Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm – Chương 119

Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm

Tác giả: Túy Phong Lâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: phuong_bchii

________________

Bước chân Lăng Thiên Dục rất nhanh, từ thang máy trên tầng cao nhất đi xuống, nhìn xung quanh một chút, không có bóng dáng quen thuộc, lại nhìn tín hiệu chấm đỏ trên điện thoại di động biểu hiện, Liễu Tư Dực đã ở một con đường khác.

Tốc độ này chậm như vậy không giống ngồi xe, chẳng lẽ nàng đang đi bộ sao?

Lăng Thiên Dục đi tới ngã tư, vừa nhìn điện thoại vừa đuổi theo.

Liễu Tư Dực không bắt xe, chống gậy đi rất chậm, nàng muốn luyện tập, một mình trở về. Với tốc độ của nàng, có thể mất một tiếng để về nhà.

Nhưng không sao, có thể đi một chút dừng một chút, thuận tiện chờ Thiên Dục tan làm.

Gió đêm hiu hiu, trăng sáng vào đầu, Liễu Tư Dực mỗi bước đi đều phải cực độ chuyên chú mà toàn lực ứng phó. Có đôi khi nhìn muôn hình muôn vẻ người qua đường, nàng sẽ ngưỡng mộ, cũng sẽ hoài niệm thời điểm hai chân linh hoạt tự nhiên.

Nàng càng thêm nhớ những ngày đi theo sau Lăng Thiên Dục.

Cô ở phía trước đi tới, chính mình ở phía sau nhìn.

Ánh trăng, người qua đường, bóng cây đều tô điểm, trong mắt nàng chỉ có Lăng Thiên Dục.

Hồi tưởng lại thời gian đã qua, có chút ngọt ngào, núp ở thế giới nhỏ của mình, ôm một phần tâm tư yên lặng yêu.

Hiện tại, chân nàng không thể hành động tự nhiên, cả ngày ở nhà phục hồi sức khỏe, chỉ có thể nhìn hoa cỏ bên ngoài, thỉnh thoảng nhìn mây, uống trà, tập Pilates, hăng hái làm chút điểm tâm, cuộc sống trôi qua giống như dưỡng lão.

Mỗi ngày bình đạm, nói không chừng có được hay không, nhưng rốt cuộc tìm không thấy cảm giác bốc đồng và phong phú trước kia.

Tất cả mọi người đều bận rộn, mà nàng tựa như bỏ hoang cuộc đời.

Đường phố, đèn đường, gió nhẹ phất tới, bên tai truyền đến từng trận tiếng guitar.

Tiếng hát trong trẻo của ca sĩ hát rong ven đường thu hút ánh mắt Liễu Tư Dực, nàng dừng bước nhìn vị ca sĩ kia, bất giác nhếch khóe miệng.

Nàng nhớ tới Rose, nhớ tới ca sĩ thường trú Ngôn Mặc và các cộng sự khác, còn có Trương Tiểu Võ...

Nhớ tới Tiểu Võ, Liễu Tư Dực cụp mắt, trong lòng một trận đau đớn, tất cả hứng thú không còn sót lại chút gì, nàng cúi đầu tiếp tục đi về phía trước.

Tập trung vào thế giới của mình, Liễu Tư Dực không hề phát hiện có người đi theo mình. Lăng Thiên Dục duy trì khoảng cách năm mét, vẫn thong thả đi tới, tại một khắc nhìn thấy nàng kia, Lăng Thiên Dục rất muốn tiến lên ôm nàng.

Nhưng vẫn kiềm chế được bản thân, cô cũng muốn như Liễu Tư Dực từng bảo vệ mình, yên lặng nhìn chăm chú.

Tất cả những gì Liễu Tư Dực trả giá cho cô, cô cũng muốn làm một lần.

Mấy lần Liễu Tư Dực nói trước và bữa tối lúc 7 giờ, nàng cũng không nói là tự mình làm. Tại sao? Lăng Thiên Dục cảm thấy giác ngộ về phương diện tình cảm của mình quá thấp, từ khi phát hiện tâm ý đến khi ở bên nhau, luôn xem nhẹ những chi tiết kia.

Cô biết rõ Liễu Tư Dực là người trả giá không nói gì, có lẽ nàng cảm thấy không đáng nhắc tới, nhưng đối với Lăng Thiên Dục mà nói, những cảm động và ấm áp rất nhỏ này đều sẽ ghi tạc trong lòng, loại cảm giác bị vướng bận thời khắc này làm cho cô trầm mê lại cảm thấy đau lòng không thôi.

