Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồ Nữ – Chương 134

Hồ Nữ

Tác giả: Dịch Ngũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dựa theo suy nghĩ của nàng, chúng tu sĩ lục tìm hồi ức lịch sử cổ đại của giới tu tiên, sau đó phát hiện, có một số ít ghi chép về yêu quái bậc "Tiên" từng xuất hiện trong lịch sử ghi chép, nhưng sau này thìbiến mất, không biết là ẩn nấp hay bị diệt trừ.

Càng tu vi cao tuổi thọ càng dài, bọn họ từ tìm thế nào? Truyền thuyết cửu phẩm tiên tôn tuổi thọ vạn năm trở lên, chẳng lẽ bọn họ phải tìm tất cả sách sử bút kí tiền bối để lại cho hậu nhân từ vạn năm trở lại? Này khác gì mò kim đáy biển!

Chúng tu sĩ lập tư cau mày sầu khổ. Hạ Lăng Vân bình tĩnh nói: "Mọi người dùng cách của mình liên hệ với chưởng môn báo tin tức, nội tử cũng chỉ là suy đoán, cụ thể, vẫn là cần chúng ta tìm biện pháp." hắn vẫn quyết định ngày mai rời hội quán đi Tây Bắc, tới rừng rậm sát khu vực hai nước tuần tra mộtchút.

Bên trong thủy tạ, một bình trà xanh hai chén trà, đĩa điểm tâm, phu thê ngồi đối diện.

Hạ Lăng Vân vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tuyết Hoa, ta sống gần ngàn năm, còn chưa từng gặp được việc kì dị như thế."

Tuyết Hoa cười khổ: "Ta chỉ muốn sống yên ổn, không nghĩ tới lại gặp loại chuyện kì quái ngoài ý muốn."

Nàng nhớ tới lời của nhân viên quản lí thứ n, Lệ Quân Hoa có mẹ ruột gọi Dịch Ngũ, vốn an bài rất nhiều mĩ nam cho nàng ta, hắn còn lỡ miệng nói người sáng lập thế giới này là Dịch Ngũ.

Có pháp khí tu luyện, may mắn trở thành đệ tử sủng ái của Tiên Quân, lúc luận võ với các sư huynh lại giống như kì tích gặp gỡ và đi vào Thái Hư Huyễn Cảnh, trải qua quá trình thí luyện gian khổ thập tử nhất sinh tu vi đột nhiên tăng mạnh, càng may mắn hơn là được một linh sủng bát vĩ thiên hồ.

không hề nghi ngờ, Lệ Quân Hoa chính là con của trời, nữ nhi ruột thị của thần sáng thế. Cái thời loạn lạc này nói không chừng Lệ Quân Hoa chính là người cứu thế. không chừng loạn lạc này chính là do Dịch Ngũ an bài, để nữ nhi ruột thịt của nàng thành nữ tiên quân vang danh.

"Lăng Vân." Tuyết Hoa ngần ngừ một chút đề nghị: "Có lẽ chúng ta nên tìm Lệ Quân Hoa. Linh sủng của nàng ta là bát vĩ thiên hồ Thanh Đồng, có lẽ chúng ta có thể từ chỗ bọn họ tìm được một số linh thú thời thượng cổ."

Hạ Lăng Vân nhíu mày nhìn về phía nàng.

Tuyết Hoa giải thích: "Linh hồ trời sinh có năng lực xuyên qua thời gian và mộng ảo, có lẽ linh thú thưởng cổ có năng lực mê hoặc trong phạm vi lớn. Nhưng ta chưa từng tiếp xúc với linh thú thượng cổ, không hiểu rõ tình huống." Nếu hỏi Lệ Nhi cũng được, nhưng Lệ Quân Hoa là con của trời, nhìn chằm chằm nàng ta nhất định phát hiện được dấu vết của yêu ma quỷ quái ẩn núp.

"Được, lần sau lúc nàng gặp nhạc phụ trong giấc mộng, cũng hỏi người chuyện này xem." Hạ Lăng Vân nhắc nhở.

"Được, ta sẽ thử. Nhưng năng lực này làm người ta khó kiểm soát, lúc ta chủ động muốn tiến vào giấc mộng thì đều thất bại." Tuyết Hoa buồn bã nói.

"sẽ có một hai lần thành công." Hạ Lăng Vân khích lệ nói, "Nàng vất vả chút thử nghiệm thêm." Vì tính mệnh toàn bộ con người của đại lục Ngũ Nguyên, hắn đành phải để nàng tiêu hao tinh thần lực chủ động tiến vào mộng cảnh.

"Ừm." Tuyết Hoa gật đầu nói. Chỉ cần việc Lăng Vân muốn làm, nàng sẽ cố gắng làm.

