Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiền Thê Ngốc Nghếch – Chương 3

Hiền Thê Ngốc Nghếch

Tác giả: Vụ Thỉ Dực
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng pháo trúc vang lên, kiệu hoa rước dâu đã đến phủ Túc vương.

"Vương gia!" Ôn Lương mặc một thân cẩm bào đỏ thẫm càng tăng thêm vẻ tuấn mỹ hoàn hảo, chỉ cần mỉm cười một cái cũng đủ khiến người người nín thở.

Túc vương đứng trước cửa, nhìn người thanh niên nhảy xuống từ trên ngựa, vẻ mặt nghiêm túc cũng dịu lại, gật đầu với hắn.

Cách đó không xa các quan viên nhìn thấy vẻ mặt của Túc vương, trong lòng không khỏi bĩu môi, nghe đồn Ôn Tử Tu luôn xem Túc vương như phụ thân, đối xử còn tốt hơn với lão Trấn quốc công, lúc này xem ra, quả nhiên người đời không nói láo.

Thấy kiệu hoa đón dâu đã đến, tân nương tử còn chưa đi ra, trong lòng lão quản gia của phủ Túc vương vô cùng sốt ruột, nhanh chóng gọi người đi thúc giục. Ôn Lương hiếm thấy cảnh bọn hạ nhân người xô người đẩy bận rộn một hồi, không nhịn được mà cười. Hình ảnh tự nhiên này đã khiến bọn hạ nhân hộ tống kiệu hoa tới từ phủ Trấn quốc công vô cùng kinh ngạc, lúc nào cũng nở nụ cười tao nhã xa cách với người trong phủ Trấn quốc công, tam thiếu gia như vậy lại càng thêm cao quý thông tuệ.

"Aizz, các ngươi đừng gấp gáp, đừng thúc giục nha đầu kia, từ từ nàng sẽ đến." Ôn Lương lên tiếng. Chỉ sợ nôn nóng thúc giục, sẽ chọc cho nha đầu ngốc kia cười chê.

Lão quản gia của phủ Túc vương nghe xong, lời lẽ nghiêm khắc mà nói: "Ôn đại nhân, không thể nói như vậy, để lỡ canh giờ thì không được may mắn đâu!" Ôn Lương sờ sờ mũi, không nói mà cười.

Túc vương nhìn kiệu hoa trước cửa, chung quanh có rất nhiều dân chúng kinh thành vây xem, tuy rằng muốn tiếp cận để xem náo nhiệt, nhưng vẫn e ngại Túc vương, nên cũng không dám tiếp cận quá gần. Ánh mắt của Túc vương dời về phía nam tử trẻ tuổi mặc một thân hồng bào, màu đỏ nổi bật vô cùng, có vẻ phong thần như ngọc, không khỏi nói: "Trấn quốc công đã lớn tuổi, về sau chớ chọc ông ta tức giận nữa. Oán hận dù có lớn đến đâu, một ngày nào đó cũng sẽ tan biến thôi."

Ôn Lương sửng sốt, sau đó cười cười, theo thói quen muốn dùng thân cây quạt gõ gõ vào bàn tay, rất nhanh liền phát hiện hôm nay là ngày hắn cưới vợ, mấy thứ quạt này nọ đương nhiên sẽ không mang. Nghiêm nghiêm sắc mặt, Ôn Lương nói: "Vương gia, đạo lý này ai cũng biết, nhưng chỉ cần nghĩ tới nhị ca ta tuổi trẻ lại uổng mạng như thế, người bảo ta làm sao có thể tha thứ cho ông ta?" Nói xong, hơi hơi nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, nhẹ giọng nói: "Ông ta đuổi ta ra khỏi nhà, không thừa nhận ta là con trai, làm nương ta tức chết...... Vương gia, ngài nói xem, ta còn là con của ông ta sao?"

"Sao lại không? Nếu không, sao ông ta phải vào cung bẩm báo xin thánh thượng cho phủ Trấn quốc công lo liệu hôn lễ của ngươi? Ông ta thực vẫn rất để tâm đến ngươi." Túc vương nói tiếp.

