Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Chi Sư – Chương 6

Hổ Lang Chi Sư

Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày sau, tại nơi đóng quân của sư đoàn số Bốn ở pháo đài Hà Tây.

Pháo đài Hà Tây trấn thủ ngay hạp cốc Hà Tây, cùng với pháo đài Thiên Lang ở mặt Bắc được coi là hai quan ải lớn nhất ở biên giới phía Tây.

Đối với toàn thể tướng sĩ của quân đoàn Tây Bộ mà nói, hạp cốc Hà Tây là một chỗ còn đọng nỗi thương tâm. Ba năm trước đây, sư đoàn số Bốn lọt vào vòng vây của ba sư đoàn đế quốc Minh Nguyệt tại nơi đây, kết quả toàn quân tiêu diệt. Trường thảm bại ấy chấn động cả đế quốc, ngay cả cơ hội xây dựng lại sư đoàn số Bốn cũng bị Binh bộ đại thần Diệp Hạo Thiên mượn cớ mà cắt đứt tài nguyên viện trợ.

Trên giáo trường, đám tân binh của sư đoàn số Bốn đã tụ họp xong, Mạnh Hổ đang bắt đầu huấn luyện.

- Ta tên là Mạnh Hổ, là trưởng quan của các ngươi!

Mạnh Hổ hai tay chắp sau lưng, đứng sừng sững như quả núi trên đài duyệt binh.

Hôm nay là tiết trời mùa Đông, thế nhưng trên người Mạnh Hổ chỉ khoác một chiếc áo mỏng manh, từng khối cơ bắp của cánh tay đều lộ ra trong gió lạnh thấu xương. Thanh âm của hắn như tiếng sấm vang dội lãng đãng trước giáo trường, làm cho màng nhĩ của đám tân binh đau nhói, đám binh lính đứng ở hàng cuối cùng cũng có thể nghe được rõ ràng thanh âm của hắn.

- Chỉ có ta là người mà thôi, đối với ta, các ngươi không phải là người!

Câu nói thứ hai của Mạnh Hổ suýt nữa làm cho đám tân binh sặc nước bọt của chính mình.

Bọn lão binh đang duy trì trật tự ở cửa quay đầu lại, lấy ánh mắt thương hại nhìn đám tân binh trên giáo trường. Bọn họ đều là lão binh của trung đội Mãnh Hổ do Mạnh Hổ mang qua, biết rằng những lời này của Mạnh Hổ tuyệt đối không chỉ nói suông mà thôi. Lúc ở trung đội Mãnh Hổ, bọn lão binh này đã từng bị Mạnh Hổ giáo huấn rất thảm, bọn tân binh này coi như gặp nạn.

- Trong mắt bản trưởng quan, các ngươi chỉ là một bầy dê, lại còn mềm yếu hơn cả dê nữa!

Lời giáo huấn lãnh khốc của Mạnh Hổ vẫn còn đang tiếp tục.

- Đã vào liên đội Mãnh Hổ, những ngày an nhàn của các ngươi xem như chấm dứt, bắt đầu từ hôm nay, các ngươi phải nghe lời của ta. Ta bảo các ngươi đi hướng Đông, các ngươi không được đi hướng Tây, ta bảo các ngươi lên núi, các ngươi không được xuống nước. Tóm lại một câu, các ngươi là một bầy gia súc, bản trưởng quan muốn thu thập lúc nào thì thu thập, các ngươi không có quyền chống cự, ngược lại chỉ có thể biết điều mà phục tùng!

Tất cả đám tân binh trong mắt đều lộ vẻ giận dữ, bọn họ đều là thanh niên nóng nảy, ai lại muốn bị người khác khinh rẻ như dê cừu? Ai lại muốn người khác coi như gia súc muốn thu thập lúc nào thì thu thập? Dù cho ngươi là trưởng quan cũng không thể khinh rẻ người khác như vậy!

