Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát – Chương 14

Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Tác giả: Thanh Vận Tiểu Thi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Tư Ngữ chần chờ một chút, nhìn về phía Tống Văn, không hề trả lời anh.

Trong phòng đèn đuốc sáng choang, hai người lại mỗi người mang một tâm sự riêng.

Tống Văn không có hỏi lại chuyện năm đó, mà chuyển đến nói sự tình trước mặt: "Lục Tư Ngữ, cậu từ khi đến đây tôi liền cảm thấy cậu không đúng, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh của cảnh đội. Cậu nguyên bản có rất nhiều sự lựa chọn tốt hơn, lại phí tâm cơ muốn đến chỗ này, liền như hung thủ vụ án này vậy, liều mạng mà muốn phá huỷ tất cả dấu ấn trên thi thể, trái lại cuối cùng lại để lại vết tích."

Lục Tư Ngữ "Hả?" một tiếng, tựa hồ không hiểu anh đang nói gì.

"Để tôi nói cho cậu một chút những việc cậu đã làm. Ngày đầu tiên đi làm, hai lần cậu đi lấy đồ vật để quên, một lần đơn độc trở về hiện trưeongf vụ án." Nói xong câu nói này, Tống Văn dừng lại, tựa hồ chờ Lục Tư Ngữ giải thức.

Lục Tư Ngữ hơi chếch đầu nhìn về phía anh: "Tôi có chút thói quen vứt bừa bãi, Tống đội anh là ghét bỏ tôi thường xuyên vứt đồ lung tung sao?"

Tống Văn nói tiếp: "Tôi ban đầu chỉ đối với cậu có một lần ấn tượng, cũng không có cảm thấy cái gì không đúng, thế nhưng trong lúc phát hiện bức ảnh mà Trình Tiểu Băng chụp trong đống vật chứng thấy cậu ở khoảng cách gần quan sát xe người chết. Tôi suy đoán khi đó ở cốp xe sau của nạn nhân cậu đã phát hiện manh mối, bởi vì cốp sau chiếc xe đó là nơi Chung Tình đặt vali chứa thi thể."

Lục Tư Ngữ chần chờ trong chốc lát, nhẹ nhàng giải thích rõ: "Tôi chỉ là đến đó chào hỏi với chị Từ một chút thôi."

Tống Văn nhìn về phía cậu, ánh mắt vững vàng khoá lên người Lục Tư Ngữ, người trước mặt thoại nhìn như người hiền lành, nhưng bên trong lòng anh rõ ràng, cậu tuyệt đối không phải người đơn giản như vậy, "Vụ án này, cậu đi thẳng ở phía trước chúng tôi, ở lần thứ nhất lúc mở họp cậu liền khoá được người phân thây chính là Chung Tình, đem tình nghi dẫn tới trên người cô ta, sau khi cậu đi tới nhà bọn họ xong cậu liền biết chân tướng của vụ án." Anh dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: "Nhưng tôi không thể hiểu nổi, cậu vừa không trực tiếp vạch trần Chung Tình, vừa không trực tiếp nói với tôi, ngược lại ám chỉ tôi...."

Lục Tư Ngữ há miệng, l//i//ế//m môi một cái, muốn nói cái gì đó, nhưng lại không nói gì cả.

"Cậu nhọc lòng đi mua quyển "Phía sau nghi can X" chính là muốn nói cho tôi thời gian phát sinh án mạng và địa điểm có thay đổi." Lời nói tới đây, Tống Văn hỏi đến mục đích hôm nay đến đây: "Nhiều năm như vậy, hành vi và phương thức của cậu vẫn không thay đổi.... Giống như lúc trước, cậu hy vọng qua tay những người học sinh kia cậu có thể chạm đến thi thể cậu muốn, cậu lại nhờ những phiền phức đó có thể ngoại lệ ở ngoại trú. Lại giống như lúc cậu trả lời câu hỏi phần kiểm tra đánh giá tâm lý vậy, vì muốn tiến vào cảnh đội, không muốn hiển lộ bản thân của mình, cố ý lừa gạt bác sĩ Chu. Lục Tư Ngữ, tôi hỏi cậu, cậu đến cùng là đến nơi này là để làm gì?"

