Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệu Ứng Cầu Treo. – Chương 5: Ánh Mắt Băng Giá

Hiệu Ứng Cầu Treo.

Tác giả: Pháp Lạp Lật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chung Hi cảm thấy sức hấp dẫn của bản thân liên tiếp gặp thất bại* khi đứng trước Giang Khác Chi, chẳng lẽ vào ban đêm cô biến thành hồ ly tinh lấy dương bổ âm của anh hay sao?

*Nguyên văn là “gặp Waterloo”: một trận chiến xảy ra vào năm 1815, các thế hệ sau này dùng Waterloo để ví von với những thất bại lớn.

Giang Khác Chi liếc cô một cái, chẳng có bất kì ý kiến nào về mạch não đang nhảy loạn của cô.

“Cô nghĩ nhiều rồi.” Giang Khác Chi lạnh lùng nói, anh dùng chính câu nói của cô để đáp trả cô. “Tôi phải ngủ bên ngoài hang để bất cứ lúc nào cũng có thể quan sát tình hình.”

Mới vừa đến một nơi xa lạ, tất cả mọi thứ ở nơi này đối với anh mà nói đều không thể lường được, còn cả rừng sâu núi thẳm này, cũng không biết có dã thú nào tới đây không nữa, ngủ trong hang động chỉ làm giảm đi sự cảnh giác mà thôi.

Nhưng những lời này anh không định nói cho Chung Hi nghe, những thứ này chỉ càng làm cho nỗi sợ hãi của cô tăng thêm, mà với tư cách là người đồng hành duy nhất trong hoàn cảnh này, anh sẽ trở thành người chịu đựng nỗi sợ đó.

Sau khi Chung Hi nhận được câu trả lời thì liền “Ồ” một hơi dài, câu trả lời này tạm chấp nhận được. Có điều lời nào cũng cứ như nặn kem đánh răng, tới cuối cùng mới nói rõ ràng được hay sao.

“Vậy tôi ngủ nửa buổi, nửa buổi sau tôi thức trông chừng cho. Anh không cần bởi vì tôi là con gái mà việc gì cũng nhận làm hết.” Dù sao bọn họ cũng chẳng phải thân thiết gì, Chung Hi nói một cách tự nhiên.

Giang Khác Chi nghe vậy khá kinh ngạc.

Anh chưa từng nghĩ rằng Chung Hi sẽ đề nghị như vậy, lúc mới đầu, anh tưởng rằng đây chỉ là mấy lời nói xã giao của cô, kết quả là vừa dứt lời cô liền lấy điện thoại ra đặt báo thức rồi.

Anh thấy cô đặt một hàng dài báo thức, bèn đưa tay nắm lấy chiếc điện thoại trong tay cô, thấp giọng nói: “Tắt máy giữ lại chút pin trong điện thoại đi, ngày mai thử đi tìm, nói không chừng nơi nào đó sẽ có tín hiệu.”

Chung Hi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, cũng có lý.

Cô nói: “Vậy anh nhớ gọi tôi dậy đó, bây giờ là mười một giờ, vậy bốn giờ anh gọi tôi, mà thôi, ba giờ rưỡi đi.”

Giang Khác Chi nói, “Tôi nhớ rồi.”

Vấn đề ngủ nghỉ đã sắp xếp xong, Giang Khác Chi chuẩn bị đi ra ngoài, Chung Hi lại ý thức được một chuyện khác.

Sau khi cô do dự mất mấy giây, ấp a ấp úng gọi anh: “Mà Giang Khác Chi này…”

Anh dừng bước lại, “Gì?”

Ánh đèn từ chiếc đèn pin trong tay anh yếu ớt dần, Chung Hi cúi đầu nhìn xuống đống lá cây rải trên mặt đất, nghĩ thầm: Mặt mũi là chuyện nhỏ, sâu bọ mới là chuyện lớn.

Vì vậy mà bất chấp mọi thứ mở miệng: “Ơ cái này tôi nói rõ trước nha, tôi không sợ ngủ trong hang động một chút nào, cũng không sợ tối, cho dù trong hang có côn trùng rắn rết tôi cũng không sợ, nhưng mà, mà…”

Mới vừa nghi ngờ đầu óc người ta có vấn đề, bây giờ lại có chuyện muốn nhờ vả người ta, thiệt là mẹ cô cũng xấu hổ dùm, nhục nhã gia môn quá đi!

