Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu – Chương 98

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước mộ Hòa Tấn Bằng, vẫn đặt một bó cúc trắng, nhưng đã không còn mùi thơm, giống người đang an giấc ngàn thu ở nghĩa trang.

Tay anh ngắt một đóa cúc trắng, nghiền chầm chậm, mãi khi cánh hoa mỏng

manh rơi rụng, nát bấy... Lệ Minh Vũ lại nhìn ảnh trên mộ bia lần nữa,

ánh mắt anh lạnh tanh, ngữ điệu lãnh đạm. "Lúc trước, ông hợp táng hai

người họ tại đây, chắc ông không ngờ có ngày bản thân cũng ở nghĩa trang này nhỉ? Ông đừng lo lắng, tôi chỉ thấy phong thủy nơi đây tốt, thích

hợp với ông."

Bốn năm trước là một tay anh đứng ra thu xếp tang lễ thay nhà họ Hòa. Nghĩa trang do anh chọn, không ai dám rèm pha.

Lệ Minh Vũ hít sâu, cười nhạt, môi anh lộ rõ châm chọc, "Tô Nhiễm thích

dùng cúc trắng viếng mộ. Ông nói xem nếu để con ông biết chuyện ông gây

ra khi xưa, con ông có còn đặt cúc trắng ở đây nữa không? Có khi nào con ông sẽ thấy ông không xứng không?"

Nói xong câu đó, ánh mắt anh lạnh băng, nhặt bó hoa trên mặt đất lên, dốc ngược, từng cánh hoa trắng nhỏ vụn bay lượn trong không trung, rồi đáp xuống. Lệ Minh Vũ lấy gọng

kính đen từ trong túi áo, giơ lên, nhìn ảnh Hòa Tấn Bằng, giọng anh lạnh nhạt: "Ông chắc không ngờ con gái mình lại trông thấy ngôi mộ đôi đó

đâu nhỉ, ông sợ không? Nếu ông biết trước chuyện sẽ xảy ra như thế này,

tôi nghĩ ông sẽ không nhảy lầu sớm, con cáo già giống ông thế nào cũng

phải thu xếp ổn thỏa mọi thứ rồi mới đi đúng không?" Lệ Minh Vũ siết

mạnh tay, gọng kính nát vụn...

"Hòa Tấn Bằng, ông cứ yên tâm an

nghỉ. Tôi sẽ chăm sóc con ông 'chu đáo'..." Anh nhếch miệng cười nhàn

nhạt, anh đập tay lên mộ bia, giọng điệu bỗng lạnh ngắt...

"Để con ông mỗi ngày đều... sống không bằng chết."

Cơn gió phút chốc thổi lướt qua.

Khóe miệng anh rét mướt thấu xương.

*

Biệt thự Bán Sơn

Đêm khuya, Tô Nhiễm ngủ chập chờn một mình trên giường, sấm chớp rền vang

bên ngoài gần như đánh vỡ mặt kính, hạt mưa rơi tí tách lên cửa sổ, càng thêm đáng sợ.

Tiếng mưa làm cô sực tỉnh vài lần trong đêm.

Mãi đến rạng sáng, Lệ Minh Vũ vẫn không về. Đáng lẽ không có anh, cô phải

ngủ ngon mới đúng chứ, nhưng không ngờ giấc ngủ của cô lại chập chờn

không yên.

Không biết bao lâu trôi qua, sấm sét cắt ngang nền trời, phá tan màn đêm tối tăm, dọa Tô Nhiễm đang mơ ngủ hoảng sợ tỉnh giấc.

Tô Nhiễm ngửi thấy mùi rượu nồng nặc hòa lẫn hương hổ phách nhè nhẹ trong không khí...

Cô run rẩy hoảng sợ, là Lệ Minh Vũ!

Anh uống rượu?

Thế nhưng cô đeo đồ che mắt ngủ, không thấy vẻ mặt của anh, anh đang làm

gì? Tại sao anh uống rượu rồi hơn nửa đêm lại về biệt thự? Vì sao thừa

dịp cô ngủ, anh lại ôm cô, giữ cổ tay cô trên giường?

"Sau này, không được phép đến nghĩa trang." Giọng anh trầm khàn vang lên.

Lại nghe anh nói vậy, cô ngạc nhiên kinh hãi.

Tại sao anh lại nhắc đến nghĩa trang?

Cô cảm thấy ý lạnh ngập đang lan tỏa xung quanh, anh bóp mặt cô quay sang

bên, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vì sao anh lại thay đổi thất thường?