Lăng Thiên Dục vẫn luôn nhìn chăm chú vào nàng, phát hiện nàng thưởng thức ca sĩ hát rong một lát, lại ảm đạm rời đi.

Nàng nhất định là nhìn thấy ca sĩ, nhớ tới những ngày ở Rose, cũng nhớ tới Tiểu Võ. Cô ngậm miệng không đề cập tới chuyện Rose mở lại, chẳng qua là sợ chạm đến vết thương lòng mà thôi.

Lăng Thiên Dục biết suy nghĩ của nàng, có lỗi với Tiểu Võ, có tiếc nuối với Rose. Cuộc sống hiện tại lại trôi qua vô tri vô giác, dần dần mất đi cảm giác tồn tại.

Trật đường ray với xã hội rất đáng sợ, sẽ bị lạc, sẽ tự t//i, sẽ chậm rãi phong bế chính mình, Lăng Thiên Dục biết không thể lại bởi vì chân không tiện mà nhốt nàng ở nhà.

Cô cho tiền ca sĩ hát rong, sau đó gọi điện thoại cho Hải Dụ, bảo cô ấy tới đón Liễu Tư Dực, tự mình gọi xe chờ lệnh bất cứ lúc nào.

Hôm nay cô phải bù đắp tiếc nuối của Liễu Tư Dực, để cuộc sống của nàng trở về quỹ đạo.

Lại đi theo một đoạn đường, có lẽ là đi mệt mỏi, Liễu Tư Dực ngừng lại.

Nàng cảm giác chân có chút đau nhức, hơn nữa đầu gối chân phải vẫn mơ hồ đau nhức, xương cốt hẳn là tiến triển tốt mới đúng, như thế nào còn có thể đau đây?

Nàng khó khăn khom lưng xoa xoa đầu gối, xoa xong lại cảm thấy vết dao phẫu thuật bên kia cũng đau âm ỉ.

Thật là kỳ lạ, chẳng lẽ là hôm nay mình đi bộ quá nhiều, tác động đến vết thương cũ sao? Liễu Tư Dực nhìn xung quanh, phát hiện phía trước có ghế dài, nàng lại lê bước chân có chút nặng nề, chống nạng di chuyển qua.

Nàng vỗ vỗ ngực vai, cách quần áo đều có thể sờ đến vết sẹo, vết thương phẫu thuật này, làm cho cơ thể mất đi mỹ quan, khiến nàng cũng có chút chán ghét chính mình.

Đau đớn xuyên qua cơ bắp đến xương cốt kích thích đến miệng vết thương, lan tràn toàn thân, Liễu Tư Dực nhất thời cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu.

Ngồi trên ghế dài, hai chân cô cách mặt đất, đơn giản bắt đầu luyện tập chi dưới. Hai chân duỗi ra rồi lại kéo trở về, từ trước đến sau, từ trái sang phải, liên tục làm rất nhiều tổ hợp.

Lăng Thiên Dục đứng bên lan can quan sát, ánh mắt không rời Liễu Tư Dực.

Sao lại cảm thấy giống như không thoải mái vậy? Cô rất kỳ lạ, vết thương cũ của Liễu Tư Dực hẳn là đều khỏi rồi, vì sao lại giống như tái phát?

Một đường theo tới bây giờ, Lăng Thiên Dục luôn luôn nhắc nhở chính mình, yên lặng che chở là được rồi, nhưng mắt thấy Liễu Tư Dực mệt mỏi, thậm chí còn đau, Lăng Thiên Dục không muốn đấu tranh với mình nữa, muốn cõng nàng, muốn ôm nàng, muốn nói yêu nàng, muốn hái sao trời cho nàng, muốn xuống biển vì nàng, muốn cho nàng tất cả dịu dàng, muốn cho tất cả tốt đẹp trên đời và cưng chiều.

Còn có thể làm gì đây? Lăng Thiên Dục không biết, thời điểm tràn đầy tình yêu, ngược lại không cách nào biểu đạt.

Cô siết chặt tay, định lặng lẽ lộ diện, cho nàng một niềm vui bất ngờ.

Lúc này, ven đường truyền đến tiếng còi "tít tít", cô lại dừng bước.

Nghe được âm thanh, Liễu Tư Dực ngẩng đầu. Xe chạy qua một đoạn ngắn, Hải Dụ từ trong xe bước ra, "Hồng, dẫn em đến một nơi."

"Chị Hải Dụ? Sao chị lại tới đây?"

"Hôm nay tan làm sớm, hẹn Lam Doanh gặp mặt, chúng ta đến chỗ cũ tụ tập." Hải Dụ mắt lộ ý cười, rất tự nhiên khom lưng xuống, "Nào, kéo tay chị, đỡ em lên xe."