- Không phục, phải không?

Ánh mắt sắc như dao của Mạnh Hổ lướt qua khắp giáo trường, hung hăng quát lên:

- Ra đây, bản trưởng quan đứng ở chỗ này, chỉ cần các ngươi là con người, đều có thể lên đây thử xem! Chỉ cần có người đánh ngã được bản trưởng quan, bản trưởng quan sẽ đem tất cả lời nói vừa rồi thu hồi vào trong bụng, hơn nữa quỳ xuống đất kêu hắn một tiếng gia gia, lại đem chức trưởng quan này nhường lại cho hắn, thế nào?

Nói xong những từ cuối cùng, Mạnh Hổ gần như lớn tiếng gào lên, giống như một con hổ hung hăng bị chọc giận, trong mắt lộ ra vẻ hung ác. Khắp cả giáo trường không có một tiếng động, đám tân binh mặc dù trong lòng không phục, nhưng Mạnh Hổ dù sao cũng là trưởng quan, bọn họ thực sự không dám khiêu chiến với quyền uy của trưởng quan.

- Không ai dám lên sao?

Mạnh Hổ cười khẩy nói:

Truyện được copy tại

TruyệnFULL.vn

- Xem đó, các ngươi đúng là một đám cừu dê, phế vật!

- Ta lên!

Dưới đài duyệt binh đột nhiên có tiếng quát to vang lên, rốt cục đã có người kềm chế không được nữa.

Tiếng quát chưa dứt, một bóng người cường tráng đã bay lên không, uốn mình lao thẳng tới Mạnh Hổ đang đứng trên đài duyệt binh. Trong mắt Mạnh Hổ không khỏi thoáng qua một tia lạnh lẽo, hắn vẫn không nghĩ trong đám tân binh lại có hảo hán can đảm như thế, bất quá chỉ có can đảm không thôi thì không đủ. Bằng vào chút thân thủ như vậy cũng dám khiêu chiến quyền uy của hắn, đúng là không khỏi có chút không biết tự lượng sức mình.

Không đợi tân binh nọ bay tới trước mặt, Mạnh Hổ quát lớn một tiếng bay lên tung ra một cước ngay vào giữa ngực tên tân binh kia. Chỉ nghe "bành" một tiếng trầm trầm, tên tân binh bay ngược về với tốc độ còn nhanh hơn khi bay tới, té rất nặng nề trên mặt đất, tức thì thất điên bát đảo, mất một hồi lâu cũng chưa có thể phục hồi tinh thần lại.

Một cước kia của Mạnh Hổ mặc dù xem qua rất trầm trọng, nhưng thật ra rất có chừng mực.

Dưới đài duyệt binh đồng thời vang lên tiếng thở mạnh, tất cả đám tân binh trong mắt đều lộ ra vẻ hoảng sợ. Bọn chúng giờ mới nhớ ra viên trưởng quan này chính là người đã từng xông vào giữa chốn thiên quân vạn mã chém chết đại tướng của địch quốc Tư Đồ Bưu thanh danh hiển hách, mãnh tướng như vậy, bọn binh lính nhãi nhép như bọn chúng làm sao có thể địch nổi?

Mạnh Hổ hừ một tiếng bực mình, đằng đằng sát khí quét nhìn khắp cả giáo trường một vòng, hung hăng quát hỏi:

- Còn ai dám lên nữa hay không?

Dưới đài duyệt binh im lặng như tờ, đến nỗi tiếng kim rớt cũng có thể nghe thấy, Mạnh Hổ hỏi liên tiếp ba lần, không một người nào dám lên tiếng nữa. Lúc này hắn mới giơ tay chỉ một ngọn núi ở xa hét lên:

- Rất tốt, nếu các ngươi thừa nhận chính mình là cừu dê, bây giờ hãy làm theo lời ta nói. Có nhìn thấy đỉnh núi kia hay không? Tất cả chạy bộ đến đó, không tới đỉnh núi không được quay về quân doanh!

