Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạt Chuối Định Mệnh – Chương 14

Hạt Chuối Định Mệnh

Tác giả: mew mew
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rina gian nan chống cánh tay suy yếu ngồi dậy: “Cảm ơn.”

Đôi tay ôm cái ly thật cẩn thận, nhưng ngón tay vẫn không ngăn được run rẩy, thật vất vả mới đem nước đưa vào trong yết hầu , sau đó điên cuồng mà nuốt xuống.

Bả vai cùng miệng vết thương trên lưng đều đã được băng bó, Hòa Uyên một lần nữa nằm liệt trên ghế .

“Lần sau gặp phải thứ đồ kia thì đi đường vòng , trong trường học này cũng không phải chỉ là nới dạy dỗ nô lệ .”

Cô nháy đôi mắt thủy linh , nghi hoặc nhìn hắn.

Hòa Uyên kéo kéo khóe miệng, thanh âm không chỉ lớn hơn vài phần: “Thứ đồ kia là ở bệnh viện tâm thần cách vách! Trường học này bị phân cách thành hai nơi, một nơi chính là nơi em đang ở, một nơi khác là dùng để dạy dỗ một ít trẻ vị thành niên có tinh thần kỳ kỳ quái quái .”

“Bên trong phần lớn đều là chút nhân vật phản nhân cách , bị xã hội vứt bỏ . Không biết tên kia làm sao mà có thể đột phá được chướng ngại trung gian mà đi vào địa phận huấn luyện nô lệ, lần sau gặp phải liền chạy, đừng do dự.”

Cô nghe xong liền ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Trầm mặc một chút, lại nói: “Cảm ơn anh, 4301.”

Mắt Hòa Uyên trợn trắng, tiếp tục bắt chéo chân giả vờ ra vẻ đứng đắn.

“Trong trường học này những chuyện u ám còn nhiều lắm , không cần sớm nói lời cảm tạ với gia như vậy.”

Hắn lớn như vậy, từ trước đến nay chưa từng được ai cảm ơn hai lần, thật kỳ lạ, gia hỏa này thật sự là không rõ tình cảnh hiện tại của mình sao? Đi vào nơi này rõ ràng đều đủ đáng thương, thế mà còn biết cùng người khác cảm ơn.

Cô lộ ra tươi cười nhợt nhạt, đôi mắt lặng lẽ cong thành hình trăng non: “Việc nào ra việc đó, anh là cộng sự của tôi, cảm ơn.”

Cùng cộng sự có quan hệ cái rắm gì.

“Gia không có tâm tình nghe em cảm tạ nhiều lần như vậy, nhanh truyền dịch cho xong, gia còn phải trở về ngủ!”

Nhắc tới ngủ, mày hắn đột nhiên nhăn lại.

Chống cằm tầm mắt nhìn xuống mặt đất.

Nhớ không lầm , vừa rồi hình như mình ngủ rồi?

Không thể nào, hắn vậy mà có thể ngủ, hơn nữa còn ở một nơi áp lực như phòng y tế?.

Thiếu chút nữa hắn còn cho rằng chứng mất ngủ của mình đã tốt lên rồi .

Nhưng trở lại trên giường của mình, mới vừa nằm xuống liền mẹ nó liền lên tinh thần!

“Thao…… Không phải là ở phòng y tế đã ngủ nhiều chứ?”

Quay đầu nhìn về phía cửa sổ sát đất rộng mở, gió lạnh thổi tới từng trận , lụa trắng hai bên sườn hơi hơi phiêu động, không chớp mắt nhìn chằm chằm sao trời trong đêm tối bên ngoài , đưa ra một kết luận ——

Hắn là thật sự rất có tinh thần.

Ngốc năm cái giờ, rốt cuộc cũng tới 6 giờ, một khắc cũng chưa từng ngủ , rời giường rửa mặt xong liền đẩy cửa đối diện ra, phát hiện bên trong không có một bóng người.

Lúc này, chuông báo trên hành lang cũng vang lên, vờn quanh toàn bộ căn nhà nhỏ mười mét vuông, trên giường rõ ràng có dấu vết nằm qua.

Người đâu?

Trong phòng học trống vắng, thỉnh thoảng truyền ra tiếng r//ê//n rỉ thống khổ .

Cô quỳ gối ở chính giữa phòng học , chung quanh không có một cái bàn ghế nào, chỉ có người đàn ông đứng ở bên cạnh, dùng thước dạy học màu đen trong tay hướng lên sống lưng cùng hai chân cô dùng sức đánh xuống.

Thước dạy bảng lớn trong không trung xẹt qua– bá– một tiếng.

Máu trên lưng lại xông ra, miệng vết thương chưa tốt, lại thêm vết thương mới, trên cẳng chân cũng bị đánh ra những dấu vết sưng đỏ

Mồ hôi lạnh trên trán thiếu nữ càng chảy càng nhiều, nắm chặt một góc áo, khẽ nhếch môi anh đào khô nứt , thân thể bị quất đánh bất giác mà ngã về phía trước .

“Quỳ thẳng.”

Thanh âm âm lãnh đưa ra mệnh lệnh.

Cô không dám chậm trễ, một lần nữa thẳng eo mắt nhìn phía trước, tiếng hít thở hiển nhiên sẽ thác loạn, hít hơi một hơi muốn bình ổn lại hơi thở .

Hắn đem thước dạy học quất đánh ở sau cổ cô, làn da trắng nõn tức khắc sưng đỏ lên.

“Biết vì sao tôi trừng phạt em không?”

Rina nuốt nước miếng: “Thỉnh ngài nói, nô lệ ghi nhớ trong lòng.”

Khóe miệng Chu Bắc Dịch dâng lên cười lạnh, đi đến trước mặt cô, tay dùng sức nhấc cằm cô nâng lên, đối mặt với gương mặt thê thảm mà tinh xảo , tròng mắt rưng rưng đơn thuần.

“Em không nhớ rõ thân phận của mình, là sai lầm lớn nhất, cho rằng có Hòa Uyên che chở là có thể tránh được trừng phạt của tôi sao?”

“Lúc vãn thao chưa ó kết thúc liền rời đi, đây là sai lầm thứ nhất.”

“Cho dù ở thời điểm nào,trước mặt tôi đều phải quỳ bò xuống! Tối hôm qua em dùng hai chân mà đi ra, đây là sai lầm thứ hai .”

Ngón tay lại tăng thêm lực, thước dạy học dựng đứng trên mặt đất, gõ gõ gạch men sứ , thanh âm hồn hậu phát ra từng câu từng chữ mang theo gợi cảm lại lạnh lẽo.

“Đừng tưởng rằng cộng sự của em là Hòa Uyên, thì có thể tránh được trừng phạt của rôi, tuy rằng thân phận của câu jra đặc thù, nhưng cậu ta làm không được chuyện che chở em, sai chính là sai, trừng phạt liền phải trừng phạt, nhớ rõ thân phận của mình chưa!”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạt Chuối Định Mệnh
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...