Nhưng Giang Khác Chi lại cắt ngang lời cô nói: “Biết rồi.”

“Tôi còn chưa nói hết, sao mà anh biết rồi được chứ?”

Giang Khác Chi đá hòn đá ngoài hang động sang một bên, sau đó quay trở lại cửa hang.

“Không có côn trùng, cũng sẽ không có rắn rết đâu,” Anh ngồi tựa vào cửa hang, “Tôi sẽ không đi đâu, chỉ ở đây thôi, đi ngủ đi.”

Giọng nói của anh trong đêm tối yên tĩnh vẫn chẳng có chút ấm áp nào, nhàn nhạt vô tình, Chung Hi thở phào nhẹ nhõm.

Dáng vẻ vạm vỡ xem ra cũng rất đáng tin cậy, cho dù sau này công ty Giang Khác Chi có phá sản đi nữa, anh ta mà đi làm bảo vệ có lẽ sẽ đắt hàng lắm đây, Chung Hi thầm cầu chúc cho anh từ tận đáy lòng*.

*Đây là rủa nhà người ta phá sản chứ cầu với phúc gì tầm này hả bà Chung Hi =))))))

Nhìn thấy anh nhắm hai mắt lại, cô cũng nhẹ nhàng mà quay trở lại bên trong hang động.

Đầu tiên Chung Hi nằm nghiêng người, chỉ là không hiểu sao dù cô có nhắm mắt nhưng cũng chẳng thể nào ngủ được.

Cô trở mình tận mấy lần nữa, do dự mà lên tiếng, “Giang Khác Chi, anh đến Campuchia làm gì vậy?”

Hang động thật yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng lại có thể nghe thấy tiếng nước thủy triều lên xuống, có thể là việc anh ở lại khiến cô cảm thấy rằng bọn họ cũng không phải không thể giao lưu bình thường được, có lẽ lần này trở về nước hai người họ có thể phá đi bầu không khí lạnh lẽo này.

Cô vốn dĩ không phải là một người tính toán chi li, nếu không phải Giang Khác Chi mỗi lần thấy cô đều tránh như tránh bọ cạp thì cô cũng sẽ không đến nỗi không ưa anh như vậy.

Chung Hi đang tận hưởng thì nghe thấy câu trả lời xúc tích như thường ngày của Giang Khác Chi từ bên ngoài hang vọng vào: “Có việc.”

Chung Hi lại một lần nữa bị thái độ không lạnh không nóng của anh làm cho nghẹn lại, mình quả nhiên gặp ảo giác, toàn bộ chỉ là hoang tưởng mà thôi.

Mỗi lần khi cô có cảm giác tốt hơn một chút với anh, thì anh liền dùng một chậu nước lạnh tạt vào mặt cho cô tỉnh lại. Đúng là cô mất não rồi mới thử nói chuyện với anh nhằm di chuyển sự chú ý của mình. Để không bị làm cho tức chết, Chung Hi nghiêm túc nhắm mắt lại.

Ngủ ở hang động, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện những việc ngoài ý muốn, giấc ngủ này của Chung Hi phải tỉnh lại tới vài lần, bình thường lúc ngủ ở nhà, cô cũng nhất định phải giữ lại một cái đèn mới có thể ngủ ngon được.

Lần thứ nhất cô tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ đổi tư thế ngủ, tựa đầu vào vách của cửa động.

Cô ôm đầu nhìn hướng ra phía ngoài, xác định Giang Khác Chi vẫn còn ở đó mới yên tâm mà nhắm mắt lại.

Nửa đêm sau thì đều là những giấc mộng lung tung vớ vẩn.

Đợi khi cô thật sự tỉnh táo, mặt trời đã dịu dàng xuyên qua cửa hang chiếu lên mặt của cô.

Trời đã sáng rõ rồi, sáng đến nỗi cô có thể nhìn thấy rõ ràng con bọ sát màu nâu có sáu cái chân dài ở cạnh mặt cô…

“A a a a a! Giang Khác Chi!”

Khi Chung Hi la toáng lên bò dậy khỏi mặt đất, căn bản không phát hiện ra bản thân đã ngủ ở ngoài động, còn khoác thêm một chiếc áo trên người.

