Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hậu Cung Kế – Chương 14

Hậu Cung Kế

Tác giả: Lý Hảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: HueKhanh92

Beta: Nam Thiên Vân

“Lưu di nương mang thai? Xem ra, sắp có náo nhiệt.” Lý Già La cùng Hổ Phách đang chơi cờ, Hổ Phách cười nói: “Dù là náo nhiệt, cũng không liên quan chúng ta.”

Lý Già La lắc đầu, “Phiền toái không phải ngươi nói không có là không có.”

“Tiểu thư, chẳng lẽ còn có người đem chuyện di nương mang thai liên lụy đến trên người tiểu thư?” Chẳng lẽ muốn vu oan hãm hại?

Nhưng tiểu thư cùng 2 cái di nương kia cũng không có liên quan gì.

Lý Già La nói: “Lưu di nương cùng Hồ di nương đều không phải là người dễ đối phó. Hai người này đều có bầu, chỉ sợ đều muốn khiến đối phương không cẩn thận 'Đẻ non'. Nhưng là, bọn họ đều muốn thoát thân, cho nên sơn dương thế tội tất yếu phải tìm ra. Mà ta, bởi vì muốn tham gia tuyển tú sang năm, dù có không cẩn thận đụng bọn họ, cũng sẽ được tha thứ.”

“Đương nhiên, đây chỉ là một loại khả năng. Hoặc là Nhị tiểu thư, hoặc là Tứ tiểu thư, thậm chí ngay cả mấy người nhị phòng cũng sẽ bị nghĩ đến.Nhưng mấy hài tử ở đại phòng là lựa chọn ưu tiên của các nàng. Nhị phòng cách khá xa. Nhị tiểu thư có Vân thị, Tứ tiểu thư là người vô hình, ta là Đại tiểu thư liền thành thí sinh tốt nhất.”

Hổ Phách nói: “ Lưu di nương cùng Hồ di nương kia đều thích tranh cường háo thắng, trong khoảng thời gian này toàn phủ trên dưới đối đãi với tiểu thư đều đặc biệt tốt, che đi hết nổi bật của Hồ di nương. Có đôi khi phòng bếp làm thuốc bổ, cũng là ưu tiên làm cho tiểu thư. Hồ di nương đã sớm một bụng bất mãn. Tiểu thư, chúng ta nên làm thế nào? Cũng không thể để mặc cho người ta tính kế nha.”

“Binh tới tướng chắn, nước tới đất chặn. Dù có chuyện gì, sang năm ta sẽ tuyển tú, làm cái gì đều có thể được tha thứ. Có điều chúng ta không thể để cho người ta quá đắc ý. Cứ phải đề phòng cướp không bằng tiên phát chế nhân (đi trước một bước)!” Lý Già La nhỏ giọng dặn dò, Hổ Phách gật đầu.

Không qua bao lâu, nha hoàn của Hồ di nương cùng nha hoàn Lưu di nương bởi vì ở phòng bếp tranh đoạt bếp lò liền ra tay đấu đá. Hai cái nha hoàn đều không chịu thua kém, trực tiếp dẫn người lại đây, đập phá phòng bếp một lần. Sau khi trở về, nha hoàn hai bên vẫn to tiếng mắng chửi một đoạn thời gian. Phải đợi Vân thị phái người lại đây, mới dừng lại.

Chuyện này náo loạn thật lớn. Ngay cả Võ lão thái thái cũng biết, trực tiếp kêu Vân thị đến cho mắng một trận. Vân thị thật ủy khuất, chuyện muốn hậu đãi 2 cái di nương đều là lão thái thái nói. Bà chẳng lẽ có thể không nghe?

Võ lão thái thái nghĩ Vân thị tốt xấu còn đang làm đại sự, ngữ khí liền mềm lại, “Dù là mang thai, cũng chỉ là cái di nương. Sao có thể lớn lối như vậy? Ở trong cái phủ này các nàng không phải chủ tử! Các nàng không yên ổn, khiến trong phủ gà bay chó sủa, ngươi cũng nên nghĩ biện pháp?”

Vân thị chịu đựng ủy khuất hỏi: “Nương, ta cũng nói thật, nếu ta làm cái gì, mọi người lại tưởng rằng ta không chấp nhận được thiếp thất mang thai. Hơn nữa bọn họ mang thai cốt nhục của lão gia, sao có thể tùy tiện phạt đây?”