"Ha ha, có lẽ do ông ta không cam lòng thôi." Mặt Ôn Lương không chút thay đổi nói: "Ông ta phản đối ta cưới Thúy nha đầu, cho dù thánh chỉ đã ban, rốt cuộc ông ta vẫn chỉ cố chấp. Thúy nha đầu đối với ta...... ta không thể để nàng chịu uất ức."

Túc vương ngẩn ra, hắn không ngờ khoảng cách giữa Ôn Lương và Trấn quốc công lại xa đến thế, vốn là cha con ruột thịt liền kề, lại vì một sai lầm, biến thành cha không giống cha, con không giống con.

Sau một lúc lâu, Túc vương nói: "Hôm nay là ngày đại hỉ của ngươi, về sau ngươi lo mà đối đãi với vợ ngươi cho tốt."

Ôn Lương cười rộ lên, đây rõ ràng là tươi cười vô ý nhưng lại là tươi cười đầy mê hoặc không thể diễn tả được, hắn sửa sang quần áo lại, vái chào thật sâu nam nhân chỉ lớn hơn hắn một tuổi lại quan tâm hắn hơn cả cha - anh, nhẹ giọng nói: "Đa tạ vương gia đã chu toàn!"

*

Viện phía tây của phủ Túc vương, nghe thấy kiệu hoa đã tới trước phủ, trong phòng vốn đã chật ních người nay lại một trận luống cuống tay chân.

Ở bên ngoài, người săn sóc dâu lớn giọng kêu lên: "Tân nương tử đã chuẩn bị thỏa đáng chưa? Kiệu hoa đã đến, không thể để lỡ giờ lành!"

Túc vương phi chặt chẽ nắm lấy nữ nhi nhà mình, chỉ huy đám nha hoàn vội vàng hỗn loạn, sau đó tự mình cầm lấy khăn hồng thêu uyên ương phủ lên đầu Như Thúy, có chút thương cảm vỗ vỗ tay đang giữ chặt chính mình của nàng.

Ôn Lương nhìn thấy tân nương tử được người săn sóc dâu đỡ ra tới, trên mặt lộ ý cười, đôi mắt hơi cong, ánh mắt sóng sánh, giống như thu lấy hết những tia sáng nhỏ vụn rực rỡ vào, xua đuổi im lìm vắng lặng của ngày thu.

"Vương gia, vương phi, Tử Tu đi trước một bước!" Ôn Lương chắp tay nói với vợ chồng Túc vương: "Ta sẽ đối xử tốt với nàng!"

Túc vương gật đầu, thản nhiên nói: "Đi đi, đừng để lỡ giờ lành."

Ôn Lương mỉm cười, sau đó phi thân lên ngựa, sau khi nhìn thoáng qua phủ Túc Vương, liền quay đầu ngựa, thúc ngựa rời đi.

Đứng ở cổng nhìn kiệu hoa rời đi, Túc vương đột nhiên nghiêng đầu nhìn thê tử bên cạnh, hình như cảm giác được trong lòng nàng có ý không nỡ, đưa tay vỗ vỗ bờ vai nàng, không nói gì.

Túc vương phi ngẩng đầu nhìn đôi mắt trên gương mặt không biểu cảm gì của hắn, đột nhiên nhếch miệng cười, nói: "Hôm nay Ôn Tử Tu trông rất có tinh thần."

"Hắn luôn luôn như thế." Túc vương ngắn gọn đáp.

Túc vương phi chớp mắt, nói: "Chúng ta cũng đi uống một chén rượu mừng thôi. Ưm...... vương gia, chàng nói bây giờ Trấn quốc công vẫn chưa thể tiếp nhận cuộc hôn nhân này sao?" Túc vương phi có chút lo lắng không yên tâm, tuy rằng nha đầu kia không dễ bị ăn h*p, nhưng lúc này lại về nhà làm con dâu, đương nhiên sẽ lo lắng sợ nàng bị người ta khi dễ.