Ban đêm, Tuyết Hoa nghỉ ngơi rất sớm, nàng định tiến vào giấc ngủ định tìm kiếm phụ thân, nhưng không thể nào ngủ. Nằm trên giường trằn trọc.

Hạ Lăng Vân ở cạnh nàng thấy vậy, vỗ vỗ vai nàng an ủi: "Tuyết Hoa, đừng tự ép bản thân. Tìm kiếm ý niệm kia là trách nhiệm của tất cả tu sĩ, không phải mình nàng gánh."

Được hắn an ủi, Tuyết Hoa thả lỏng, trái lại rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

một đêm bình an vô sự, sáng sớm hôm sau, Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa ăn sáng xong đứng dậy cáo từ. Chúng tu sĩ cố gắng giữ chân thậm chí kì vọng hắn ở chỗ này trấn giữ thành Chu Thiên. Hạ Lăng Vân khéo léo từ chối, cùng Tuyết Hoa rời đi, dựa theo kế hoạch đi ra biên cảnh nước Kim Phượng, khu rừng này địa hình phức tạp rất nhiều yêu ma thú.

Cố ý trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễm xanh um, lúc Tuyết Hoa không còn cố gắng vào giấc mộng tìm phụ thân thì trong buổi tối nàng lại thấy một vùng đỏ rực. Trong mộng nhưng cảm giác vô cùng nóng, khiến nàng mồ hôi đầm đìa, mà mồ hôi chảy ra cũng nhanh chóng bốc hơi.

Đây là giấc mộng của ai? Nóng quá!

Biết rõ mình đang trong giấc mộng Tuyết Hoa nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong một cái vực khá lớn. Đất rất mềm, bốn phía bị sụp đổ, thỉnh thoảng có đá vụn rơi xuống.

Bên trái nàng cách khoảng năm sáu mươi mét là một chỗ trũng, bên trong là dung nam đỏ rực.

Núi lửa, dung nham!

Tuyết Hoa kinh ngạc nghe thấy động tĩnh bên phải mình.

Nàng bay qua tìm, thấy một nhúm lông trắng cách đó bốn năm mươi mét, rồi một con vật lớn từ đống đá vụn chui ra.

"Quân Hoa, vừa rồi lúc phá trận, hình như ta thấy cái gì bay ra ngoài." Nó nói, thân hình cấp tốc thu nhỏ, bay từ trong đống đá vụn.

Quân Hoa, cửu vĩ thiên hồ? Thanh Đồng?

Tuyết Hoa kinh ngạc, đây là giấc mộng của Thanh Đồng, mộng của hắn vẫn gắn liền vơi Lệ Quân Hoa? Nàng có thể tiếp xúc với giấc mộng của bọn họ?

"Ta không thấy. không ngời một vách núi nhỏ lại có mê cung, càng không ngờ cuối mê cung lại là miệng núi lửa. Thanh Đồng, nếu không phải ngươi phá hủy pháp trận trong mê cung huyễn cảnh, chúng ta sẽbị nhốt bên trong rồi." Giọng nói của nữ tử vang lên, một bóng dáng màu hồng phi thân khỏi đống đá vụn.

A, Thanh Đồng dùng sức mạnh phá trận, liệu có thể khiến núi lửa phun trào?

Tuyết Hoa cảm thấy Thanh Đồng và Lệ Quân Hoa đều là người ngoài, nàng không thể tiến vào giấc mộng của họ như phụ thân, liền đứng ở xa nhìn. Đại khái nàng không chủ động tiến vào chào hỏi, đứng xa quan sát nên bọn họ không phát hiện ra sự tồn tại của nàng.

"Thanh Đồng, ngươi không sao chứ?" Lệ Quân Hoa quan tâm cúi đầu quan sát cửu vĩ thiên hồ trong ngực.

Tuyết Hoa nhìn xem mỉm cười. Xem ra quan hệ hai người khá tốt, Thanh Đồng tùy tiện phách lối bắt đầu xưng hô thân mật với chủ nhân rồi. Thanh Đồng là hồ ly trưởng thành, sớm qua thời kì ph*t d*c, nói không chừng hắn đã trở thành nam nhân của Lệ Quân Hoa. hiện tại cảnh tượng này, rõ ràng là sau khi hắn phá vỡ trận núi lửa chấn động, hắn biến nguyên hình bảo vệ Lệ Quân Hoa dưới thân mình.

Bỗng cảnh tượng đột nhiên biến đổi, lúc Tuyết Hoa nhìn rõ tình cảnh xung quanh, thì bốn phía là cây cối xanh tốt, có một nhà gỗ nằm sâu trong rừng cây.

