Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệu Ứng Cầu Treo. – Chương 11: Cơn Đói Khát Đầu Tiên

Hiệu Ứng Cầu Treo.

Tác giả: Pháp Lạp Lật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Khác Chi không phải là một người sẽ thể hiện rõ quan điểm của bản thân với người khác.

Kể từ khi bắt đầu có ký ức, mối quan hệ của anh với bất kỳ người nào cũng đều rất mờ nhạt, nghiêm khắc tuân thủ chừng mực, cho dù là với người thân của mình cũng vậy.

Anh có thể làm việc với bất kỳ người nào, nhưng nếu nói kiểu người nào mà anh tương đối bài xích. Có lẽ anh sẽ nói là: Kiểu nói năng tùy tiện.

Đúng vậy, không cần biết là nam hay nữ, những người bạ đâu nói đấy khiến cho Giang Khác Chi rất phản cảm.

Trong tình huống bình thường, Giang Khác Chi sẽ không tự tiện suy đoán về người khác, những lúc như thế anh luôn có thể giữ phong độ và bình tĩnh.

Nhưng trong tình huống hiện tại, đối với vẻ mặt cười cợt ngả ngớn của người phụ nữ trước mặt này anh khó lòng làm được.

“Cô đang nói khùng điên gì vậy.”

Thực ra, Giang Khác Chi biết rằng bản thân mình trước nay luôn có vẻ lạnh lùng đến mức khó tiếp cận, nhưng bắt đầu từ thời niên thiếu, anh không bao giờ để mất kiểm soát cảm xúc, chứ chẳng nói đến chuyện nổi cáu.

Khổ nỗi giờ đây anh cần hết sức kiềm chế mới giữ được bình tĩnh.

Chẳng biết năm đó cha mẹ đặt cho mình cái tên “Khác Chi” có phải là đã đoán trước được ngày này hay không.

Mặt anh không biểu cảm đứng lên, Chung Hi lại chẳng bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa sợ, vẫn cười cợt mà chặn trước mặt anh.

“Tránh ra.” Anh cố gắng khiến giọng mình nghe có vẻ không có hứng thú: “Tôi đi lấy quần áo cho cô.”

“Tôi cũng không vội.” Âm cuối của Chung Hi cao lên, nghe hớn hở cực kỳ.

Giang Khác Chi lạnh lùng nhìn cô, vẫn may, tất cả đều chứng minh rằng Chung Hi là con gái, nhưng nếu cô là đàn ông thì anh sẽ ra sức mà dạy dỗ một trận.

Ý nghĩ này khiến Giang Khác Chi kinh ngạc, dẫu sao thì trước giờ anh không phải là người có khuynh hướng bạo lực, ở cùng cái con người này thêm nữa thật không biết bản thân sẽ biến thành bộ dạng gì đây.

Ngay khi anh đang định đi vòng qua cô, Chung Hi đột nhiên lùi về phía sau một bước. Giang Khác Chi nghĩ rằng trò chơi khăm của cô cuối cùng cũng đến hồi kết thúc, các dây thần kinh căng thẳng vừa mới nới lỏng một chút thì lại một lần nữa bị hành động tiếp theo của cô làm cho căng lên.

“Cô đang làm cái quái gì thế?” Giọng của anh thật sự rất lạnh.

Chung Hi tự cảm thấy mình là một người có đủ lý trí, nhưng có đôi khi cô cũng làm ra những việc hại người cũng chẳng lợi mình, ví dụ như vì chán ghét Giang Khác Chi mà bước lên du thuyền.

Lại ví như lúc này, cô cảm thấy mình giống như là bị người nào đó điều khiển.

Cô chăm chú nhìn vào đôi mắt kìm nén giận dữ của Giang Khác Chi, tay đặt trên tấm chăn trước ngực, cô có thể cảm thấy được nhịp tim của mình đập nhanh hơn bình thường. Nhưng cô không dừng hành động của mình lại mà nhẹ nhàng cởi tấm chăn sau đó kéo sang hai bên.

Cảnh tượng không lâu trước đó lại lộ ra trước mắt Giang Khác Chi theo một dáng vẻ hoàn chỉnh hơn.

