Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu – Chương 3

Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Tiêu Tương Thập
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một gương mặt đẹp trai tuấn tú đến người thần phẫn nộ từ khe cửa nhìn vào,

khuôn mặt góc cạnh rõ ràng hoàn mỹ, sống mũi cao thẳng, hình dáng môi

đẹp, đặc biệt một đôi con ngươi dài nhỏ đào hoa chứa nhàn nhạt ý cười,

làm cho người ta không nghĩ sẽ dễ dàng rơi vào đó.

Phản ứng đầu

tiên của Giang Dĩ Mạch là, người này bộ dáng rất tốt! Đẹp trai hơn so

với Đường Hạo Thiên tốt gỗ hơn tốt nước sơn kia không biết gấp bao nhiêu lần.

Khuôn mặt tuấn tú nhìn Giang Dĩ Mạch, đôi môi xinh đẹp kéo ra một nụ cười mê người.

Giang Dĩ Mạch tò mò nhìn đối phương: “Anh là ai?”

Khuôn mặt tuấn tú đẩy cửa đi vào: “Mẹ anh nói anh là chồng em.”

Giang Dĩ Mạch như là bị sét đánh, nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, “Anh,

anh là ...” Hai chữ kẻ ngốc không dám nói ra khỏi miệng, không muốn lần

đầu tiên gặp mặt liền đả kích người ta như vậy.

Lại nói Giang Dĩ Mạch cô không phải loại người thích khi dễ kẻ yếu.

Nhưng - -

Anh ta thật sự ngốc sao?

Giang Dĩ Mạch nhìn kỹ người đàn ông trước mặt cao hơn cô hơn nửa cái đầu,

gương mặt đẹp trai đến người thần phẫn nộ, còn có kia đôi mắt đào hoa

câu người cùng nụ cười mê người, thấy thế nào cũng không giống là người

đần độn.

“Anh thật là...” Tên ngốc?

Khuôn mặt tuấn tú gật đầu: “Anh thật sự là chồng em.”

Hoàn toàn đầu lừa không đối miệng ngựa, Giang Dĩ Mạch nhìn kỹ khuôn mặt tuấn tú, phát hiện trong nụ cười khóe môi mê người của anh mang vài phần khờ dại ngu đần của một đứa trẻ.

Khuôn mặt tuấn tú đưa tay ôm lấy

cô, còn có vẻ mặt xấu hổ: “Bà xã, mẹ anh nói đêm nay là đêm tân hôn của

chúng ta.” Che khuôn mặt đỏ như con nít cười gian, giống như lập tức

muốn chuyện xấu gì.

Giang Dĩ Mạch nhìn khuôn mặt tuấn tú cùng lời nói động tác của anh ta không tương xứng với số tuổi, trong lòng thầm

than, thật sự đáng tiếc cho gương mặt này.

“Bà xã, bây giờ chúng ta động phòng đi...”

“Đợi một chút!” Giang Dĩ Mạch cả kinh, vội vàng ngừng lại.

Khuôn mặt tuấn tú thấy phản ứng cô lớn như vậy, đôi mắt dài nhỏ đào hoa tò mò nháy mắt mấy cái, như là nhớ tới cái gì, xấu hổ cười rộ lên: “Mẹ anh

nói con gái đêm tân hôn đều xấu hổ, để anh chủ động một chút...”

Giang Dĩ Mạch tránh sang bên cạnh, tránh được khuôn mặt tuấn tú chủ động.

“Anh biết rồi, em muốn chơi trò trốn tìm với anh phải không?” Khuôn mặt tuấn tú xấu xa cười gian, đột nhiên liền nhào tới.

Giang Dĩ Mạch sửng sốt, né tránh khuôn mặt tuấn tú.

Mặc dù là người đần độn, thực nhìn không ra động tác nhanh nhẹn của anh, thiếu chút nữa bị anh bắt được.

“Bà xã, anh rất lợi hại, anh nhất định sẽ bắt được em! Anh đến đây!” Khuôn

mặt tuấn tú đưa cánh tay thon dài ra lại một lần nữa nhào tới.