Sau khi cùng Chu Dịch Ninh tiến hành nói chuyện, rồi tiến hành một chút điều tra, Tống Văn vẫn lựa chọn đến nơi này, đem lời nói nói cho rõ ràng.

Những người khác trong đội dù thông minh cũng được, ngu dốt cũng được đều vắt hết sức suy nghĩ để tìm ra chân tướng, chỉ có Lục Tư Ngữ như đi đang đi chơi vậy. Cậu không để ý chính nghĩa, không e ngại tử vong, cũng không để ý người xấu có phải đền tội hay không, cậu giống như chỉ đang đi tìm kiếm chân tướng, chứng minh suy đoán trong đầu là được.

Anh cảm giác, Lục Tư Ngữ đang dùng tình cảm lạnh lùng che giấu mục đích thực sự của cậu, che giấu chỗ khác người bình thường trên người cậu...

Toàn bộ quá trình được Tống Văn phân tích một lần, nhìn anh từng bước ép sát, Lục Tư Ngữ rốt cục không cãi lại, dường như dựa vào chút men say của rượu đỏ, vẻ mặt của cậu cũng từ từ thay đổi, ánh đèn chiếu xuống, mắt kiếng gọng vàng chiếu ra một chút vầng sáng, cậu nghiêng người về phía trước, hai mắt hơi híp lại, khiến mạt màu hồng ở khóe mắt kia càng rõ ràng: "Cảnh sát Tống." Lục Tư Ngữ nói chuyện, cằm thật nhọn nhẹ nhàng nâng một chút, "Còn có những người khác biết anh tối nay tới tìm tôi không?"

Câu nói này mang theo một chút ý tứ uy hiếp, vẻ mặt của cậu dường như suy đoán, Tống Văn đã biết ít hay nhiều nội dung, lại như là đang suy tư, cần phải thế nào thông qua lần tra khảo đặc biệt này.

Lục Tư Ngữ gọi một tiếng cảnh sát Tống, chứ không phải Tống đội, khoảng cách giữa hai người giống như bị ba chữ này kéo ra xa, nhưng không biết vì sao, thời điểm nghe cậu gọi mình cảnh sát, Tống Văn có loại cảm giác rất kỳ quái, nguy hiểm cùng du͙ƈ vọиɠ cùng lúc tồn tại, người trước mắt mặt mày xán lạn như hoa đào, nhìn qua vui tai vui mắt quyến rũ mê người, có loại vẻ đẹp m//ô//n//g lung, lại cả người lộ ra một luồng lãnh ý, băng lãnh vô tình từ chối người ngàn dặm. Ngón tay của cậu tinh tế, trắng nõn, có thể đó đôi tay đụng vào thi thể, cắt chém nội tạng, hay chính là như vậy một đôi tay mới vừa làm ra một bàn mỹ thực tinh tế.

Trong phòng khách xa hoa, đèn treo ở trên đầu sáng loáng, không khí trong phòng trong nháy mắt giống như đọng lại, hai người bên cạnh bàn nhất thời trầm mặc. Cái gì là thật, cái gì là giả? Cái gì là chính, cái gì là tà?

Lục Tư Ngữ duỗi ra một cái tay trắng nõn, quấy một chút nồi canh cá, một đoạn xương cá nâng lên, mỹ thực, rượu ngon, sắc đẹp, tiền tài, những thứ đồ này đặt tại trước mặt, chiếu vào trong đôi mắt Tống Văn. Trước mắt, giống như chính là người bị tình nghi, hơn nữa cực kỳ mỹ lệ, cực kỳ giảo hoạt, càng thêm thông minh, càng thêm khó chơi.