Túc vương khoanh tay, thản nhiên nói: "Thánh chỉ đã ban, Trấn quốc công hẳn đã rõ."

Nghe vậy, Túc vương phi chu miệng, trả lời cũng như không trả lời. Nhưng mà nghĩ lại xem, từ nhỏ đến lớn, nha đầu Như Thúy kia chính là đại biểu cho khái niệm ngốc nghếch may mắn, ai muốn khi dễ nàng ta cũng phải suy nghĩ một chút, cho nên cũng không cần lo lắng quá mức.

Túc vương lườm một cái, đương nhiên biết trong lòng người nào đó đang phản đối, cũng không vạch trần, kéo nữ nhi đang dịu ngoan trong tay thê tử, ôm lấy, nói: "A Nan, đi thôi."

Túc vương phi sửng sốt, rất nhanh hiểu được Túc vương nghiêm túc muốn nói cái gì, lập tức nở nụ cười, bước nhanh qua.

*

Con trai trưởng của Trấn quốc công cưới vợ là một sự kiện lớn, kiệu hoa đón dâu vòng quanh Hoàng Thành một vòng, trên đường vô số dân chúng tuôn ra như đàn ong, cũng không phải vì xem nghi thức đón dâu xa hoa của phủ Trấn quốc công, mà vì muốn nhìn thấy đệ nhất mỹ nam nổi tiếng đã lâu của kinh thành.

Chỉ thấy trên tuấn mã cao lớn, chú rể mặc quan cẩm bào đỏ thẫm ngồi đó, tia nắng rực rỡ của ngày mùa thu ấm áp phân tán rơi trên người hắn, cả người giống như được phủ một vầng sáng nhàn nhạt, nhưng chăm chú nhìn lại, nam tử hoa mỹ hóm hỉnh trên con ngựa kia, dường như lơ đãng cúi đầu qua một bên, hé ra dung nhan tuấn tú mà văn chương không thể tả nổi chiếu vào tầm mắt, ánh mặt trời tôn lên khuôn mặt như ngọc, dung mạo đẹp đẽ, đường nét trên gương mặt đó, giống như thêm một chút sẽ quá nhiều, bớt một chút thành quá ít, chính là vừa đủ là hoàn mỹ.

Hai bên ngã tư đường vốn tập hợp đông người đến giúp vui, không tự chủ được mà an tĩnh lại, trừ tiếng chiêng trống tiếng pháo vẫn náo nhiệt như cũ, lại không có một tiếng người. Chờ khi kiệu hoa đi được một đoạn thật dài rồi, người xem hai bên phố mới giống như từ nơi huyền ảo ý thức m//ô//n//g lung nào đó tỉnh táo lại, ồ lên một tiếng, sau đó là một trận th* d*c kinh thiên động địa.

Vừa rồi thất thần, bởi vậy mà quên luôn hô hấp!

Chờ kiệu hoa đi thật xa rồi, các cô nương trẻ tuổi đứng ven đường quan sát nhìn theo mới từ cảm giác vui sướng choáng váng tỉnh lại, sau đó trong lòng lại một lần nữa rủa xả các loại hâm mộ ghen ghét với bạn nha hoàn may mắn nào đấy, trong lòng mãnh liệt mắng nhiếc tiểu nhân, nguyền rủa cho hôn nhân của nàng không hạnh phúc!

Trong kiệu hoa, người nào đó đang chán đến chết níu tay áo mình thắt cột chơi đùa đột nhiên hắt hơi một cái, may mắn bên ngoài là tiếng chiêng trống vang trời, không ai phát hiện, chỉ có người săn sóc dâu ở khoảng cách gần mang máng nghe được, mày không khỏi giật giật, không biết tính sao, đột nhiên cảm thấy hôm nay có thể sẽ nảy sinh chút chuyện.

A phi phi phi! Hôm nay là ngày con trai của Trấn quốc công thành thân, không thể nghĩ đến điềm xấu gì đó được!

Sau khi đội ngũ đón dâu đi quanh thành một vòng, rốt cục cũng đến phủ Trấn quốc công.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiền Thê Ngốc Nghếch
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...