Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm – Chương 20

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm

Tác giả: Túy Phong Lâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Thư đẩy cửa phòng kế bên ra, người bên trong đang ném xúc xắc hát, thấy cửa mở tưởng là Cố Vi Nhiên đã trở lại, dùng microphone rống một câu: "Sao cậu lại như vậy......" Lời còn chưa dứt, sợ tới mức nuốt trở về.

"Vân tổng??!!" Người nọ vội tắt nhạc, nhìn vẻ mặt trầm thấp của Vân Thư, cảm giác sâu sắc không ổn, cụ tổ đối tác này sao lại ở chỗ này?

Vân Thư bình dị gần gũi, đối nhân xử thế thân thiện, nhưng khí tràng một khi nguội lạnh, ai mà không sợ chứ?

"Cố Vi Nhiên đâu?" Cô ấy hỏi.

"Chưa, chưa trở lại...." Người nọ nơm nớp lo sợ trả lời, Vân Thư liếc mắt nhìn móc treo trên tường, liếc mắt một cái nhận ra áo khoác của Cố Vi Nhiên, cô ấy lấy áo đi, không nói hai lời liền rời khỏi phòng, để lại mấy người hai mặt nhìn nhau.

Trời giá rét chạy ra đi, đến áo cũng không lấy, việc này là việc Cố Vi Nhiên có thể làm được. Vân Thư vội vàng đuổi tới cửa, hai bên tìm kiếm một phen, nhìn thấy nơi xa một thân ảnh đơn bạc, cô ấy đuổi theo qua đó.

"Cố Vi Nhiên!" Cô ấy cố gắng tăng âm lượng, nhưng gió lạnh rất dễ dàng bao trùm giọng nói của cô ấy, bước chân Cố Vi Nhiên nhanh chóng, giống như đang vội vã đi về phía trước.

Vân Thư đi giày cao gót, một đường chạy chậm, hai gã vệ sĩ không quấy rầy duy trì khoảng cách đi theo. Đợi đến khi mấy người Lăng Thương Bắc theo ra, Vân Thư đã không còn thấy bóng dáng, một hồi xã giao cứ như vậy dễ dàng bị tan rã.

Lăng Thương Bắc ảo não không thôi, tốt xấu gì cũng hoàn thành lời dặn dò lão nhân, lần này thì hay rồi, cái gì cũng không nói được, cũng không biết Vân Thư bây giờ có thái độ gì, chính mình còn làm rối tung lên.

Lăng Thiên Dục không khỏi cảm khái: "Không ngờ Vân Thư lại để ý đến cô con gái riêng này, bỏ chúng ta lại như vậy."

Liễu Tư Dực híp mắt nhìn xa xa, lộ ra nụ cười ý vị thâm trường: "Tôi thấy có câu chuyện..."

"Câu chuyện gì?" Lăng Thiên Dục thò đầu ra.

"Cô nhìn ra được thì không gọi là câu chuyện nữa."

Lăng Thiên Dục:......

Không biết có chuyện gì cô không thể lý giải, cứ bị Hồng Tâm ghét bỏ là sao? Thường xuyên thốt ra một câu làm cô ngơ luôn.

Liễu Tư Dực thấy khuôn mặt vô tội của cô, cảm thấy buồn cười lại đáng yêu, chỉ là ở trước mặt Lăng Thương Bắc, nàng phải đ è xuống mê luyến cùng cảm xúc đối với Lăng Thiên Dục. Nếu Vân Thư đi rồi thì nàng cũng nên rời đi.

"Không còn sớm nữa, tôi về quán bar xử lý chút việc, liền không tiếp khách nữa."

Lăng Thương Bắc nhìn thoáng qua đồng hồ, đã nhanh một chút, từ chỗ này trở về quán bar rất gần, xuất phát từ phong độ thân sĩ hẳn là đưa người trở về, dù sao nàng là vì bồi xã giao mà tới. Anh vẫn luôn tìm đủ loại lý do cho chính mình, cố gắng làm cho tất cả hành vi thoạt nhìn là lẽ đương nhiên.

"Tôi đưa cô về nhé, Hoa Hồng, đêm nay vẫn luôn để cô đi cùng, chậm trễ thời gian của cô, lòng tôi rất băn khoăn."

Liễu Tư Dực nhìn về phía anh, trong nháy mắt nhìn nhau, khiến tim Lăng Thương Bắc đập lỡ một nhịp, lần đầu tiên cảm giác được cái gì là tim đập thình thịch chân chính, cũng là lần đầu tiên chủ động đưa ra đưa phụ nữ trở về, anh thậm chí còn sợ bị từ chối.