Cô chưa kịp hoàn hồn, tóm chặt lấy chiếc áo rồi tháo chạy, thậm chí còn cảm thấy cả cánh tay nổi da gà, đôi chân cũng đã mềm nhũn.

Không kem chống nắng, không áo chống nắng, cứ như vậy phơi da dưới ánh mặt trời, Chung Hi nhìn chiếc áo trong lòng mình.

Bộ âu phục màu đen, là bộ mà Giang Khác Chi mặc trên người ngày hôm qua. Đúng vậy, cô chưa từng thấy ai ngồi du thuyền đi nghỉ dưỡng mà còn mặc âu phục đi giày da bao giờ.

Tay cô che trên trán, híp mắt nhìn thấy bóng dáng cao lớn trên bờ biển.

Không giống với những gì ngày thường cô nhìn thấy, đầu tóc Giang Khác Chi hoàn toàn không hề chải chuốt, những sợi tóc ngắn cứ như vậy mà rũ rượi trên trán. Khác với phong cách lạnh lùng u ám của anh ngày trước, Chung Hi cảm thấy anh không chải chuốt lại toát ra vẻ thoải mái hồn nhiên dễ gần của thiếu niên.

Mặt trời đã nhô lên khỏi biển từ lâu rồi, những tia nắng màu cam rực rỡ chiếu rọi khiến cho biển cả xanh thẳm như được phủ lên một lớp vàng kim lấp lánh. Những cơn gió trong khu rừng thổi qua gương mặt cô, mang đến những luồng không khí mát lạnh.

