Hiến Thân Cho Ma Vương – Chương 3: Trinh Nữ (h)
Hiến Thân Cho Ma Vương
Tô Lạc Mỹ khi lại gần mới phát hiện đây không phải con người thực sự, trên đầu hắn mọc hai chiếc sừng cong cứng cáp, sau lưng có bốn chiếc cánh đen khổng lồ, mà trên người người đàn ông chằng chịt những vết sẹo đóng vảy, trông dữ tợn cực kỳ.
Móng tay sắc nhọn của người đàn ông quẹt nhẹ trên cơ thể Tô Lạc Mỹ, cảm nhận người phụ nữ trong lòng bàn tay đang run rẩy vì kinh hãi.
“Ngài không phải người... Ngài là quái vật sao?!”
Người đàn ông nghiêng đầu, cười nhạt một tiếng: “Tất nhiên không phải, ta là Ma vương Belphegor.”
Belphegor? Tô Lạc Mỹ ngẩn ra, vị Ma vương trong truyền thuyết đã ký kết khế ước với Solomon và cho mượn bảy mươi hai ma thần đó sao?!
“Tôi... Tôi...”
Môi Tô Lạc Mỹ run rẩy, cô hoảng loạn muốn chống tay đứng dậy chạy trốn, tay lại vô tình chạm phải một vật cứng, Tô Lạc Mỹ quay đầu lại, phát hiện Belphegor trần trụi hạ thân đã có phản ứng.
“Mùi hương trên người em thật đặc biệt.”
Belphegor không có ý định để cô rời đi, dẫu sao cũng là con thỏ trắng này tự mình xông vào hang động nơi hắn nghỉ ngơi, coi như... tự chui đầu vào lưới.
Belphegor tâm trạng vui vẻ, mùi hương trên người cô làm vết thương không còn âm ỉ đau nữa, ngược lại kích thích hắn có dục vọng giao cấu.
Đôi cánh đen khổng lồ sau lưng Belphegor bao bọc lấy hai người. Hắn rung cánh, lông vũ rơi xuống, trải trên đất thành một tấm nệm mềm mại. Belphegor đứng dậy, cơ thể mô phỏng thành con người nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo, hưng phấn cực độ.
Hắn thúc gậy thịt thô tráng nổi đầy gân xanh hướng thẳng về phía Tô Lạc Mỹ.
“Lại đây, con người, ta ban tặng cho em khoái lạc.”
Tô Lạc Mỹ sợ đến mức không đứng lên nổi, cô chỉ có thể chật vật bò trên đất định bỏ chạy, nhưng bị hắn nắm lấy cổ chân, dễ dàng kéo giật trở lại.
Ngón tay Belphegor hóa thành lợi vuốt, trong nháy mắt xé nát đống quần áo rách rưới trên người cô, dưới ánh huỳnh quang mờ ảo, cơ thể Tô Lạc Mỹ trắng nõn như một khối mỹ ngọc.
Bộ ngực đồ sộ nặng trĩu phô ra, núm v//ú hồng hào trước cái lạnh đã bắt đầu run rẩy, tựa như hai đóa hoa mai nở rộ trong tuyết mùa đông.
Belphegor gảy nhẹ móng tay sắc nhọn vào núm v//ú nhỏ nhắn kia, khiến cô không nhịn được tiếng thở dốc. Tiếng kêu này làm hắn rất hài lòng, bàn tay to lớn bao phủ lên bầu ngực đồ sộ, thô bạo nhào nặn, thịt non trắng ngần tràn ra qua kẽ tay, mà tiếng kêu từng hồi của cô dưới thân chính là liều thuốc chữa trị tốt nhất.
Belphegor dùng gậy thịt cứng rắn nhắm thẳng vào hoa huyệt trắng nõn không lông của cô, trước khi đ//â//m vào tự nhiên lại nghi hoặc một chút.
“Trinh nữ?”
Belphegor nắm chặt chân Tô Lạc Mỹ gập ngược lại, mặt dán sát vào hoa huyệt đang không ngừng co thắt. Hoa huyệt kia khít khao như hai miếng bánh bao trắng, ở giữa là một đường chỉ hồng, nếu không banh ra xem thì căn bản không tìm thấy lối vào bí mật đó.
Belphegor thò lưỡi l//i//ế//m từ dưới lên trên, vị hương ngọt ngào làm hắn vui vẻ, hắn mặc kệ cô vùng vẫy đẩy ra, vùi đầu l//i//ế//m láp hoa huyệt của Tô Lạc Mỹ, chiếc lưỡi lớn trơn trượt như một con rắn nhỏ linh hoạt, nhanh chóng rung động gảy nhẹ lên âm vật, tiếng nước m//ú//t mát vang ra, mà Tô Lạc Mỹ sớm đã không nhịn được ngửa đầu hét lớn.
“Đừng! Tôi xin Ngài, đừng l//i//ế//m! ~ A a a a! ~ Không chịu nổi! ~~~ A a a a a a! ~ Đừng l//i//ế//m! ~~”
Tô Lạc Mỹ trong sự khơi gợi nhanh chóng đã đạt cao trào lần đầu tiên, cô run rẩy, một luồng d//â//m dịch từ âm đạo bắn ra, trúng ngay gò má Belphegor.
Belphegor thò lưỡi l//i//ế//m lấy, kỳ lạ là, d//â//m dịch kia lại khiến vết thương trước ngực hắn nhanh chóng phục hồi.
“Em đúng là bảo vật! ~”
Belphegor cảm thán, nhìn người phụ nữ đang nằm trong đám lông vũ đen run rẩy, mặt cô ửng hồng, mắt đầy lệ, uất ức nhìn hắn.
“Con người, bây giờ ta sẽ tới thương yêu em.”
Belphegor vung tay, móng tay sắc nhọn liền trở nên phẳng nhẵn, hắn cúi người hôn lấy cổ cô, lưỡi trơn trượt l//i//ế//m láp cơ thể đẫm mồ hôi của cô như một con dã thú đang nếm vị. Ngón tay hắn chậm rãi lướt trên hoa huyệt, sau khi cô mềm nhũn ra, ngón tay chậm rãi nhưng kiên định đ//â//m vào trong.
Tô Lạc Mỹ trố mắt, cô kinh hãi lắc đầu, nhưng người đàn ông trên người vẫn bất động, ngón tay càng lúc càng sâu, cho đến khi dừng lại ở nơi có một lớp màng mỏng.






![Chưa Quen Đã Nghiện [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782032485-150x150.webp)