"Đại ca từ trước đến nay có phong độ thân sĩ, nhưng cô gái có thể làm đại ca chủ động đưa về gần như chưa từng xuất hiện, Hồng tỷ không bằng liền đồng ý đi." Đáy mắt Lăng Thiên Dục ẩn giấu sóng thu, mặt mày nặn ra độ cong mơ hồ, như cười như không nhìn Liễu Tư Dực.

Lăng Thương Bắc hổ thẹn không nói, một người đàn ông 32 tuổi, giống một chàng trai mới biết yêu, chính anh cũng khinh bỉ. Tất cả cẩn thận từng li từng tí cùng cố ý tự khống chế đều tăng thêm mê luyến cùng trầm luân của anh đối với Liễu Tư Dực, còn không bằng cái gì cũng không làm.

"Cũng được, đi thôi." Liễu Tư Dực mặt không cảm xúc, đáy mắt giống như một dòng suối trong vắt, không có bất kỳ gợn sóng nào, đạp lên gió lạnh đêm tối, chỉ cảm thấy khí vận u lãnh của nàng, đột nhiên trở nên mạnh mẽ.

Nàng khoanh hai tay cũng không quay đầu lại về phía trước đi, chưa từng cho Lăng Thiên Dục một ánh mắt. Lăng Thương Bắc đi theo, cởi áo khoác khoác lên cho nàng.

"Cảm ơn." Liễu Tư Dực không có từ chối, lúc nên tiếp nhận nàng nhất định phải tiếp nhận, như vậy mới có thể bắt lấy trai tim Lăng Thương Bắc vững vàng, nàng hơi nghiêng nhìn, dư quang còn có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh Lăng Thiên Dục.

Một người hướng đông, một người hướng tây. Khoảnh khắc Lăng Thiên Dục xoay người, nụ cười giống như băng sương mùa đông, ngưng kết trên mặt, tiện đà dần dần rút đi, như gió thổi qua không dấu vết.

Đường phố yên tĩnh, lá cây trên cành rơi đầy đất, thân ảnh Lăng Thiên Dục hòa lẫn với bóng đêm. Cảm giác cô đơn nồng đậm xâm nhập mà đến, nàng đi vài bước thì ngừng lại, muốn quay đầu cuối cùng vẫn nhấc chân lên, con đường phía trước rất dài, nhìn không thấy điểm cuối, nhưng nàng phải đi tiếp.

Con đường kéo khoảng cách giữa hai người càng lúc càng dài, Liễu Tư Dực không yên lòng đi bên cạnh Lăng Thương Bắc, ở chỗ rẽ, cô rốt cục bắt được cơ hội ngoái đầu nhìn lại, nhưng không thể cùng Lăng Thiên Dục xuất hiện, Lăng Thiên Dục trong tầm mắt chỉ có bóng lưng, phảng phất giống như tám năm trước, cô đơn chiếc bóng.

Lòng của nàng đột nhiên đau, tựa như có ngọn lửa thiêu đốt trong lòng, là khát vọng không thể dập tắt, trong lòng nảy sinh lòng tham.

Nàng muốn cùng Lăng Thiên Dục, tựa như đêm mưa lúc đó.

Mà lúc này Lăng Thiên Dục, cũng đang hồi tưởng cái đêm khó quên kia, cái đêm cô đau đớn nhất bi thương nhất tuyệt vọng nhất.

Tám năm trước.

Từ lúc cha Lăng Quốc Thao qua đời, mẹ Dư Tâm Ngữ liền buồn bực không vui, tuy rằng vẫn sống một mình ở nhà cũ, nhưng cuối tuần phải trở về tham gia tụ hội gia đình, mỗi lần không phải bị nhục nhã thì là bị châm chọc mỉa mai, thậm chí bị Lăng Xương Khiếu giận chó đánh mèo.

Dư Tâm Ngữ cuối cùng tích tụ thành bệnh, tra không ra chứng bệnh gì, con người chính là sẽ bởi vì đau đớn đến mức tận cùng mà dầu cạn đèn tắt. Lúc bà hấp hối, chỉ để lại di ngôn duy nhất: "Tiểu Dục, chôn mẹ với ba con cùng một chỗ."

Đây là di nguyện duy nhất của bà, bà chỉ nguyện cùng nhân sinh chí ái đồng tử đồng huyệt. Tâm nguyện đơn giản như vậy, ở Lăng gia lại khó như lên trời. Lăng Thiên Dục quỳ gối trong mưa một ngày, không thể đổi lấy sự mềm lòng của Lăng Xương Khiếu, ông ta thậm chí cảm thấy Dư Tâm Ngữ chết cũng chưa hết tội.

Ngày mưa đó, lạnh lùng vỗ ở trên mặt, cũng làm cho lòng Lăng Thiên Dục dần dần nguội lạnh, cánh cửa sắt vô tình kia đóng cô ở bên ngoài, cũng triệt để chặt đứt tất cả tình cảm cô đối với Lăng gia.

