Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm – Chương 36

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm

Tác giả: Túy Phong Lâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: phuong_bchii

________________

Lăng Thiên Dục siết chặt cổ tay Liễu Tư Dực, căng thẳng quá độ khiến lực trên tay nặng hơn bình thường mấy phần. Khi ý thức của nàng tỉnh táo phát hiện là Liễu Tư Dực, mới thở phào nhẹ nhõm.

Thanh âm dịu dàng quen thuộc kia có thể làm dịu trái tim cô, có thể xoa dịu trái tim nôn nóng bất an của cô. Cô nắm cổ tay Liễu Tư Dực, có chút hoảng thần, khoảng cách hai người gần trong gang tấc, có thể cảm giác được hơi thở của nhau.

Giờ khắc này, rất gần, gần đến mức Lăng Thiên Dục tạm thời quên mất tất cả tranh đấu, quên mọi thứ hung quanh. Cô dường như có thể nghe thấy nhịp tim của mình, cũng có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Liễu Tư Dực.

Lăng Thiên Dục chậm rãi buông ra, tay từ cổ tay trượt tới giữa ngón tay, cô cảm thấy xúc cảm có chút dị thường, ngón tay Liễu Tư Dực hình như trở nên thô hơn?

"Tay sưng rồi?"

Liễu Tư Dực lắc đầu: "Không có, chị ảo giác thôi." Nàng cố chịu đựng đau nhức, kéo cánh tay tự nhiên rủ xuống, cảm giác đau đớn ở xương cốt và dưới da bành trướng, nàng biết mình bị thương không nhẹ, rất có thể là nứt xương.

Nhưng nàng không muốn bị Lăng Thiên Dục nhìn ra.

"Tôi cảm giác ngón tay em thô hơn, cổ tay có phải cũng sưng lên hay không?" Lăng Thiên Dục đưa tay muốn đi kiểm tra miệng vết thương, Liễu Tư Dực dùng tay kia nắm tay cô, nói sang chuyện khác: "Em thật sự không sao, chị đang vẽ ai vậy?"

Sự chú ý của Lăng Thiên Dục bị dời đi thành công, lúc này cô mới phát hiện mình lại vẽ phác họa, còn là một người phụ nữ. Đây là lần thứ mấy rồi? Không nhớ nữa, cô muốn vẽ ai bản thân cũng không biết, chỉ là thân hình với hàng mi kia cực kỳ giống Liễu Tư Dực.

"Không có gì, tùy bút vẽ nguệch ngoạc thôi." Lăng Thiên Dục úp ngược tờ giấy xuống mặt bàn, ngáp một cái, cũng cố gắng dời đi sự chú ý của Liễu Tư Dực. Tuy rằng mình thừa hưởng gen hội họa của mẹ, nhưng dù sao cũng không lấy ra được, bị người ta nhìn thấy luôn cảm thấy có chút mất mặt.

Liễu Tư Dực không truy hỏi, nàng cũng sợ nghe thấy đáp án khác, tốt nhất là không biết là ai, dù sao cũng tốt hơn cô vẽ người khác......

"Em đã kết thúc rồi, chị cũng mau trở về đi, nhìn chị hôm nay hình như rất mệt mỏi."

"Lại đuổi tôi đi?" Lăng Thiên Dục ôm đầu, vô cùng buồn ngủ, cô chuẩn bị ở lại đây.

"Sao hả? Muốn em tiễn chị?" Lúc này Liễu Tư Dực đã không còn hy vọng xa vời nữa, cô còn có thể đến chỗ mình, bây giờ nghĩ lại cho dù cô đi cũng là vì nghỉ ngơi, chẳng qua là chính mình một mực suy nghĩ nhiều, biến chờ mong và khát vọng thành tưởng tượng.

"Hửm~Hôm nay tôi đánh thắng một trận, chẳng lẽ không đáng chúc mừng? Tôi muốn nghỉ ngơi thật tốt, em sẽ không không có lương tâm như vậy, để cho một đại mỹ nữ như vậy đi đường đêm về nhà chứ? Trời ơi ~ tôi cũng quá thảm đi~"

Lăng Thiên Dục chống cằm chớp mắt, vẻ mặt tủi thân. Liễu Tư Dực nở nụ cười dịu dàng, nàng làm sao có thể từ chối Lăng Thiên Dục chơi xấu làm nũng.