“Đợi một chút, anh hãy nghe tôi nói trước...” Nhìn khuôn mặt tuấn tú lại

nhào tới, Giang Dĩ Mạch khẩn trương né tránh, thời gian gồi quá lâu,

chân đã tê rần, không cẩn thận ngã trên mặt đất, băng ghế đổ “ầm” một

tiếng xuống đất.

“A! Anh bắt được em rồi!” Khuôn mặt tuấn tú vui vẻ nhào tới.

Bên ngoài phòng vừa vặn có người đi ngang qua nghe thấy bên trong truyền ra động tĩnh rất lớn, xoay người đi về phía căn phòng kia.

“Cậu hai!” Quản gia nhẹ nhàng gọi một tiếng, mang theo vài phần ý tứ nhắc nhở.

Thấy hắn không đi tiếp, lại cung kính nhắc nhở: “Hôm nay bà chủ đã lên

tiếng, hôm nay là tân hôn của cậu cả, bất kỳ kẻ nào cũng không cho phép

đi vào quấy rầy.”

Ánh mắt cậu hai nhà họ Mộ có chút phức tạp nhìn cửa phòng đóng chặt, xoay người đi.

“Anh buông tôi ra!” Giang Dĩ Mạch bị khuôn mặt tuấn tú áp trên mặt đất, không thể động đậy.

Mặc dù anh ta là người đần độn, nhưng cũng là người đàn ông, khí lực lớn

kinh người. Giang Dĩ Mạch đẩy thì không đẩy được anh ra, nói chuyện với

anh ta lại giống như đàn gảy tai trâu, bảo anh ta buông mình ra, anh ta

xuyên tạc ý của cô, nói cô xấu hổ, thực sự làm cho người ta vừa nóng vừa giận.

Khuôn mặt tuấn tú duỗi bàn tay về phía ngực cô, muốn cởi quần áo cô ra.

“Đợi một chút, tôi có lời muốn nói!” Giang Dĩ Mạch vội vàng kêu, thấy tay

khuôn mặt tuấn tú đã đặt ở ngực cô, vội vàng hô to: “Mộ Thiên Thần!”

Cô chỉ biết cô phải gả tên ngốc tên là Mộ Thiên Thần, cái khác hoàn toàn không biết gì cả.

Khuôn mặt tuấn tú lập tức dừng lại, mở to đôi mắt đào hoa tò mò, “Bà xã, em

vậy mà biết tên của anh!” Cùng với cái ôm rộng lớn giống như bảo vật lại vừa vui mừng ngây ngô cười: “Mẹ anh nói sẽ tìm cho anh một bà xã tốt

nhất trên đời này, mẹ anh quả nhiên không gạt anh.”

Giang Dĩ Mạch thật muốn nói cho anh, người bà xã kia của anh đoạt chồng chưa cưới của mình, chưa cưới cùng người ta làm người đàn bà d//â//m đ//ã//n//g mang thai, mình là vật thay thế, không phải bà xã của anh.

“Bà xã, bây giờ chúng ta liền động...”

“Mộ Thiên Thần, anh muốn trên mặt đất động sao?” Giang Dĩ Mạch vội vàng cắt ngang, thừa dịp anh còn có hình người, khẩn trương nghĩ biện cách tách

ra khỏi anh.

“Bà xã, vậy em gọi một tiếng ông xã có được không?” Khuôn mặt tuấn tú khờ dại như trẻ con, thẹn thùng hỏi.

Cho dù là kẻ ngốc, anh cũng biết đêm nay cô không gọi anh là ông xã, nhưng bọn họ bây giờ là vợ chồng, muốn cùng sinh đứa bé!

“Được, nhưng anh đè tôi đau quá.” Giang Dĩ Mạch dường như tìm được một chút bí quyết, trí lực người đần độn này giống với đứa bé ba tuổi, dễ dụ.

Khuôn mặt tuấn tú như là sợ đè đau cô, vội vàng buông cô ra, ánh mắt Giang Dĩ Mạch rùng mình, nâng chân lên đột nhiên đạp một cước, khuôn mặt tuấn tú bất ngờ không kịp đề phòng bị một cước này đạp phải lui về phía sau,

nặng nề đụng vào mép giường, ngã trên mặt đất không động đậy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...