Dù thế nào Giang Khác Chi cũng không thể ngờ được rằng cô lại có thể làm ra chuyện như vậy, thậm chí chính Chung Hi cũng không ngờ tới.

Cô tận mắt nhìn thấy ánh mắt sửng sốt của Giang Khác Chi đang dần trở nên nổi cáu, phẫn nộ.

Hồi nhỏ Chung Hi rất thích một bộ phim truyền hình Hong Kong tên

Hồi cô còn ít tuổi đã bị hành động này làm cho kinh sợ, cô không ngờ rằng bản thân mình luôn nhớ đến tận hôm nay, đáng tiếc Giang Khác Chi không biết.

“Mặc lên đi.” Anh lạnh lùng nói.

“Không phải anh đang lấy quần áo cho tôi à? Tôi đang đợi quần áo của anh đấy.” Cô mặc kệ mà trêu chọc, nhưng cơ thể bất giác run rẩy, nơi này khuất ánh sáng cho nên không phải là không thấy lạnh.

Vì để chọc tức anh, cô quả thực đã chơi khô máu, nếu như những con cua bên bờ biển biết nói tiếng người mà đi qua có thể sẽ đều nói một câu: “Đồ óc lợn.”

Nhưng mà Chung Hi cũng chẳng để tâm.

Chỉ là ánh mắt của Giang Khác Chi lại giống như là đang muốn giết người, ài đúng là Liễu Hạ Huệ* nhể, lẽ nào anh ta thích đàn ông?

*Lấy từ điển cổ “Liễu Hạ Huệ ngồi im không loạn”, hiện nay chỉ những người có khả năng khống chế bản thân rất mạnh, không bị lung lay bởi những sự việc khác cũng có thể chỉ người đàn ông bất lực trong tình dục hoặc lạnh nhạt, thờ ơ.

Cô hơi nản, đang định quấn chăn lên, ánh mắt vô tình liếc qua phần thân dưới của anh, Chung Hi nhếch mép.

Sau khi quấn chăn lên xong, mặt đầy khiêu khích nhìn anh.

Giang Khác Chi nhíu mày thật chặt, cúi đầu xuống.

Có thứ nhô lên rất rõ ràng trên chiếc quần màu đen.

Chính anh cũng không biết, anh cứng rồi.

Chung Hi đạt được mục đích, tâm trạng lộ rõ sự vui vẻ, cô bước một bước về phía anh, cô có thể cảm nhận được cơ thể của anh trở nên cứng đờ.

Giang Khác Chi rất cao, Chung Hi đi kiểu dép lê dùng một lần, đế rất thấp, cô cần phải kiễng chân, ngẩng đầu lên mới có thể kề môi mình gần vào tai anh.

Nhìn thấy những đường gân xanh trên cổ Giang Khác Chi, ý cười trong đáy mắt cô càng thêm đậm.

“Sao vẻ mặt lại khó coi thế chứ, như vậy có sao đâu chứ.” Cô thì thầm nhẹ nhàng như một đóa hoa biết nói. Giang Khác Chi không nói gì, cổ họng anh như thắt lại, hai tay nắm thành nắm đấm.

“Những người đàn ông nhìn thấy cơ thể của tôi mà không có phản ứng thì chắc chắn là bị liệt dương.” Giọng nói mang theo ý cười của Chung Hi tiếp tục truyền vào tai anh: ”Điều này chỉ có thể chứng minh rằng anh là một người đàn ông khỏe mạnh thôi, Giang tổng ạ.”

Giang Khác Chi lùi về phía sau một bước, Chung Hi nhìn thấy lồng ngực hơi phập phồng của anh, xem ra là tức giận không ít.

“Rốt cuộc là cô muốn làm cái trò hề gì chứ?”

Lúc này Chung Hi mới thu lại vẻ cười cợt, vòng hai tay lại.

“Tôi chẳng qua chỉ là ghét mỗi lần anh nhìn thấy tôi là cứ như nhìn thấy ma quỷ vậy, thú vị lắm à? Anh sẽ cứng được với ma nữ sao?”

Hồi lâu sau Giang Khác Chi nói: “Là lỗi của tôi, tôi đã nhầm tưởng rằng cô vẫn còn biết thế nào là không đi quá giới hạn.”