Đám tân binh dưới đài dạ ran lên một tiếng, bắt đầu nhắm hướng ngọn núi kia cắm đầu chạy đi.

Phủi phủi tay vào m//ô//n//g, Mạnh Hổ xoay người định rời đi, vừa quay về đột nhiên bắt gặp tên tân binh khi nãy vẫn nằm trên giáo trường, hiện tại đầu óc còn quay cuồng chưa phân biệt rõ phương hướng. Mạnh Hổ không khỏi bực mình hừ mũi một tiếng, quát lên với tên lão binh trực nhật:

- Đem tên khốn này treo lên cột cờ, bỏ đói ba ngày! Dám khiêu chiến quyền uy của bản trưởng quan, muốn làm phản sao! Hừ!

- Dạ!

Hai tên lão binh trực nhật mặt lộ ra nụ cười hung ác, bước lại đem kẻ xấu số kia treo lên cột cờ, nhìn động tác của hai tên lão binh này cực kỳ mau lẹ, có thể biết được trước kia bọn chúng thường xuyên làm những chuyện hành hạ người như thế này, thật là không có biện pháp, ai bảo bọn họ là lão binh xuất thân từ trung đội Mãnh Hổ cơ chứ!

o0o

Rất nhanh đã đến trưa, đã có một số tân binh lục tục trở lại giáo trường, trải qua mười dặm đường trường không nghỉ, bọn tân binh này tên nào tên nấy thở hồng hộc như trâu, vừa về đến giáo trường đã nằm lăn ra trên mặt đất, sải tay sải chân, ra vẻ có đánh chết ta cũng không ngồi dậy nổi, trông thật là vô lại.

Nhìn đám tân binh trên giáo trường nằm ngổn ngang đầy đất, Mạnh Hổ lại nở nụ cười lạnh lùng quen thuộc. Là một tên lão binh bao phen vào sinh ra tử, hắn đương nhiên có biện pháp thu phục đám tân binh này, năm đó hắn là tân binh không phải cũng từng bị lão binh thu thập như vậy hay sao?

Đáng tiếc là Mạnh Hổ không thể trở về thế giới kia, gặp lại tên trưởng quan từng hành hạ hắn khi xưa…

Mạnh Hổ phất tay, lập tức quân trực nhật và hoả đầu quân đã mang ra mười cái nồi to và mười cái sọt to lên đài duyệt binh. Trong nồi chính là cháo loãng, còn trong sọt là bánh bao, mùi thơm ngát của bánh bao và cháo loãng lập tức hấp dẫn sự chú ý của đám tân binh. Đám tân binh này vừa mới thở hồng hộc mệt gần chết, lập tức đứng lên cả đám, nếu không phải Mạnh Hổ vẫn đứng trên đài, cả đám đã xông lên một lượt mà tranh đoạt.

Nụ cười trên khoé miệng của Mạnh Hổ càng đậm hơn, lớn tiếng quát hỏi:

- Đói không?

- Đói!

- Muốn ăn không?

- Muốn!

Gần như tất cả tân binh đã trở lại giáo trường đều ầm ầm đáp lại. Cả bọn lấy ánh mắt thiết tha nhìn Mạnh Hổ, chỉ hận không nghe được hắn ra lệnh ăn cơm ngay lập tức. Bọn tân binh của sư đoàn số Bốn này cũng không phải là bọn ngốc, bọn chúng đến đây đã được mấy ngày, nhưng chưa từng ăn được một bữa no nê. Mỗi người chỉ được ăn nửa chén cơm và hai cái bánh bao, sao có thể no đủ được chứ?

- Vậy các ngươi còn chờ gì nữa?

Đám tân binh còn đang ngơ ngác nhìn Mạnh Hổ, đột nhiên Mạnh Hổ quát to với bọn chúng:

- Chờ đám cừu dê kia trở về giành với các ngươi sao? Các ngươi đúng là một bầy dê xuẩn ngốc!