Võ lão thái thái nói: “Cho nên mới lớn lối như vậy! Thật sự nghĩ chính mình sẽ đắc đạo thăng thiên? Dù có sinh đứa nhỏ, cũng là gọi ngươi mẫu thân. Bọn họ tính là cái gì? Nếu ngươi không quản được, vậy để ta quản. Từ giờ trở đi, cho đến khi hai người bọn họ sinh sản đều cấm túc cho ta. Một bước cũng không cho ra khỏi viện của bọn họ, miễn cho đi ra ngoài gây chuyện thị phi. Ai có nhiều sức lực mà để ý tới bọn họ như vậy?” Trực tiếp giam lỏng lại, liền sẽ không gây chuyện thị phi, còn có thể an ổn dưỡng thai. Tránh cho ỷ vào cái bụng, mỗi ngày náo loạn!

Cứ như vậy, Hồ di nương cùng Lưu di nương đều bị cấm túc. Võ lão thái thái còn phái người chuyên môn trông giữ các nàng, chưa sinh xong thì không thể đi ra.

Bởi vì là Võ lão thái thái lên tiếng, người khác cũng không dám nói gì. Hồ di nương cùng Lưu di nương cờ yên trống lặng, về sau không còn đi ra ngoài nhảy nhót.

Vân thị cười nói với Vân mụ mụ: “Vẫn là mụ mụ ngươi có biện pháp hay. Ta đang cảm thấy đau đầu nhức óc. 2 người các nàng cũng không phải kẻ ưa sống yên ổn. Ta cũng không tiện ra mặt quản, không thì còn tưởng rằng ta không chấp nhận được bọn họ. Lại sợ nhị phòng bên kia giở trò quỷ quái làm rớt đứa nhỏ. Đến thời điểm đó còn nói là ta làm. Hiện tại có lão thái thái ra mặt, ta giảm đi bao nhiêu phiền!”

Sau này dù hai người kia xảy ra chuyện, cũng không liên quan Vân thị. Chung quy, là người bên lão thái thái quản, xảy ra chuyện, chẳng lẽ nói là người lão thái thái phái đi vô dụng?

Nhờ có Vân mụ mụ, biết nha đầu hai bên ghen ghét nhau, lại lén nhắn nhủ với bên phòng bếp để họ cố ý châm ngòi thổi gió khi hai nha đầu kia cùng tới. Trong khoảng thời gian này, Hồ di nương cùng Lưu di nương đều được nuông chiều, bao gồm cả nha hoàn bên người bọn họ. Cho nên ai có thể chịu nhường ai?

Quả nhiên liền náo loạn, sau đó Vân thị thuận lợi thoát khỏi chuyện này.

Vân mụ mụ cười nói: “Phu nhân đừng có khen lão nô, lão nô chỉ là nghe Đại Mạo trong lúc vô tình nói tới mới nghĩ đến có chuyện như vậy a.”

Có một lần cả nhà nói thời gian gần đây người bên cạnh Hồ di nương cùng Lưu di nương thật kiêu ngạo. Đại Mạo liền nói, nếu hai người này bị giam lại thì tốt rồi; vậy thì sẽ không có chuyện gì nữa. Sau đó Vân mụ mụ mới nghĩ đến biện pháp này.

Vân thị nghe xong lời Vân mụ mụ nói, cũng cười “Đại Mạo luôn là đứa thông minh, quả nhiên không tệ. Không phải mụ mụ muốn Đại Mạo làm con dâu của ngươi à? Sao đến bây giờ lại vẫn chưa đề cập đến với ta?”

Vân mụ mụ thở dài một hơi, ở trước mặt Vân thị cũng ăn ngay nói thật, “ Cái nghiệp chướng kia của ta, hắn... Haiz...”

“Mụ mụ ở trước mặt ta vẫn không thể nói sao?” Vân thị quan tâm hỏi.

“Ta vốn là muốn cho hắn cưới Đại Mạo. Có điều lúc hỏi hắn, hắn lại nói coi trọng Tử Đằng! Phu nhân, ngài nói xem hắn...?”