Chung Hi giễu cợt: “Bớt đổi chủ đề đi, tôi chưa bao giờ là một người có giới hạn gì cả, chỉ có một sự thật, anh cứng rồi, bởi vì tôi.”

Giang Khác Chi nhìn cô lắc đầu: “Cô đúng là vô phương cứu chữa.”

“Bác sĩ Giang à, anh như này là đang cho tôi tờ thông báo bệnh tình nguy kịch đấy à? Đi lấy quần áo đi.” Cô hả dạ dựa vào một cái cây lớn phía sau lưng, hướng về phía anh mà cười, lại là cái ánh mắt mang theo lưỡi câu quen thuộc đó.

“Phải rồi, anh có cái quần lót tam giác nào chưa mặc không?” Chung Hi nhớ đến quần lót của mình không biết đã khô hay chưa.

“Cô im miệng đi.” Giang Khác Chi mắng.

Anh không muốn nhìn cô thêm nữa, bèn đi ra phía bờ biển.

Sau khi chọc giận Giang Khác Chi thành công, tinh thần Chung Hi sung s//ư//ớ//n//g như lên mây, xem chừng cái tư thế đi đứng của anh đã không còn vững vàng như những ngày trước nữa rồi.

Giang Khác Chi lại không phải không thích cô như trong tưởng tượng của anh, thậm chí cơ thể của cô còn có sức hấp dẫn nhất định đối với anh không phải sao?