- Ách…

Đám tân binh trước tiên là ngạc nhiên sửng sốt, thế nhưng chỉ trong chớp mắt đã hồi phục tinh thần lại, sau đó hoan hô một tiếng vang trời, đồng loạt phóng lên đài duyệt binh. Cả đám tranh nhau bê cháo loãng và bánh bao mà chạy, có mấy tên không may chạy quá mau, không cẩn thận ngã lăn ra đất, nhất thời bị đồng bọn dẫm lên, đau đến kêu cha gọi mẹ, nhưng căn bản không tên nào thèm để ý đến chúng.

Khoảng chừng nửa giờ sau, số tân binh còn lại cũng lục tục trở về, nhưng lúc đó đừng nói đến bánh bao, ngay cả cháo loãng cũng không còn một giọt. Đám tân binh về trước cũng đã ăn uống no đủ, cả bọn nằm lăn ra trên giáo trường phơi bụng lên trời.

Số còn lại khoảng chừng hơn ba ngàn tên thật là thê thảm, bọn chúng từ sáng đến giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng, đã sớm đói đến hai mắt mờ đi. Bọn xấu số đáng thương này nhìn chăm chú Mạnh Hổ đang đứng trên đài duyệt binh, trông cậy vào trưởng quan có thể thưởng cho khẩu phần ăn, nhưng bọn chúng đã thất vọng rất nhanh, vì trên nét mặt Mạnh Hổ, ngoại trừ lãnh khốc ra chỉ còn lãnh khốc!

- Các ngươi nghĩ không công bằng, đúng không?

Mạnh Hổ nói một câu rồi dừng lại, đưa tay chỉ đám tân binh đã ăn uống no đủ đang nằm phơi nắng trên mặt đất giáo trường, nói tiếp:

- Cũng cùng là tân binh vừa nhập ngũ, cũng cùng chạy tới ngọn núi kia, dựa vào cái gì mà bọn họ có thể ăn uống no đủ, còn các ngươi phải uống gió Tây Bắc?

Rất nhiều tên tân binh về trễ hay chưa cướp được thức ăn liên tục gật đầu.

Mạnh Hổ nói tiếp:

- Có phải các ngươi nghĩ rằng, đúng ra bọn họ phải chờ các ngươi về tới, sau đó cùng nhau ăn cơm, để hoả đầu quân chia cho các ngươi mỗi người một phần: một chén cháo nhỏ, hai cái bánh bao? Bởi vì những đội quân khác cũng làm như vậy, cho nên chúng ta cũng phải làm như vậy, đó mới gọi là công bằng! Có đúng hay không?

Đám tân binh chưa ăn cơm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, thấy rằng trưởng quan nói như vậy thật là chí lý.

Vẻ mặt Mạnh Hổ dần dần trở nên hung ác hẳn lên, đột nhiên hét to:

- Vậy các ngươi thử nói ta nghe, hai chữ công bằng này viết như thế nào?

Đám tân binh ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

- Để bản trưởng quan nói cho các ngươi biết vậy!

Mạnh Hổ hung hãn quát lên:

- Trên thế giới này cho tới bây giờ chưa từng có công bằng, có những người có thể ăn sung mặc sướng, mỗi ngày đều có rượu thịt no say, nhưng có những người ngay cả ăn cũng không được ăn no, chỗ ở cũng không có. Có những người vợ đẹp thiếp xinh cả một đoàn, mỗi đêm ngủ với một người thay phiên đến một năm mới giáp, lại có những người ngay cả con dâu cũng không cưới nổi cho con mình, ban ngày thở dài, ban đêm than ngắn… Vậy có công bằng hay không? Chó má!

Đám tân binh muốn cười, nhưng phát hiện ra cười không nổi, cảm giác như có tảng đá đè nặng trong lòng, thật là hoảng sợ.