Thanh Đồng hình người và Lệ Quân Hoa khoanh chân ngồi cùng một chỗ, trước mặt bọn họ là một bà bà mặc áo đen mái tóc trắng. Trước mắt lão bà là một mâm tròn màu bạc, còn có những que gỗ màu sắc khác nhau. Vẻ mặt bà ta uể oải tay cầm trượng, một tay thì lau máu tươi trên khóe miệng.

Xảy ra chuyện gì?

Lệ Quân Hoa và Thanh Đồng đang làm gì? Hình như lão bà kia bị thương rất nặng.

Tuyết Hoa nghiêm túc quan sát mộng cảnh.

Lão bà tóc trắng run giọng nói với Lệ Quân Hoa: "...Mãnh thú thượng cổ... phong ấn... đại lục loạn thế... sinh linh lầm than..."

Tuyết Hoa không nghe rõ hết bà lão nói gì, nhưng trong lòng hiểu ra, Lệ Quân Hoa trải qua cơ duyên, lập tức trở thành người cứu vớt đại lục Ngũ Nguyên.

Cảnh trong mộng tiếp tục biến hóa, rực rỡ sáng chói, mặc dù Tuyết Hoa cố khống chế, nhưng khôngđược.

Tinh thần lực bị tiêu hao rất nhiều, nàng đau đầu, cuối cùng dùng ý chí ép bản thân mình tỉnh lại.

Đột nhiên mở mắt, nàng ôm đầu, kêu: "Lăng Vân, ta đau đầu muốn chết." nói xong nàng dùng chân đá Hạ Lăng Vân ở bên.

Hạ Lăng Vân nhanh chóng tỉnh lại, vội vàng hỏi: "Sao nàng lại đau đầu?" Rồi lập tức tỉnh ngộ, "Nàng vào trong mộng."

hắn không dám chần chừ, lấy ra đan An Thần cho nàng ăn, sau đó lấy một bình thủy tinh màu hồng, lấy dịch Ngọc Liên bôi dưới mũi và xoa bóp thái dương cho nàng.

Mùi thơm của hoa tràn ngập tản mát quanh giường, hai thái dương như được rót vào dòng nước ấm, chậm rãi an ủi từng con co rút đau đớn trong não.

Tuyết Hoa nhắm mắt hừ nhẹ, một lúc sau mới nói: "Ta tốt hơn rồi. Chắc tinh thần lực của ta cao hơn nên lúc này không đau như trước."

Đợi nàng ổn, Hạ Lăng Vân mới hỏi: "Tuyết Hoa, nàng tiến vào mộng của ai?" Tuyết Hoa bình thường nằm mơ sẽ không xuất hiện tình trạng đau đầu.

"Trong mộng ta thấy Thanh Đồng và Lệ Quân Hoa, nhưng không biết là mộng của ai." Tuyết Hoa xoay người nằm trên đùi hắn, "Lăng Vân, hình như Lệ Quân Hoa tiếp xúc với vu bà, có được lời tiên đoán."

Vu bà?

Hạ Lăng Vân kinh ngạc. Có ít người linh căn, linh căn thấp kém, không ai nguyện ý thu những người này làm đệ tử, dần dần, những người này bị bỏ mặc, tự mở lối riêng, phát triển thành vu thuật. Vu sư, vu bà tuổi thọ dài hơn người bình thường một chút, bọn họ dựa vào tinh thần lực mạnh mẽ mà giống như tu sĩ nhị phẩm phóng ra pháp thuật cấp thấp, còn thuận lợi dùng tinh thần lực cường đại tạo ra ma thuật, thao túng tinh thần người khác, thậm chí bằng phương thức nào đó tìm được quá khứ biết được tương lai.

Lệ Quân Hoa gặp được vu bà hàng thật giá thật coi quẻ, thu được lời tiên đoán gì ư?

"Tuyết Hoa, nàng có đoán được nội dung?" Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng hỏi.

"Trong mộng không hoàn chỉnh, ta chỉ cảm ứng được vài chữ đứt quãng." Tuyết Hoa nói, "Mãnh thú thượng cổ, phong ấn, đại lục loạn thế, sinh linh lầm than."

Trái lại vẻ mặt Hạ Lăng Vân lộ vẻ vui mừng, nói: "Chúng ta phải nhanh tìm được Lệ Quân Hoa và Thanh Đồng, nghe được lời tiên đoán hoàn chỉnh."

"Được." Tuyết Hoa tán thành.

Quả nhiên Lệ Quân Hoa là nữ nhi ruột của người sáng thế, thời đại này viết cho nàng ta. Nàng và Hạ Lăng Vân còn có các nhân vật khác đều chỉ là vật làm nền trợ thủ của nàng ta!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồ Nữ
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