"Đi thôi~"

"Cảm ơn Hồng tỷ......" Cô cố ý kéo dài âm cuối, "Ân đức!"

Liễu Tư Dực thấy khuôn mặt cô tiều tụy, mệt mỏi không chịu nổi, căn bản không cười nổi. Nghĩ đến Lăng Thiên Dục mỗi ngày sống ở Lăng gia lừa gạt lẫn nhau, lục đục với nhau liền cảm thấy đau lòng.

Ai cũng không biết sau lưng tranh đấu của gia tộc hào môn có bao nhiêu dơ bẩn và lạnh lùng, thật ra nàng không nên ám chọc giận Lăng Thiên Dục.

Nàng cái gì cũng không biết, đang thừa nhận tính tình và oán khí của mình.

Nàng có cái gì đáng oán, vì sao từ sau khi yêu liền không hề biết đủ. Liễu Tư Dực có chút chán ghét chính mình hiện tại.

Trước khi rời khỏi văn phòng, tờ giấy phác họa trên bàn bị Liễu Tư Dực rút đi, nàng gấp lại lặng lẽ giấu vào trong túi. Bức tranh đầu tiên của Lăng Thiên Dục, đáng giá trân quý, cho dù không hoàn chỉnh.

Chỉ là nàng không biết, tập phác hoạ trong văn phòng của Lăng Thiên Dục, đã có mấy bức tranh kiểu này rồi.

Lăng Thiên Dục lo lắng Liễu Tư Dực lâm thời nảy lòng tham tới quán bar, buổi tối vừa được Lăng Xương Khiếu ngầm đồng ý có thể chính thức tiếp xúc với việc kinh doanh, cô còn có một số công việc chuẩn bị phải làm.

Có thể thấy được Liễu Tư Dực sau đó liền mệt mỏi quấn thân, vốn định ngủ một giấc thật ngon chờ ngày hôm sau xử lý, nhưng Vân Thư gửi tới tài liệu quan trọng —— đại phòng đã gửi cho tài liệu báo giá.

Đây là phân đoạn quan trọng nhất trong hợp tác thương vụ, chỉ khi thực hiện bước đầu tiên trong ý định hợp tác thì mới có thể đạt được phân đoạn báo giá. Thật ra Minh Đức và Lăng Duệ là quan hệ khách hàng cũ, tất cả giá cả gần như là trong suốt, đương nhiên phía trên ăn hoa hồng tính khác.

Lần này vì sao còn phải làm báo giá, vừa xem hiểu ngay. Lăng Duệ mất uy tín ở Minh Đức, muốn lấy lại cơ hội hợp tác nhất định không thể dựa theo giá cả ban đầu đi, điều đặc biệt quan trọng là phải xem xét mức giá thành ý và tỷ suất lợi nhuận thêm vài phần trăm.

Từ quán bar đi tới chỗ ở cũng chỉ vài phút đi đường, Lăng Thiên Dục vẫn luôn nhìn điện thoại di động, lông mày nhíu thành chữ xuyên 川.

Lăng Thương Bắc quả nhiên không thể khinh thường, cô còn chưa có lấy được báo giá năm ngoái của tam phòng, thế mà anh đã làm ra bảng giá. Phần giá tiền này nhất định phải được Lăng Xương Khiếu gật đầu mới có thể gửi cho Minh Đức, có thể thấy được hiệu suất làm việc của anh cực nhanh.

Chuẩn bị xông tất cả mới đi tìm Vân Thư, quả nhiên năng lực kinh người.

Xem ra, đêm nay nhất định không ngủ.

Liễu Tư Dực nhìn vẻ mặt cô liền biết có chuyện quan trọng cần bận, rất biết điều nói: "Nếu muốn tăng ca, có máy tính ở thư phòng."

"Tôi muốn làm việc trong phòng ngủ." Lăng Thiên Dục không muốn hiếm khi gặp mặt, còn phải cách phòng với nàng.