-… Trong quân đội, hoả đầu quân có thể chia phần ăn cho các ngươi, có thể làm chuyện công bằng, nếu ra chiến trường, hoả đầu quân có thể chia mạng cho các ngươi được hay không? Họ có thể quyết định các ngươi ai sống ai đi chết hay không? Nếu hoả đầu quân bảo các ngươi đi chết, bảo người khác sống, các ngươi thấy có công bằng không?

-… Ngươi nhất định sẽ thấy không công bằng, bởi vì ở trên chiến trường, sinh tử của các ngươi chỉ có thể do một mình ngươi quyết định, chỉ có thể do một mình ngươi tranh đoạt. Bởi vì mạng của ai cũng là mạng cả, không có mạng của người nào quý hơn mạng của người nào, trên thế giới này không ai có thể quyết định sinh tử của người khác!

-… Cùng một đạo lý như vậy, ở trong quân đội, phần ăn của các ngươi cũng chỉ có thể do các ngươi đi tranh, đi đoạt, không có bụng người nào quý hơn bụng của người nào, muốn no bụng phải nhớ, chỉ có thể dựa vào chính mình! Ta mặc dù là trưởng quan của các ngươi, nhưng cũng như vậy không thể quyết định để cho ai no ai đói!

-… Bắt đầu từ hôm nay, bản trưởng quan đặt ra quy củ nghiêm ngặt cho các ngươi! Trong liên đội Mãnh Hổ của ta, người không có bản lãnh phải chịu đói bụng, muốn no bụng, phải bỏ sức ra tranh đoạt! Đoạt không được? Đó là do ngươi không có bản lãnh, ngươi đáng phải chịu đói! Ta có thể thương hại mà cho các ngươi ăn cơm, nhưng trên chiến trường, địch nhân của các ngươi có thương hại các ngươi hay không? Bọn chúng có vì thương hại các ngươi mà tự cắt đầu của chúng dâng lên cho các ngươi hay không?

-… Đàn dê xuẩn ngốc các ngươi có phải trong đầu chứa đầy đậu hủ hay không? Hiện tại các ngươi là binh lính, là quân nhân, không còn là nông phu nữa!

Lời của Mạnh Hổ vừa lãnh khốc vừa tàn nhẫn, bên trong đó thậm chí sặc mùi máu tươi.

Rất nhiều tân binh sau khi nghe lời giáo huấn của Mạnh Hổ, ánh mắt bắt đầu thay đổi, trong mắt bắt đầu lộ vẻ hung hăng.

Thế nhưng chiến tranh không phải là như vậy sao? Chiến tranh cho tới bây giờ là trò chơi dơ bẩn nhất, gian lận nhất trên thế giới này, quân nhân là nghề nghiệp đầy máu lạnh, tàn khốc nhất trên thế giới này. Thân là quân nhân, đánh giặc và giết người chính là sứ mạng của bọn họ, thân là một tên trưởng quan, Mạnh Hổ phải nghĩ hết mọi biện pháp huấn luyện binh lính thành cỗ máy giết người máu lạnh.

Nhưng làm thế nào để đám nông phu vừa buông liềm cắt lúa trong tay xuống lại có thể trở thành cỗ máy giết người máu lạnh?

Chuyện cần phải làm có rất nhiều, nhưng quan trọng nhất là phải đánh thức thú tính trong lòng bọn chúng. Mạnh Hổ sở dĩ định ra quy củ "tranh ăn" cho liên đội của hắn, chính là muốn đánh thức thú tính nguyên thuỷ nhất từ dưới đáy lòng bọn chúng. Mạnh sống yếu chết, khôn sống dại chết, cho đến bây giờ vẫn là quy tắc bằng thép của thế giới này, một cánh quân muốn trở nên hùng mạnh, dĩ nhiên cũng phải tuân theo quy tắc này mà thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Chi Sư
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...