"Không phải, làm sao chị biết em ở đây?" Theo lý thuyết, Hải Dụ muốn tìm mình ít nhất cũng nên gọi điện thoại trước chứ?

"Ờ..." Hải Dụ không biết nói dối, nhưng nói dối cũng giống như vậy, "Chị vốn định đi thẳng đến nhà em, nhưng không ngờ đi qua đây thấy em, nên thuận đường ghé vào."

"Vậy sao?"

"Phải phải, mau đi theo chị, Lam Doang đã tới rồi." Hải Dụ đỡ nàng, cẩn thận dẫn lên xe.

"Đi đâu? Thần thần bí bí, Lam Doanh không thể tùy tiện xuất đầu lộ diện, phong ba lúc trước còn chưa qua."

"Đây là bí mật không thể nói."

Hải Dụ thừa nước đục thả câu, liếc nhìn đồng hồ, cảm thấy thời gian còn kịp.

Liễu Tư Dực nhướng mày, lẩm bẩm nói: "Thần thần bí bí..." Nàng liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, bỗng nhiên nhìn thấy một cái bóng quen thuộc, lại tập trung nhìn, người nọ đã không thấy tăm hơi.

Nàng mở cửa sổ xe, nhìn về phía sau, chỉ có tốp năm tốp ba người qua đường xa lạ.

Hoa mắt sao? Tại sao trong nháy mắt lên xe, lại thấy được bóng dáng Thiên Dục?

Không thể nào, sao chị ấy lại ở đây? Chị ấy đang ăn bữa tối 7 giờ mình làm, đang tăng ca. Nhất định là mình quá nhớ chị ấy, Liễu Tư Dực cười lắc đầu, những ngày nhàn hạ, ngoại trừ nghĩ đến Lăng Thiên Dục, tràn đầy ngọt ngào, quả thật không có gì để chờ mong.

Xe Hải Dụ vừa đi trước, Lăng Thiên Dục liền từ phía sau cái cây đi ra, cũng gọi xe riêng của mình tới, chuẩn bị đi đến Rose.

Hải Dụ vẫn giữ liên lạc với Lăng Thiên Dục, cô ấy cố ý giảm tốc độ xe, còn đi một vòng, để Lăng Thiên Dục có thể tới trước, chuẩn bị một chút.

Dù sao Hồng Tâm không biết cô ấy muốn chạy đến nơi nào, cũng sẽ không nổi lòng nghi ngờ.

Xe chạy một vòng quanh sông đào bảo vệ thành, Liễu Tư Dực cho dù có ngốc cũng phát hiện tuyến đường cô ấy lái rất quái lạ.

"Chị đây là dẫn em đi du đêm Tuyên An sao?"

"Cảm thấy em đã lâu không đi ra, dẫn em đi dạo một chút." Hải Dụ tiếp rất trôi chảy, lừa gạt người đến không có một chút nghi ngờ, Liễu Tư Dực thật đúng là tin.

Nàng nhìn ngoài cửa sổ xuất thần, ánh đèn muôn hồng nghìn tía phản chiếu trong sóng nước dập dờn, ánh đèn dịu dàng, bóng cây lắc lư nhuộm đẫm ra lịch sự tao nhã thanh u.

"Đã lâu không ra, cảm giác mình giống như chim bị nhốt trong lồng." Liễu Tư Dực nói không lạnh không nhạt, nghe không ra tình cảm.

Mặt kính khúc xạ ra khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng, trong ánh mắt lộ ra vẻ mất mát như có như không.

Hải Dụ mỉm cười: "Em sắp bay ra rồi, đừng nóng vội."

"Em còn có thể bay?"

"Đương nhiên, mọi người đều là cánh của em." Hải Dụ nói xong một tay làm động tác chim nhỏ bay lượn, cô ấy vẫn luôn rất nghiêm túc, bình thường cũng là một lão cán bộ, đột nhiên ngốc nghếch, có loại tương phản đáng yêu, Liễu Tư Dực nhịn không được bị chọc cười.

Trong lúc giật mình, nàng cảm thấy Hải Dụ giống như đã thay đổi, dưới vẻ ngoài nghiêm túc, thực ra luôn ẩn chứa một linh hồn thú vị. Sau khi từ chức, cả người trầm tĩnh lại, trở nên càng thêm chói mắt.

Hải Dụ mặc dù không phải là mỹ nữ, nhưng trông vô cùng xinh, càng nhìn càng đẹp. Khí chất của cô là từ kinh nghiệm làm việc mà ra, từ những trải nghiệm mà tích lũy được.