Liễu Tư Dực cười cười, không nói hai lời liền đi lấy laptop tới, "Chị bận trước đi, em đi tắm." Nàng nóng lòng tránh Lăng Thiên Dục, bởi vì cảm giác đau trên tay càng ngày càng dữ dội, thậm chí bắt đầu sưng tấy, thuốc bôi ngoại trừ giảm đau tạm thời, dường như không có tác dụng gì.

"Ừ, em tắm trước đi." Lăng Thiên Dục dấn thân vào công việc thì không rảnh bận tâm quá nhiều, bởi vì Liễu Tư Dực ở bên cạnh, cô cũng không cần kiêng dè, lo lắng gì.

Cô đưa lưng cùng tất cả điểm mù trong tầm mắt của mình đều triển lãm cho Liễu Tư Dực, chưa bao giờ lo lắng qua người phụ nữ này sẽ phản bội mình.

Dùng điện thoại di động lật xem đơn báo giá Vân Thư gửi tới, Lăng Thiên Dục rơi vào trong một loại vô cùng lo lắng chờ đợi. Hải Dụ hẳn là có cách từ trong hệ thống tập đoàn tìm được đơn báo giá của tam phòng lúc trước, cô chỉ cần tham chiếu cái này với bảng giá của Lăng Thiên Bắc làm một phần bảng giá Minh Đức muốn rồi gửi đi là được.

Đương nhiên cô muốn làm theo cách ngược lại, sau khi Minh Đức hài lòng, cô mới có thể đưa đơn báo giá cho Lăng Xương Khiếu. Mà độ hài lòng này sẽ được quyết định bởi Vân Thư, cô ấy sẽ dùng quyền lợi lớn nhất của mình để lấy được giá tâm lý của hội đồng quản trị Minh Đức.

Đầu ngón tay Lăng Thiên Dục nhẹ nhàng gõ mặt bàn, nhìn điện thoại di động đến xuất thần, phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào, cô nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua, tầm mắt mờ mịt, giống như bị một tầng sương mù che khuất.

Cô có chút hoảng hốt, vành tai dần dần nóng lên lúc nào không biết.

"Ding dong~" Tiếng chuông báo điện thoại kéo cô trở lại suy nghĩ, là thông báo email mới, cuối cùng Hải Dụ đã làm ra thứ cô muốn.

Còn chưa mở email ra, điện thoại đã vang lên.

"Tôi nhận được email rồi." Lăng Thiên Dục nói.

"Xin lỗi nhị tiểu thư, muộn như vậy quấy rầy cô, thật sự là chuyện quan trọng bẩm báo, ban ngày bận rộn, đơn báo giá cũng là vừa mới điều ra, hiện tại mới rảnh nói." Ngữ khí Hải Dụ nghiêm túc, tăng ca muộn như vậy vốn không nên quấy rầy nhị tiểu thư, nhưng sự thật này khiến người ta vô cùng lo lắng.

"Cô nói đi."

"Hôm nay đại thiếu gia xin tổng bộ điều tôi qua làm tổng trợ lý cho anh ta."

Lăng Thiên Dục ngồi thẳng người dậy, có chút bất ngờ: "Anh ta điểm danh muốn cô qua đó?"

"Vâng, chưa từng lén đề cập với tôi, trực tiếp đi theo quy trình xin phép chính quy, trực tiếp khởi xướng trong hệ thống OA, lúc tôi nhận được cũng rất bất ngờ. Nhị tiểu thư, nếu tôi đến chỗ anh ta, bên hội đồng quản trị tôi sẽ không lo được, tôi suy nghĩ cả một ngày cũng không nghĩ ra cách từ chối tốt, đành phải nói cho cô biết trước."

Lăng Thiên Dục vỗ trán, chuyện này tới quá đột ngột, lúc mấu chốt này muốn điều Hải Dụ là có ý gì? Cô đứng dậy đi tới đi lui, nhất thời không thể bình tĩnh suy nghĩ chuyện này.

"Trước hết cô cứ để tôi suy nghĩ đã.".

Lăng Thiên Dục cúp điện thoại, cô đi tới bên cửa sổ nhìn xa một chút, lại trở lại bên bàn gõ gõ mặt bàn, lại đứng lên bồi hồi ở trong phòng.