Cho nên, ngày mẹ đi đó, Lăng Thiên Dục như trời sập, sự ràng buộc duy nhất trên thế gian này và những người thân yêu rời xa cô, từ đây cô thành cô nhi không cha không mẹ, phải một mình đối mặt với những tháng ngày tương lai vô biên.

Sau khi kết thúc lễ tang, Lăng Thiên Dục đã không thấy tăm hơi bóng dáng, cũng không có ai có tâm trạng chú ý đến cô còn sống hay đã chết, ngoại trừ dì và bạn tốt thời học sinh của mẹ, Lăng gia không ai tham dự.

Tình người nóng lạnh chẳng qua chính là như thế, Lăng Thiên Dục nhìn thấu tất cả.

Buổi tối ngày đó, cô một mình đi ở đầu đường Tuyên An, giống như một du hồn không có mục đích. Cô không có mẹ, cũng không có nhà, cô cái gì cũng không có, cùng với cô chỉ có sự nặng nề ở ngực.

Cô mới bắt đầu bố trí kế hoạch thượng vị, mẹ đã đi rồi. Vì sao không chờ cô, cô hiện tại không có bất kỳ năng lực để cho mẹ tiến vào phần mộ tổ tiên của Lăng gia, nghĩ đến đây, Lăng Thiên Dục đối với Lăng gia lại hận tăng thêm vài phần.

Mưa to vô tình tưới ướt toàn thân cô, bước chân nặng nề như đổ chì. Nhưng cô không biết, có người từ khi tang lễ kết thúc liền lặng lẽ đi theo phía sau cô, cùng cô dầm mưa một đường, cảm thụ khổ sở và bi thương của cô.

Không cách nào suy bụng ta ra bụng người, không cách nào cảm động lây, liền yên lặng cùng cô, cho dù là sự tồn tại và bảo vệ bé nhỏ không đáng kể, cũng tốt hơn để cô đêm hôm khuya khoắt một mình đi đường đêm.

Người kia chính là Liễu Tư Dực.

Lăng Thiên Dục đi bao lâu chính mình cũng không biết, cô mất hồn mất vía, nước mắt chẳng biết khi nào chảy xuống, cùng nước mưa dung hợp cùng một chỗ.

Nghĩ đến trên đời chuyện đáng sợ nhất chính là mất đi, cô tận tình phóng túng bi thương và khổ sở, cô buộc phải chấp nhận cái hiện thực này, cũng buộc phải tỉnh táo lại sau nỗi thống khổ này.

Mưa dần dần nhỏ đi, trên đường người đi đường ít dần, Lăng Thiên Dục đối với mọi thứ xung quanh đều thờ ơ, cho dù trước mặt đi tới mấy tên say rượu ngăn cản đường chính mình đi.

"Em gái sao lại xối ướt một mình vậy, muốn mượn dù cho cô em hay không?"

"Trông xinh đẹp như vậy, sao lại lộng chính mình chật vật như vậy, anh đây cũng phải đau lòng, muốn đi khách sạn đi tắm nước nóng hay không?"

Lăng Thiên Dục khẽ ngẩng đầu lên, lại yếu ớt cúi xuống, cô đi bên trái, hai người kia đi bên trái, một người trong đó giang cánh tay ra cố gắng ôm cô, nhưng còn chưa chạm đến thân thể, đã bị một chiếc dù chống vào ngực.

"Cách xa cô ấy ra." Liễu Tư Dực tiến lên một bước, hiên ngang mười phần, dù chính là vũ khí của nàng, mới vừa học Sanda nửa năm, còn chưa bao giờ thực chiến, không ngờ tới hôm nay sẽ dùng để đối phó với lưu manh.

"Sao em lại ở đây?" Lăng Thiên Dục hiển nhiên không dự đoán được nàng sẽ xuất hiện, lần đầu tiên phát hiện Liễu Tư Dực gan dạ sáng suốt và quyết đoán mạnh mẽ như vậy, Liễu Tư Dực chỉ khẽ nhếch môi, "Em tới bảo vệ hoa, nhị tiểu thư đẹp như vậy, ngộ nhỡ gặp lưu manh thì phải làm sao?"

"Trộm vía em nói, gặp rồi này." Lăng Thiên Dục đặc biệt tăng thêm hai chữ "trộm vía", tâm trạng thế mà dần dần thả lỏng lại, Liễu Tư Dực nhẹ nhàng vén mái tóc ướt, một tay bảo vệ Lăng Thiên Dục ở phía sau, "Chị vẫn luôn để em học Sanda, hôm nay coi như nghiệm thu thành quả là được rồi."

"Mày tìm chết à!" Tên đàn ông kia cầm trong tay chai bia ném xuống đất, men say tăng thêm can đảm, đem tất cả khó chịu và áp lực trong lòng đều phóng xuất ra hết, duỗi tay liền muốn đánh nàng.