Liễu Tư Dực thật sự hy vọng, một ngày nào đó, Hải Dụ cũng có thể gặp được người mình ngưỡng mộ, mỗi người đều có thể viên mãn hạnh phúc.

Nhận được tin Lăng Thiên Dục đã tới quán bar, Hải Dụ một lần nữa lái xe đến đường chính, phong cảnh quen thuộc ven đường lập tức lướt qua, tất cả trước mắt càng ngày càng quen thuộc.

Rẽ đến con đường cuối cùng, Liễu Tư Dực nhìn về phía cô ấy, "Chị muốn đưa em đến Rose?"

"Chẳng lẽ em không nhớ nơi đó?"

Liễu Tư Dực không nói, đã lâu không trở lại. Từ khi quán bar bị cháy, nàng đã không còn quan tâm đến những chuyện này nữa, vẫn để Rose hoang phế.

Tiểu Võ qua đời đối với nàng đả kích quá lớn, chỉ cần trở lại nơi này sẽ nhớ tới cảnh cậu chết thảm.

Nhưng trong lòng nàng cũng hiểu được, cứ để Rose bỏ không cũng không phải là cách, dù sao đó cũng là món quà và tâm ý mà Lăng Thiên Dục tặng cho nàng.

Nàng chỉ là không có sức lực để quay lại lo lắng mọi thứ mà thôi.

Ngoài ý muốn chính là, nàng từ trong xe bước ra liền thấy được mặt tiền trang hoàng mới, trên bảng hiệu có khắc bắt mắt: New Rose

"Đây là..." Liễu Tư Dực bất ngờ nhìn nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ này, so với lúc trước, cửa nhà trang hoàng càng thêm thời thượng văn nghệ.

"Em vào sẽ biết." Hải Dụ hắng giọng, xông vào bên trong hô: "Chúng tôi tới rồi."

Liễu Tư Dực đi vào bên trong, lối vào vốn u ám, đột nhiên sáng đèn, mỗi bước nàng đi đèn sẽ sáng hơn một chút.

Dưới chân tựa như giẫm lên công tắc điều khiển đèn, đèn chiếu nghiêng từ dưới đất lên phía trước, chiếu sáng con đường đi vào cho Liễu Tư Dực. Nàng tựa như đi trên một tấm thảm trải thành vầng sáng, theo tầm nhìn rộng mở trong sáng, ánh đèn phía sau cũng biến mất, mấy chùm ánh sáng nhanh chóng đảo qua, đan xen qua đi, bốn phía bỗng nhiên tối tăm, ngay sau đó tiếng nhạc chậm rãi vang lên, một đám đèn sân khấu thoáng hiện, trên sân khấu xuất hiện một chiếc đàn dương cầm, bên cạnh ngồi Lăng Thiên Dục, cô mặc váy dài màu trắng, trang điểm nhạt, khí chất tao nhã.

Ngón tay thon thả của cô ở trên phím đàn đen trắng gõ ra âm phù tuyệt vời, như tiếng đàn thơ như nước, yên tĩnh ưu mỹ. Ánh mắt Liễu Tư Dực khựng lại, sau khi dừng lại ở trên người Lăng Thiên Dục thì không thể dời đi, ý cảnh hoảng hốt, yên tĩnh mà mê người, trên mặt Lăng Thiên Dục lộ vẻ ý cười, ánh mắt trong veo lóe lên, như một dòng suối trong vắt, chậm rãi chảy vào nội tâm Liễu Tư Dực.

Mở đầu khúc dương cầm rất quen thuộc, sau đó dung nhập vào hợp tấu của các nhạc cụ khác, đèn pha lần lượt mở ra, Liễu Tư Dực lúc này mới phát hiện còn có người khác.

Bài hát này đã được biên soạn lại một lần nữa, mang theo chút phong cách jazz, tấu xong khúc dạo đầu, xuất hiện giọng nói của một ca sĩ: Trong giấc mơ mơ thấy giấc mơ không thể tỉnh dậy, bị giam lỏng trong sợi tơ hồng, tất cả kích thích chỉ còn lại nỗi đau mệt mỏi đau đớn lại thờ ơ ~~

Liễu Tư Dực tập trung nhìn lại, thế mà lại là Ngôn Mặc, từng là ca sĩ thường trú của Rose, sau đó cô nàng tham gia một chương trình ca sĩ nào đó giành được quán quân, danh tiếng vang dội, hôm nay là nghệ sĩ ký hợp đồng dưới trướng Thiên Lăng Net.

Tiếng hát vang lên, ánh đèn neon sáng ngời. Sau đó đèn quầy bar cũng sáng lên, năm nhân viên phục vụ và ba bảo vệ mặc đồng phục, đứng thành một hàng, cười nhìn Liễu Tư Dực.