Thế nhưng Chung Hi không rảnh để đắm chìm trong khung cảnh thiên nhiên cùng với trai đẹp này, cô nhìn thấy bản thân mình đầu bù tóc rối, gương mặt nhếch nhác trong màn hình điện thoại, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Cô muốn đánh răng! Cô muốn rửa mặt!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01: Tỉnh Giấc Trên Đảo Hoang
Chương 02: Cơn Bão Bất Ngờ
Chương 03: Kẻ Thù Cùng Lưu Lạc
Chương 04: Áo Phao Cứu Sinh Cam Chói
Chương 05: Ánh Mắt Băng Giá
Chương 06: Hang Động Đêm Đầu Tiên
Chương 07: Cua Biển Và Lửa ( H)
Chương 08: Giấc Ngủ Bên Ngoài Hang
Chương 09: Áo Vest Đen Ấm Áp
Chương 10: Dao Thụy Sĩ Và Xoài Rừng
Chương 11: Cơn Đói Khát Đầu Tiên
Chương 12: Biển Cả Yên Bình
Chương 13: Những Con Cua Đầu Tiên ( H)
Chương 14: Lều Vải Đơn Độc
Chương 15: Bước Chân Vào Rừng Sâu
Chương 16: Đêm Dài Không Ngủ ( H)
Chương 17: Nụ Hôn Đầu Trong Mơ ( H)
Chương 18: Ánh Mặt Trời Trên Biển ( H)
Chương 19: Quần Áo Ướt Và Nắng Cháy ( H)
Chương 20: Lần Đầu Tiên Cùng Tắm Biển
Chương 21: Bữa Ăn Đầu Tiên Trên Đảo
Chương 22: Cãi Vã Và Im Lặng ( H)
Chương 23: Ánh Trăng Treo Trên Đầu
Chương 24: Nước Biển Mặn Và Nước Ngọt
Chương 25: Cơn Sốt Đêm Khuya ( H)
Chương 26: Tay Chạm Tay Trong Bóng Tối ( H)
Chương 27: Lời Cầu Nguyện Trên Cát ( H)
Chương 28: Du Thuyền Lênh Đênh
Chương 29: Tín Hiệu Cứu Hộ Xa Xôi
Chương 30: Nụ Hôn Đầu Tiên Trên Đảo
Chương 31: Cơn Mưa Rào Bất Ngờ ( H)
Chương 32: Cơ Thể Run Rẩy Trong Lạnh ( H)
Chương 33: Lời Thú Nhận Đầu Tiên ( H)
Chương 34: Bữa Tối Bên Lửa Trại ( H)
Chương 35: Ghen Tuông Với Con Cua ( H)
Chương 36: Đêm Dài Nhất Trên Đảo ( H)
Chương 37: Nước Mắt Và Nụ Cười ( H)
Chương 38: Bước Chân Cùng Nhau
Chương 39: Hơi Thở Ấm Áp
Chương 40: Ánh Bình Minh Đầu Tiên
Chương 41: Tin Hiệu Cứu Hộ Đến Gần
Chương 42: Nỗi Sợ Chia Ly ( H)
Chương 43: Lần Cuối Cùng Trên Đảo
Chương 44: Tàu Cứu Hộ Trắng
Chương 45: Trở Về Thành Phố A
Chương 46: Ánh Mắt Lạnh Lùng Cũ ( H)
Chương 47: Cuộc Gặp Lại Bất Ngờ ( H)
Chương 48: Cà Phê Góc Phố ( H)
Chương 49: Hiểu Lầm Từ Quá Khứ
Chương 50: Carson Và Ký Ức Pháp
Chương 51: Đêm Mưa Ở Paris ( H)
Chương 52: Nụ Hôn Sai Người ( H)
Chương 53: Lời Giải Thích Muộn Màng ( H)
Chương 54: Bữa Tiệc Công Ty
Chương 55: Ánh Mắt Ghen Tuông
Chương 56: Chia Tay Trong Im Lặng
Chương 57: Ba Tháng Không Gặp
Chương 58: Tin Đồn Về Paris
Chương 59: Sân Bay Trong Mưa
Chương 60: Chạy Theo Bóng Dáng
Chương 61: Lời Thú Nhận Muộn Màng
Chương 62: Đừng Rời Xa Anh
Chương 63: Nụ Hôn Ở Sân Bay ( H)
Chương 64: Trở Về Nhà Chung ( H)
Chương 65: Hai Con Cua Nhỏ ( H)
Chương 66: Đêm Đầu Tiên Sau Chia Tay ( H)
Chương 67: Lời Hứa Không Phản Bội ( H)
Chương 68: Bữa Sáng Ấm Áp ( H)
Chương 69: Công Việc Và Tình Yêu
Chương 70: Hiểu Lầm Cuối Cùng
Chương 71: Ánh Mặt Trời Mọc Cùng Nhau
Chương 72: Mùa Xuân Đến Rồi
Chương 73: Ký Ức Trên Đảo Hoang
Chương 74: Nụ Hôn Dưới Ánh Trăng ( H)
Chương 75: Lễ Cầu Hôn Nhỏ
Chương 76: Gia Đình Hai Bên
Chương 77: Chuyến Du Lịch Ngọt Ngào ( H)
Chương 78: Bão Tố Nhỏ Trong Tình Yêu ( H)
Chương 79: Lời Xin Lỗi Muộn Màng ( H)
Chương 80: Đêm Trắng Bên Nhau
Chương 81: Kế Hoạch Tương Lai
Chương 82: Ánh Mắt Ấm Áp
Chương 83: Cưới Nhau Đi
Chương 84: Đám Cưới Trên Biển
Chương 85: Hành Trình Mới Bắt Đầu
Chương 86: Mười Năm Sau
Chương 87: Đứa Con Đầu Lòng
Chương 88: Kỷ Niệm Đảo Hoang ( H)
Chương 89: Bữa Tối Gia Đình
Chương 90: Tình Yêu Vẫn Còn Đó
Chương 91: Lời Thì Thầm Bên Gối
Chương 92: Ánh Mặt Trời Mỗi Sáng
Chương 93: Carson Trở Lại
Chương 94: Ghen Tuông Cuối Cùng
Chương 95: Lời Hứa Vĩnh Viễn
Chương 96: Đêm Cuối Cùng Trên Đảo ( H)
Chương 97: Bình Minh Của Tình Yêu
Chương 98: Quay Về Điểm Xuất Phát
Chương 99: Nụ Hôn Dưới Bầu Trời Xanh
Chương 100: Mãi Mãi Bên Nhau ( H)
Chương 101: Hôn Lễ Trên Biển Xanh
Chương 102: Hai Trái Tim Đồng Điệu
Chương 103: Kết Thúc Hoàn Hảo
Chương 104: Hiệu Ứng Cầu Treo Vĩnh Cửu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệu Ứng Cầu Treo.
Chương 05: Ánh Mắt Băng Giá

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 05: Ánh Mắt Băng Giá
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...