"Tôi đã nói, kể từ đêm đó, em đừng bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi tôi nữa."

Giọng nói Lệ Minh Vũ khàn khàn vang lên, hơi thở anh đậm đặc mùi rượu và hổ phách phả lên tóc cô, anh cúi đầu, điên cuồng cắn m//ú//t môi cô.

"Không..." Cả người Tô Nhiễm bị ôm chặt trong vòm ngực rắn chắc, cảm giác đau buốt từ môi truyền đến nhưng vô pháp trốn tránh, nước mắt cô lăn dài, thấm

ướt ga trải giường...

*

Ánh nắng chói chang rọi sáng

vào phòng, Tô Nhiễm tỉnh dậy từ ác mộng, trán cô ướt nhẹp mồ hôi. Cô

tháo đồ che mắt xuống, nhất thời không kịp thích nghi với ánh nắng bên

ngoài, ánh mắt cô trống rỗng mơ hồ, khóe mắt vẫn còn lưu lại vệt nước

mắt...

Một bên giường khác đã không còn ai, nhưng không khí vẫn phảng phất mùi hương nam tính.

Cô cầm cốc nước trên đầu giường, uống một hơi thông cổ họng, nhưng khi hớp nước đầu tiên nhập vào dạ dày, dạ dày cô bỗng dưng đau nhói, cảm giác

buồn nôn mãnh liệt khiến cô bất chấp cơ thể đau đớn chạy ngay vào

toilet.

Cô nôn thốc nôn tháo, hầu như nôn hết mọi thứ ăn suốt mấy ngày qua.

Có lẽ bệnh đau bao tử tái phát nên dạ dày cô nhoi nhói khó chịu. Tô Nhiễm

thấy cả người mình nhẹ hẫng, đầu óc choáng váng như bước trên mây bồng

bềnh. Nhưng ít ra như vậy, cô lại thấy mình bớt đau khổ hơn.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, hết tiếng này đến tiếng khác kiên trì vang vọng.

Hồi lâu sau, cô mới gắng gượng đứng dậy, run rẩy nghe máy, nhưng khi nhận được tin báo từ đầu dây bên kia, cô liền đờ đẫn...

*

Tô Nhiễm sửa soạn, thay quần áo bằng tốc độ chậm nhất trong cuộc đời, một

tiếng ba mươi phút. Đối với thói quen trước giờ của cô từ đánh răng rửa

mặt đến thay đồ chưa đến mười phút thì đây chính là một nỗi sỉ nhục. Dù

cô trang điểm thật kỹ lưỡng cũng không cách nào che lấp thần sắc tiều

tụy. Cố gắng mãi vẫn không được, cô buộc phải thôi, bước xuống lầu, vừa

đến cửa, định mở tủ giầy dép cách âm lấy giày của mình, Tô Nhiễm đột

nhiên phát hoảng!

Một đôi giày da cao cấp ngay cửa...

Lệ Minh Vũ không đi làm, anh... còn ở nhà. Tối hôm qua, anh say rượu, có

thể cởi giầy ra rồi để ngay tại đây mà không cất vào tủ.

Tô Nhiễm thở dốc, vô thức thả tay, giầy rơi xuống mặt đất.

Đôi giày của anh im lặng nằm đó, giày của cô ngã trái ngã phải bên cạnh.

Hình ảnh này đối chọi vô cùng, ngay cả giày của cô cũng có vẻ kinh

hoảng, một thân một mình nằm cạnh giày anh.

Tính sao bây giờ?

Cô muốn ra cửa hay không ra cửa?

Cô nhớ Lệ Minh Vũ từng dặn, chỉ cần anh ở nhà, thì cô không được phép ra

ngoài, nhưng nếu như cô giả vờ không biết anh đang ở nhà thì sao? Thử

quên đi đôi giày da sáng bóng ngay cửa, cô nhắm nghiền mắt, hít một hơi

sâu, lật đật mang giày, nhưng khi chạm đến tay nắm cửa, cô lại thấy

không ổn.

Cứ như vậy mà ra khỏi nhà, phải chăng tạo cơ hội cho anh làm khó cô?

Hôm qua cô tự thấy mình không chọc anh nhưng cuối cùng anh vẫn nổi giận. Vậy nếu hôm nay cô không xin phép anh ra ngoài thì...

Cô bỗng lạnh toát sống lưng, Lệ Minh Vũ nắng mưa thất thường đã tạo thành bóng mờ ám ảnh cô.

Tay cô chậm rãi buông lỏng, cô ngẩng đầu, đấy mắt dần thỏa hiệp...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...