Chung Hi nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, một ý nghĩ vụt qua trong đầu, ý nghĩ này khiến cô cảm thấy thích thú lạ thường.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01: Tỉnh Giấc Trên Đảo Hoang
Chương 02: Cơn Bão Bất Ngờ
Chương 03: Kẻ Thù Cùng Lưu Lạc
Chương 04: Áo Phao Cứu Sinh Cam Chói
Chương 05: Ánh Mắt Băng Giá
Chương 06: Hang Động Đêm Đầu Tiên
Chương 07: Cua Biển Và Lửa ( H)
Chương 08: Giấc Ngủ Bên Ngoài Hang
Chương 09: Áo Vest Đen Ấm Áp
Chương 10: Dao Thụy Sĩ Và Xoài Rừng
Chương 11: Cơn Đói Khát Đầu Tiên
Chương 12: Biển Cả Yên Bình
Chương 13: Những Con Cua Đầu Tiên ( H)
Chương 14: Lều Vải Đơn Độc
Chương 15: Bước Chân Vào Rừng Sâu
Chương 16: Đêm Dài Không Ngủ ( H)
Chương 17: Nụ Hôn Đầu Trong Mơ ( H)
Chương 18: Ánh Mặt Trời Trên Biển ( H)
Chương 19: Quần Áo Ướt Và Nắng Cháy ( H)
Chương 20: Lần Đầu Tiên Cùng Tắm Biển
Chương 21: Bữa Ăn Đầu Tiên Trên Đảo
Chương 22: Cãi Vã Và Im Lặng ( H)
Chương 23: Ánh Trăng Treo Trên Đầu
Chương 24: Nước Biển Mặn Và Nước Ngọt
Chương 25: Cơn Sốt Đêm Khuya ( H)
Chương 26: Tay Chạm Tay Trong Bóng Tối ( H)
Chương 27: Lời Cầu Nguyện Trên Cát ( H)
Chương 28: Du Thuyền Lênh Đênh
Chương 29: Tín Hiệu Cứu Hộ Xa Xôi
Chương 30: Nụ Hôn Đầu Tiên Trên Đảo
Chương 31: Cơn Mưa Rào Bất Ngờ ( H)
Chương 32: Cơ Thể Run Rẩy Trong Lạnh ( H)
Chương 33: Lời Thú Nhận Đầu Tiên ( H)
Chương 34: Bữa Tối Bên Lửa Trại ( H)
Chương 35: Ghen Tuông Với Con Cua ( H)
Chương 36: Đêm Dài Nhất Trên Đảo ( H)
Chương 37: Nước Mắt Và Nụ Cười ( H)
Chương 38: Bước Chân Cùng Nhau
Chương 39: Hơi Thở Ấm Áp
Chương 40: Ánh Bình Minh Đầu Tiên
Chương 41: Tin Hiệu Cứu Hộ Đến Gần
Chương 42: Nỗi Sợ Chia Ly ( H)
Chương 43: Lần Cuối Cùng Trên Đảo
Chương 44: Tàu Cứu Hộ Trắng
Chương 45: Trở Về Thành Phố A
Chương 46: Ánh Mắt Lạnh Lùng Cũ ( H)
Chương 47: Cuộc Gặp Lại Bất Ngờ ( H)
Chương 48: Cà Phê Góc Phố ( H)
Chương 49: Hiểu Lầm Từ Quá Khứ
Chương 50: Carson Và Ký Ức Pháp
Chương 51: Đêm Mưa Ở Paris ( H)
Chương 52: Nụ Hôn Sai Người ( H)
Chương 53: Lời Giải Thích Muộn Màng ( H)
Chương 54: Bữa Tiệc Công Ty
Chương 55: Ánh Mắt Ghen Tuông
Chương 56: Chia Tay Trong Im Lặng
Chương 57: Ba Tháng Không Gặp
Chương 58: Tin Đồn Về Paris
Chương 59: Sân Bay Trong Mưa
Chương 60: Chạy Theo Bóng Dáng
Chương 61: Lời Thú Nhận Muộn Màng
Chương 62: Đừng Rời Xa Anh
Chương 63: Nụ Hôn Ở Sân Bay ( H)
Chương 64: Trở Về Nhà Chung ( H)
Chương 65: Hai Con Cua Nhỏ ( H)
Chương 66: Đêm Đầu Tiên Sau Chia Tay ( H)
Chương 67: Lời Hứa Không Phản Bội ( H)
Chương 68: Bữa Sáng Ấm Áp ( H)
Chương 69: Công Việc Và Tình Yêu
Chương 70: Hiểu Lầm Cuối Cùng
Chương 71: Ánh Mặt Trời Mọc Cùng Nhau
Chương 72: Mùa Xuân Đến Rồi
Chương 73: Ký Ức Trên Đảo Hoang
Chương 74: Nụ Hôn Dưới Ánh Trăng ( H)
Chương 75: Lễ Cầu Hôn Nhỏ
Chương 76: Gia Đình Hai Bên
Chương 77: Chuyến Du Lịch Ngọt Ngào ( H)
Chương 78: Bão Tố Nhỏ Trong Tình Yêu ( H)
Chương 79: Lời Xin Lỗi Muộn Màng ( H)
Chương 80: Đêm Trắng Bên Nhau
Chương 81: Kế Hoạch Tương Lai
Chương 82: Ánh Mắt Ấm Áp
Chương 83: Cưới Nhau Đi
Chương 84: Đám Cưới Trên Biển
Chương 85: Hành Trình Mới Bắt Đầu
Chương 86: Mười Năm Sau
Chương 87: Đứa Con Đầu Lòng
Chương 88: Kỷ Niệm Đảo Hoang ( H)
Chương 89: Bữa Tối Gia Đình
Chương 90: Tình Yêu Vẫn Còn Đó
Chương 91: Lời Thì Thầm Bên Gối
Chương 92: Ánh Mặt Trời Mỗi Sáng
Chương 93: Carson Trở Lại
Chương 94: Ghen Tuông Cuối Cùng
Chương 95: Lời Hứa Vĩnh Viễn
Chương 96: Đêm Cuối Cùng Trên Đảo ( H)
Chương 97: Bình Minh Của Tình Yêu
Chương 98: Quay Về Điểm Xuất Phát
Chương 99: Nụ Hôn Dưới Bầu Trời Xanh
Chương 100: Mãi Mãi Bên Nhau ( H)
Chương 101: Hôn Lễ Trên Biển Xanh
Chương 102: Hai Trái Tim Đồng Điệu
Chương 103: Kết Thúc Hoàn Hảo
Chương 104: Hiệu Ứng Cầu Treo Vĩnh Cửu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệu Ứng Cầu Treo.
Chương 11: Cơn Đói Khát Đầu Tiên

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11: Cơn Đói Khát Đầu Tiên
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...