Liễu Tư Dực đột nhiên rút dù, qua tay đối đầu với hắn một cái, một người khác vung quyền mà đến, chỉ thấy nàng nhanh chóng né tránh, giơ chân lên, đá một cước vào cằm hắn.

"Ai da!" Chỉ thấy hắn ôm cằm, trong miệng chảy ra máu tươi, hắn kinh hoảng thất thố mà nhìn Liễu Tư Dực, "Cô, cô, cô không phải là nữ cảnh sát đó chứ."

"A cô ấy là cảnh sát, sao mày lại biết?" Một người khác xoa đầu run rẩy đến gần, cảm giác tỉnh rượu nửa phần.

Liễu Tư Dực ẩn ẩn mỉm cười, bễ nghễ nhìn hai người: "Mày cảm thấy sao?"

"Đi mau đi mau, đừng tìm phiền phức." hai tên ngốc nhanh chân bỏ chạy, cho là mình thật sự gặp phải nữ cảnh sát và người biết võ gì đó, vốn dĩ liền muốn miệng đùa giỡn, nhưng không ngờ tìm phiền phức cho chính mình.

Liễu Tư Dực thở sâu một hơi, quay mắt nhìn về phía Lăng Thiên Dục, mí mắt cô nâng lên, tiếp tục đi về phía trước.

Chỉ là cô bỗng nhiên cảm thấy rất lạnh, toàn thân đều đang phát run, bắt đầu sợ lạnh, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.

Buổi tối ngày đó, Lăng Thiên Dục đã phát sốt 40 độ. Vẫn là Liễu Tư Dực toàn tâm toàn ý chăm sóc cô, trong lúc ý thức mơ hồ, Lăng Thiên Dục chỉ cảm thấy có một cái ôm ấm áp che chở mình, cô cuộn mình trong vòng tay Liễu Tư Dực, nghĩ đến mẹ qua đời lại ảm đạm rơi lệ.

Cô sốt đến ý thức mơ hồ, luôn cảm thấy tất cả giống như đang nằm mơ, thẳng đến khi ra một thân mồ hôi, cô mới dần dần thức tỉnh. Lúc mở mắt ra, cô đang nằm ở trong lòng Liễu Tư Dực, trong nháy mắt ngước mắt lên, trong lòng cô bị chạm vào, lần đầu tiên cảm nhận được ấm áp ngoài người nhà.

Cô không có rời giường, chỉ nhìn khuôn mặt đang ngủ của Liễu Tư Dực, lo lắng dần dần bị xua tan. Từ đó về sau, khoảng cách giữa Lăng Thiên Dục và Liễu Tư Dực liền sát lại gần, không giống sự tồn tại của Lam Doanh và Hải Dụ, giữa các nàng có ký ức và trải nghiệm chung.

Loại ăn ý không cần nói cũng biết này ở tám năm sau đó thậm chí hiện tại đều tồn tại, không cần nhiều lời cũng ngầm hiểu lẫn nhau.

Hồi ức là vật dẫn nặng nề và vui sướng, Lăng Thiên Dục ở mỗi thời khắc mệt mỏi cô đơn đều nghĩ đến Liễu Tư Dực, cô chưa từng nghĩ tới là vì sao, chỉ biết là ràng buộc giữa hai người rất sâu, sâu đến mức Lăng Thiên Dục chỉ nguyện ý buông đề phòng trước mặt nàng.

Liệu nàng có thể giống như trước kia, bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau, cười nói lo lắng cho mình cho nên vẫn luôn đi theo.

Chắc không đâu, Lăng Thiên Dục bật cười, sao cô lại nghĩ đến chuyện như vậy. Cho dù cảm thấy không có khả năng, cô vẫn dừng bước, đi lâu như vậy, chân mỏi, tâm tình cũng càng mất mát, không rõ nguyên nhân.

Lúc rời đi, cô vẫn không dám quay đầu lại, có chút mâu thuẫn đại ca ân cần với Liễu Tư Dực, tất cả đều ở trong kế hoạch, ngoại trừ tâm tình khó hiểu này.

Lăng Thiên Dục than nhẹ một hơi, vô thức quay đầu lại, không mang theo bất kỳ chờ mong nào, tựa như một thói quen, muốn nhìn về hướng đó.

Kinh ngạc thay, cô cho rằng không có khả năng trở thành sự thật. Cô giật mình tại chỗ, tầm mắt dừng lại trên người phụ nữ mặc áo khoác màu đỏ, kinh ngạc nói không nên lời.

"Rốt cuộc cũng chịu quay đầu lại?" Liễu Tư Dực đứng ở phía sau cô năm mét, khóe miệng nhếch lên độ cong xinh đẹp, giữa hai lông mày ẩn hiện một cỗ phong vận chi khí, đánh thẳng vào trái tim Lăng Thiên Dục.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...