Lục Tư Ngữ rốt cục cũng mở miệng, cậu dường như bị suy luận của Tống Văn làm cho tức cười : "Anh có phải là đã thấy nhiều vụ án, nên thấy ai cũng muốn thẩm tra một lần? Tôi mới vừa gϊếŧ một con cá, Tống đội ngài có muốn tra một chút thủ pháp gây án cùng vết tích không?" Sau đó cậu duỗi ra đầu lưỡi, l//i//ế//m một chút đôi môi hơi khô, lông mi run rẩy, "Tống đội, tôi thật sự chỉ là tới nơi này làm cảnh sát hình sự. Năm đó sự việc trong trường học, tôi cũng là người bị hại, anh bàn luận âm mưu như vậy, nói tới tôi cũng không biết làm sao cãi lại. Tôi lựa chọn Nam thành anh nói tôi có mục đích riêng, bỏ quên cái bình giữ nhiệt thì anh nói tôi cố ý, vụ án là anh chủ đạo phá, tôi chỉ là mua quyển sách để xem anh lại nói tôi trước đó đã nhìn thấu ai là hung thủ? Nhà tôi còn có bao nhiêu truyện Conan đây, có phải là sau đó gặp phải vài vụ án tương tự phải thả cho anh một quyển?"

Tại trong ấn tượng của Tống Văn, Lục Tư Ngữ  là lần đầu tiên liên tiếp nói nhiều như vậy, cậu lần này rốt cục cũng không giả chất phác , phản ứng chậm chạp nữa, mà là tựa như pháo liên châu liên tiếp đặt câu hỏi, không chờ anh làm ra phản ứng, Lục Tư Ngữ cứ tiếp tục nói: "Anh đem lực chú ý thả vụ án chạy lên tàu cao tốc sao? Hay là anh mau tìm một người bạn gái đi đừng để buổi tối nhàn rỗi như vậy, nếu như anh nói tôi thông minh như vậy thì tôi còn tới nơi này làm cảnh sát thực tập làm gì, mỗi ngày dằn vặt viết báo cáo thì mưu đồ cái gì."

Tống Văn dùng một tay chống cằm, nhìn Lục Tư Ngữ bỗng nhiên xù lông lên nhưng lại thập phần được lợi, toàn bộ quá trình như là chú thỏ nhỏ bị bắt nạt, giống như là mèo con bỗng nhiên bị đánh thức, một bên miao miao kêu một bên giương nanh múa vuốt.

Anh hơi híp đôi mắt, nhìn người trước mặt, mấy ngày nay, Lục Tư Ngữ vẫn tính là an phận thủ thường, mặc dù có chút khả nghi, nhưng cũng không có làm chuyện gì quá đáng. Hơn nữa cậu chỉnh lý các loại văn kiện đều rất tốt, khiến Tống Văn bớt đi phần công sức, thật vất vả mới có một thuộc hạ dùng đến tiện tay như thế, anh cũng không hy vọng Lục Tư Ngữ rời đi, thế nhưng tựa lúc Chu Dịch Ninh cùng anh lúc nói chuyện, câu trả lời Tống Văn vẫn giống như vậy, anh cần để cho sự tình có thể khống chế, cần làm rõ ràng chuyện của Lục Tư Ngữ , cái gì cũng không thể tránh khỏi hai mắt của anh.

Tống Văn dường như đối với đáp án của cậu coi như thoả mãn, anh đem đề tài đi vòng trở về: "Chúc mừng cậu thông qua sát hạch cuối cùng , cuối cùng phải nhắc nhở cậu một câu, năm đó thời điểm tôi nhập môn, một cảnh sát thâm niên hỏi qua tôi một chuyện. Nếu như gặp phải cùng hung cực ác tội phạm, cậu có hay không đã làm xong chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể hi sinh?"

Lục Tư Ngữ dường như thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu: "Tôi rõ ràng việc lựa chọn nghề nghiệp này mà nói đối cuộc đời của tôi là cái gì."

Tống Văn đứng lên, cầm quần áo chính mình đặt ở trên ghế dựa, Lục Tư Ngữ đưa anh đi đến cửa, Tống Văn thay xong giày, liền quay đầu lại nhìn cậu nói: "Báo cáo tổng kết án, trước ngày kia giao cho tôi." Anh xoay chuyển một cách tự nhiên, giống như ngày hôm nay anh chính là lãnh đạo tới nói chuyện đi thăm hỏi các gia đình vậy.

