi của cậu.
Chương 34
Chương 34: . Rối rắm rất rối rắm.
Chương 35
Chương 35: . Đừng đoán tâm tư phụ nữ.
Chương 36
Chương 36: . Đóa hoa dịu dàng biến thành nữ quái lực.
Chương 37
Chương 37: . Khó khăn gian khổ vì cậu mà đến.
Chương 38
Chương 38: . Ngày xưa có một quả lê.
Chương 39
Chương 39: . Khoảng cách cửa sổ giấy.
Chương 40
Chương 40: . Đã nói rồi cậu đừng trốn.
Chương 41
Chương 41: . Rối rắm như vậy là vì điều gì?
Chương 42
Chương 42: . Bẩm sinh.
Chương 43
Chương 43: . Chiến sĩ có chết cũng phải chết trêи sa trường.
Chương 44
Chương 44: . Mối quan hệ phức tạp.
Chương 45
Chương 45: . Đáng ghét.
Chương 46: . Hôn.
Chương 46
Chương 46: . Hôn.
Chương 47
Chương 47: . Không cần cậu lo.
Chương 48
Chương 48: . Người đến không có ý tốt.
Chương 49
Chương 49: . Vật sở hữu.
Chương 50
Chương 50: . Sự cố sai lầm bất ngờ.
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 51
Chương 51: . Cắn chết cậu.
Chương 52
Chương 52: . Cô A và cô B.
Chương 53
Chương 53: . Quay về dáng vẻ vốn có của cậu.
Chương 54
Chương 54: . Không phải người như thế.
Chương 55
Chương 55: . Bí mật.
Chương 56
Chương 56: . Căn phòng của bé hư.
Chương 57
Chương 57: . Thời gian.
Chương 58
Chương 58: . Không đáng tin.
Chương 59
Chương 59: . Xa nhất và gần nhất.
Chương 60
Chương 60: . Trái tim đã có nơi thuộc về.
Chương 61
Chương 61: . Món quà.
Chương 62
Chương 62: . Thách thức.
Chương 63
Chương 63: . Làm rõ ràng.
Chương 64
Chương 64: . Như thế được à.
Chương 65
Chương 65: . Mỹ nhân đẹp biết bao.
Chương 66
Chương 66: . Da mặt dày.
Chương 67
Chương 67: . Người che mưa chắn gió.
Chương 68
Chương 68: . Không ngừng quấy rối.
Chương 69
Chương 69: . Chưa được đồng ý không được động chạm lung tung.
Chương 70
Chương 70: . Đóa hoa.
Chương 71
Chương 71: . Bạn gái tốt nên học cách chia sẻ.
Chương 72
Chương 72: . Cây cát cánh.
Chương 73
Chương 73: . Trùng hợp kỳ lạ.
Chương 74
Chương 74: . Vô tình gặp lại.
Chương 75
Chương 75: . Chắc chắn là từng xung khắc trong số mệnh.
Chương 76
Chương 76: . Đừng suy nghĩ lung tung.
Chương 77
Chương 77: . Để ý.
Chương 78
Chương 78: . Cổ tích đều gạt người.
Chương 79
Chương 79: . Đa nghi.
Chương 80
Chương 80: . Tại sao lại nói dối.
Chương 81
Chương 81: . Thử.
Chương 82
Chương 82: . Mục đích.
Chương 83
Chương 83: . Anh tình tôi không nguyện.
Chương 84
Chương 84: . Tự tin.
Chương 85
Chương 85: . Hoài nghi.
Chương 86
Chương 86: . Kha đê tiện.
Chương 87
Chương 87: . Khoảng cách sự sống và cái chết.
Chương 88
Chương 88: . Mình - yêu - cậu.
Chương 89
Chương 89: . Xem trộm.
Chương 90
Chương 90: . Cố tình.
Chương 91
Chương 91: . Ngất xỉu.
Chương 92
Chương 92: . Không cố gắng làm sao biết có thể bên nhau cả đời hay không?
Chương 93
Chương 93: . Kiểm tra sức khỏe.
Chương 94
Chương 94: . Kết quả.
Chương 95
Chương 95: . Kẻ nhát gan.
Chương 96
Chương 96: . Giấu giếm.
Chương 97
Chương 97: . Chia sẻ bí mật.
Chương 98
Chương 98: . Chiếc hộp màu xanh.
Chương 99
Chương 99: . Về nhà ra mắt.
Chương 100
Chương 100: . Bí mật mà mình gạt cậu.
Chương 101
Chương 101: . Sợ.
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103: . Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc.
Chương 104
Chương 104: . Tai nạn.
Chương 105
Chương 105: . Mong đợi vốn là dư thừa.
Chương 106
Chương 106: . Ước hẹn đêm giao thừa.
Chương 107
Chương 107: . Bóng lưng quen thuộc.
Chương 108
Chương 108: . Kiểm chứng nghi ngờ.
Chương 109
Chương 109: . Gặp lại là ngoài ý muốn nhưng là may mắn nhất.
Chương 110
Chương 110: . Hai người đã từng thân mật nhất.
Chương 111
Chương 111: . Duyên phận.
Chương 112
Chương 112: . Bạn gái hay bạn thân?
Chương 113
Chương 113: . Yêu nhau không phải chuyện một người.
Chương 114
Chương 114: . Là lỗi của ai.
Chương 115
Chương 115: . Cậu đừng đi, đừng bỏ mình lại.
Chương 116
Chương 116: . Cầu hôn.
Chương 117
Chương 117: . Ngoại truyện 1.
Chương 118
Chương 118: . Ngoại truyện 2.
Chương 119
Chương 119: . Ngoại truyện 3.
Chương 120
Chương 120: . Ngoại truyện 4.
Chương 121
Chương 121: . Ngoại truyện 5.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...