Hạ nhân đều là của chủ tử, tùy tiện coi trọng một đứa nha hoàn là không nên. Nhưng Vân mụ mụ lại không thể không nói thật, không thì đợi phu nhân tự mình biết, hậu quả liền nghiêm trọng.

Vân thị cười, “Vẫn là tuổi trẻ a, nếu coi trọng, ta liền làm chủ đi.”

Chỉ là cái nha hoàn, Vân thị ngược lại là không thèm để ý.

Tử Đằng làm sao có thể so cùng Đại Mạo đây? Nhưng là tiểu tử chết bầm kia của nhà mình lại nằng nặc muốn vậy, chuyện này thật quá tức tối.

Vân mụ mụ không trách tiểu tử nhà mình, ngược lại trách Tử Đằng. Nha đầu kia vừa nhìn liền thấy không phải đứa tốt. Hiện tại dám xúi giục con trai của mình cùng đối nghịch với mình, về sau còn không phải tiến thêm cả thước?

Được, chờ ngươi làm vợ của con ta, ta cho ngươi xem, đến cùng là ai lợi hại!

Con của bà không lo cưới không được vợ, từ bỏ người này còn có người khác.

Vân mụ mụ vội cảm kích nói: “Đa tạ phu nhân thành toàn, lão nô thay tiểu tử kia tạ chủ tử!”

“Khách khí cái gì? Đứa nhỏ nha, đều là như vậy, hiện tại không hiểu nỗi khổ tâm của người làm mẹ, về sau một ngày nào đó sẽ hiểu!” Vân thị không khỏi nghĩ tới con gái của mình, chỉ mong có một ngày nàng cũng sẽ hiểu cho bà.

Vân mụ mụ đi tìm Đại Mạo. Bà nhìn Đại Mạo, nhìn thế nào cũng vừa lòng, thật muốn nhi tử cưới về nhà làm con dâu. Kết quả lại như vậy, bà không oán con trai của mình, liền oán nha đầu Tử Đằng kia, hồ mị bá đạo, câu dẫn tâm tư của con mình! Ở trên đường đi đón Đại tiểu thư sao bản thân lại không có phát hiện ra manh mối a? Thật là thất sách!

“Đại Mạo a, chuyện lần này mụ mụ đa tạ ngươi!”

“Vân mụ mụ, ngài đừng có nói như vậy. Ta chỉ là nói bừa. Nếu không phải mụ mụ ngài suy nghĩ chu đáo, cũng sẽ không thuận lợi như vậy. Ta căn bản cũng không có nghĩ đến thật sự cấm túc được hai di nương. Nói ra, đều là công lao của mụ mụ!”

Đứa nhỏ tốt cỡ nào a, đáng tiếc lại vô duyên với nhà mình! Vân mụ mụ tiếc nuối trong lòng.

Mà Đại Mạo, thì không có nói ra lời này là Hổ Phách nói. Bản thân Hổ Phách đã đủ xuất chúng, thiếu một sự kiện cũng sẽ không có cái tổn thất gì. Huống chi, đây đều là tỷ muội nói đùa trong lúc nhàn rỗi, nếu nàng trịnh trọng đi nói lời cảm tạ, thật đúng là không hiểu ra sao a.

Bây giờ Đại Mạo đang muốn chính là trở thành nha hoàn tâm phúc bên cạnh phu nhân, đến thời điểm nào đó cũng có thể thả mình ra ngoài.

Về phần con dâu của Vân mụ mụ vẫn là thôi đi. Bản thân Vân mụ mụ tương đối cường thế, cho nên nhi tử đều thật yếu đuối. Nam nhân như vậy, theo cạnh Vân mụ mụ còn hoàn hảo. Bà không ở đây, thì hắn cũng sẽ không có cái tiền đồ gì.

Nàng cũng không muốn như vậy. Đại Mạo tin tưởng, Vân mụ mụ khẳng định sẽ ở trước mặt phu nhân nhắc tới chính mình. Lời Vân mụ mụ nói ở trước mặt phu nhân đặc biệt dùng được. Nàng có thể tiến thêm một bước. Cho nên nàng liền coi như quên chuyện Hổ Phách nói lời đó.

Chính là bản thân nàng cũng có thể nghĩ đến chủ ý như vậy, có điều là bởi vì không nói ra mà thôi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hậu Cung Kế
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