"Chào Hồng tỷ!" Bọn họ đồng loạt cúi đầu, hành lễ với Liễu Tư Dực, có vài người trong mắt lóe lên nước mắt, đều biết nàng gặp phải rất nhiều đau khổ, cho rằng không còn có duyên gặp lại, bọn họ cho rằng không còn Rose, cũng không gặp được bà chủ tốt như Hồng tỷ, không nghĩ tới còn có thể có ngày hôm nay.

Những ngày sau khi Rose bị cháy, bọn họ đều không đi tìm công việc mới, lúc đó Liễu Tư Dực cho mỗi người một khoản phí an cư. Sau đó Lăng Thiên Dục tìm lại từng người từng người bọn họ trở về, dựa theo phí làm lỡ mỗi tháng phát lương, cho đến khi chuẩn bị khai trương lần nữa, mới chính thức để cho bọn họ trở về.

Trái tim Liễu Tư Dực nổi lên từng đợt gợn sóng, từng gương mặt quen thuộc, nhưng chỉ thiếu Trương Tiểu Võ thân thiết nhất, nàng vui buồn lẫn lộn, chỉ gật đầu, "Được, được..."

Ánh mắt nàng dừng lại một lát trên người mọi người, cuối cùng dừng lại ở quầy bar. Toàn bộ Rose đã rực rỡ hẳn lên, phong cách trang trí có phong cách riêng, dung hợp với sự đơn giản hiện đại và hơi thở văn nghệ thời thượng, cảm giác vô cùng thoải mái.

Trong tủ rượu đã lấp đầy các loại rượu nổi tiếng, ở chỗ trang trí quầy bar, nàng còn thấy được một ít hàng mỹ nghệ hoạt hình định chế.

Đó là truyện tranh Lăng Thiên Dục từng vẽ cho mình, rất nhiều biểu cảm và động tác đều khắc lên ly, điêu khắc, thậm chí là các loại khung ảnh, những hàng mỹ nghệ nhỏ kia đáng yêu lại cực kỳ có tính thưởng thức.

Âm nhạc vẫn còn bên tai, tiếng hát quanh quẩn trong lòng, sóng mắt Liễu Tư Dực lưu chuyển tới trên người Lăng Thiên Dục, khóe môi nàng mỉm cười, khi không còn vẻ quyến rũ gợi cảm, lúc này nhìn nàng rất dịu dàng thanh lịch, ánh mắt toát lên sự dịu dàng như nước.

Khoảnh khắc đón nhận ánh mắt Liễu Tư Dực, cô hơi nghiêng đầu, cười đến như si như say.

Cổ họng Liễu Tư Dực nghẹn ngào, khóe mắt chua xót muốn rơi lệ, âm nhạc chậm rãi nhỏ đi, giống như trở thành bối cảnh, bên cạnh ghế dài truyền đến tiếng ly rượu va chạm.

Nàng quay đầu nhìn lại, Lam Doanh, Hải Dụ, Kỳ Mộc Uyển, Lăng Thương Bắc đứng cùng một chỗ, cười nói: "Chúc mừng New Rose khai trương đại cát!"

Trên mặt mỗi người đều lộ ra ý cười, trận bố trí bất ngờ này, bọn họ đều tham dự trong đó, ngày này, chờ mong đã lâu.

Lúc này, Lăng Thiên Dục từ bên cạnh đàn dương cầm đứng lên, khuôn mặt tươi cười dịu dàng đi về phía nàng.

"Tư Dực..." Cô dừng bước, hơi cúi người ngồi xổm xuống, "Lên đây."

"Làm gì?"

"Nghi thức mở màn, chị đưa em hoàn thành." Lăng Thiên Dục muốn cõng nàng mở màn trên tường, phía sau cất giấu từng ngọt bùi cay đắng của cô, đó là tác phẩm đáng giá kiêu ngạo nhất của cô, hàm chứa tâm huyết hoàn thành bức tranh.

Liễu Tư Dực lúc này mới phát hiện phía sau sân khấu có một tấm màn thật lớn bị che chắn, phía sau là cái gì?

"Em muốn đi qua đó." Nàng không muốn giống một người tàn tật, chỉ có thể dựa vào lưng Lăng Thiên Dục, nàng muốn đứng cùng một chỗ với cô.

"Được, theo ý em ~" Lăng Thiên Dục đứng thẳng người, cánh tay hơi cong, mở ra lòng bàn tay, chờ nàng cùng đi về phía trước.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Hồng Đỏ - Túy Phong Lâm
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...