Chuyện này quá kỳ quặc, chẳng lẽ Lăng Thương Bắc phát hiện Hải Dụ là người của cô?

Không có khả năng, Hải Dụ làm việc vô cùng kín đáo, các cô gặp mặt cũng không có trao đổi gì, không có khả năng lộ ra sơ hở.

Nếu như không phải nhìn ra thân phận Hải Dụ, vậy cũng chỉ có một loại khả năng, anh coi trọng năng lực cùng với hiệu suất làm việc của Hải Dụ. Bên cạnh Lăng Thương Bắc quả thật thiếu một người như vậy, trợ lý của anh cả ngày chỉ biết nịnh nọt, tuy rằng có thể làm việc nhưng chắc chắn không có toàn năng như Hải Dụ, hơn nữa còn có lập trường trung lập.

Hải Dụ quả thật làm cho người ta có cảm giác rất ổn thỏa và đáng tin cậy, người muốn cô ấy có lẽ không chỉ có đại phòng?

Theo lý thuyết, để Hải Dụ đi đến chỗ đại ca đối với chính mình mà nói là chuyện tốt, nhưng nước cờ này của Liễu Tư Dực đã đi ra rồi, không thể để Hải Dụ đi vào nữa, huống chi ở vị trí mưu sự này. Nếu Hải Dụ rời khỏi hội đồng quản trị, sau này Lăng Thiên Dục đưa ra quyết sách trọng đại sẽ khó khăn, cô không thể thiếu con mắt Hải Dụ này.

Đầu óc chứa quá nhiều chuyện, Lăng Thiên Dục nhất thời không nghĩ tới phương án giải quyết hoàn hảo, đành phải lo chuyện trước mắt.

Cô nhấn mở laptop, chỉ chốc lát sau giao diện nhảy tới chỗ cần nhập mật khẩu, Lăng Thiên Dục không muốn hỏi, trực tiếp thử sinh nhật Liễu Tư Dực.

Mật khẩu sai?

Lăng Thiên Dục muốn quay đầu lại hỏi, thấy Liễu Tư Dực còn đang tắm, lại thử thời gian khai trương Rose, vẫn không đúng. Cũng không thể là sinh nhật của mình, cô tùy tiện gọi mấy con số, máy tính lại mở ra......

Cô khiếp sợ nhìn màn hình, bất ngờ xen lẫn kinh ngạc, Liễu Tư Dực vẫn quan tâm đến mình, loại cảm giác thỏa mãn mừng thầm này, thật đúng là lần đầu tiên có, tất cả lo âu cũng bởi vì giải mật khẩu mà tan thành mây khói.

Lăng Thiên Dục nhất thời tràn đầy năng lượng, cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ cũng theo đó biến mất, chỉ có trong lòng bị hòa tan ấm áp, ôn ôn nhuận nhuận, khiến cô ở trong thế giới bất an này, tìm được một tia an ủi.

Liễu Tư Dực không biết chính mình vọt bao lâu, cảm giác sưng tấy trên cánh tay càng ngày càng mạnh, giống như máu tắc nghẽn, khiến phần dưới cánh tay và thậm chí cả lòng bàn tay đều phù lên.

Nàng ảo não nhìn vết thương, vết bầm đã tản ra, màu sắc vết thương càng thêm rõ ràng.

Không thể bị cô phát hiện, Liễu Tư Dực tắm rửa xong, từ trong ngăn tủ tìm ra áo choàng tắm, cố hết sức bọc mình lại. Lúc mặc quần áo, tay trái đã hoàn toàn không dùng được sức, đồng nghĩa với tàn phế, nàng một lòng nghĩ làm sao giấu tốt vết thương này.

Nếu Lăng Thiên Dục ngủ sớm, nàng cũng không cần lo lắng, nhưng hôm nay cô phải tăng ca.

Liễu Tư Dực nhìn gương trang điểm, xoa xoa chỗ đau đớn, bỏ tay vào túi áo choàng tắm, điều chỉnh tốt biểu cảm mới đi ra ngoài.