Lục Tư Ngữ trầm giọng nói: "Tôi biết rồi."

Thời điểm đi tới cửa, Tống Văn bỗng quay người, Lục Tư Ngữ không có đề phòng, eo va một phát vào tủ giày, cậu ngửa đầu nhìn Tống Văn, giống như một con mồi bị ghim chặt. Nhìn chằm chằm Lục Tư Ngữ, biểu tình Tống Văn biến hóa vi diệu, một lát sau anh trầm giọng nói: "Không quản cậu muốn làm gì, tôi đều sẽ nhìn cậu cho thật kỹ." Sau đó anh phất phất tay, "Ngày mai gặp."

Chờ sau khi Tống Văn đi, phòng khách xa hoa chỉ còn lại có một mình cậu. Lục Tư Ngữ lúc này mới phát hiện, sau lưng của cậu đều đã thấm ướt mồ hôi, tim ở trong lồng ngực nhảy không ngừng, tư duy giống như không bị chính mình khống chế, trong dạ dày đau đến co quắp, như là có cây đuốc đang thiêu vậy, cậu vọt vào phòng rửa tay, đem tất cả mọi thứ ăn vừa nãy nôn đến không còn một mống. Chân mềm ra, trong phòng chỉ còn lại có một mình cậu, cậu bỗng nhiên có cảm giác kinh hoảng, kêu một tiếng Tiểu Lang.

Con chó kia từ trong nhà chạy tới, dùng bộ lông mềm mại cà cà chân của cậu.

Lục Tư Ngữ lúc này mới gọi về một tia thần trí, nhẫn nhịn mê man đi lên lầu, lấy ra một lọ thuốc giảm đau nhỏ, không cần rót nước liền nuốt vào mấy viên. Cậu dựa vào tủ đầu giường ngồi xuống, hai tay đè lại bụng chặt chẽ, vùi đầu ở trên đầu gối, đem mình co thành một đoàn.

Hắn đau đến lợi hại, thậm chí không có khí lực bò lên giường. Mồ hôi lạnh luôn chảy ra, lạnh đến mức cả người cậu run rẩy. Tim cũng nhảy lên nhanh hơn như là muốn từ trong lồng ngực lao ra ngoài, bên tai đều là ảo thính, nam nhân, nữ nhân, các loại tiếng nói, còn có cả âm thanh huyết dịch phun tung toé, khiến trong đầu của cậu hỗn loạn tưng bừng.

Con chó vẫn ở bên cạnh cậu, nha nha kêu vây quanh cậu chạy vòng quanh. Đại khái qua mười mấy phút, đau đớn bị đè ép xuống, dược hiệu rốt cục cũng có tác dụng, đợi đến tình huống khá hơn một chút, Lục Tư Ngữ mới suy nhược mà ngẩng đầu lên, đưa tay ra sờ sờ phía sau lưng nó.

Lục Tư Ngữ còn nhớ Tống Văn nói cho cậu biết, thẩm vấn không thể xui khiến xưng tội, mà có thể lừa gạt, chơi chữ có lúc liền bớt đi vô số phiền phức, ngày hôm nay Tống Văn chính là đến lừa cậu. Cậu nghĩ lại chính mình có phải quá nóng lòng cãi lại, để lộ ra sơ sót. Cậu cũng không thể chơi lại trò tiểu bịp bợm này nữa, tất cả đêu không thoát con mắt của Tống Văn.

Tống Văn so với tưởng tượng của cậu càng thêm thông minh, cũng càng thêm mẫn cảm.

Như vậy trong nháy mắt, Lục Tư Ngữ cảm thấy được chính mình bị Tống Văn nhìn thấu, cậu là mục nát, là trong ác quỷ trong địa ngục, mà Tống Văn như là ngọn lửa, tựa hồ chỉ cần đứng ở bên cạnh anh, bị anh nhìn, cậu sẽ bị hòa tan.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...