Bên ngoài phòng tắm, Lăng Thiên Dục đang ở bàn làm việc, lúc này cô mới nhớ tới máy tính của mình đã cài mật khẩu, hơn nữa còn là sinh nhật Lăng Thiên Dục, làm sao cô phá được?

Liễu Tư Dực có chút sợ hãi, không giấu được sao? Tình cảm trăm cay nghìn đắng kìm nén của nàng, bị Lăng Thiên Dục nhìn ra rồi sao?

Có nên hỏi thử không? Liễu Tư Dực vài lần há mồm muốn nói lại thôi, nhưng Lăng Thiên Dục không mở miệng, chẳng phải chính mình có chút lạy ông tôi ở bụi này sao?

"Hôm nay tôi không ngủ được, em ngủ trước đi." Lăng Thiên Dục đang thẩm tra đối chiếu tất cả chi tiết, chuyện này cô phải tự thân vận động, mỗi một vật liệu giá cả thế nào chất liệu thế nào, phải rõ ràng.

"Em có thể giúp gì cho chị không?"

"Có." Lăng Thiên Dục cười quay đầu, vừa ngoái đầu lại khiến tim Liễu Tư Dực đập hụt một nhịp, cánh tay trái nàng theo bản năng khẽ nhúc nhích, sợ mình giấu không kỹ.

Liễu Tư Dực bình tĩnh đã trở thành thái độ bình thường, cho dù trong lòng sóng lớn ngầm trào, trên mặt vẫn bình tĩnh: "Cái gì, chị nói đi."

"Ngủ một giấc thật ngon, ngày mai đi bệnh viện, kiểm tra xong cho tôi biết kết quả."

"Ơ"

"Đừng ơ, đây là nhiệm vụ không phải thương lượng, nếu em còn coi tôi là chủ." Lăng Thiên Dục biết nàng đau cũng có thể nhịn, bản thân không có thời gian chăm sóc Liễu Tư Dực, chỉ có thể dùng đến cách này.

Nhưng Liễu Tư Dực cho tới bây giờ không muốn coi cô là chủ, năm ngón tay trong túi hơi gập lại, cảm giác đau đớn tăng lên, Liễu Tư Dực không thể dùng ý chí chiến thắng cơn đau, thậm chí còn đổ mồ hôi lạnh.

Nàng nhận thua, không hề phân cao thấp, chỉ nhàn nhạt trả lời: "Được, em hứa với chị."

Lần đầu tiên vai trò của hai người bị trao đổi, Liễu Tư Dực ngủ, Lăng Thiên Dục thức, cả hai đều thấy qua Tuyên An lúc bốn giờ, đều ở trong bóng tối chờ đợi bình minh, chỉ là lệch thời gian.

Liễu Tư Dực vốn tưởng rằng mình sẽ không ngủ, có lẽ là bởi vì bị thương cộng thêm tinh thần và thể xác lao lực quá độ, hôm nay thế mà lại ngủ ngay lập tức.

Lăng Thiên Dục thả chậm tốc độ đánh chữ, gõ từng chữ cái đều rất cẩn thận, gần như không phát ra tiếng động. Cô làm việc liên tục trong một giờ, hoàn toàn rơi vào trạng thái quên mình, như thể xung quanh cô là một mớ hỗn độn, và cô đang tính toán từng bước trong thế giới kỹ thuật số không xác định đó.

Bộ não không ngừng hoạt động, làm cho chứng đau nửa đầu của cô bắt đầu phát tác, để giảm bớt triệu chứng, cô đứng dậy đi tới mép giường.

Liễu Tư Dực đã tiến vào trạng thái ngủ say, Lăng Thiên Dục đứng lặng nhìn nàng, giống như có thể quên thời gian đang trôi qua, cũng giảm bớt chứng đau nửa đầu của cô, rất nhiều tình cảm ở trong lòng cuồn cuộn, khi thì bình tĩnh, khi thì ầm ĩ.

Lần đầu tiên cảm thấy tăng ca cũng là hưởng thụ, Lăng Thiên Dục cười đi giúp nàng kéo chăn, lúc đứng dậy nghe thấy Liễu Tư Dực trong mơ nói mớ "Thiên Dục ~"

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...