Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu – Chương 88

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một con chim vỗ cánh bay ngang qua đầu cô.

Gió chợt thổi mạnh hơn, xua đom đóm phân tán khắp nơi, xa xa nhìn lại hệt như những đốm lửa âm u không rõ.

Tô Nhiễm ngã xuống, kính mắt cũng rớt theo, cô ngồi dậy, đưa tay lần tìm.

Ai ngờ đầu gối vừa nhích, cô liền nghe tiếng tròng kính vỡ, cầm lên xem

chỉ còn lại cặp gọng đen trơ trọi.

Trời ơi, làm sao bây giờ?

Tô Nhiễm hoảng loạn đứng dậy, quan sát xung quanh, sắc trời đã tối đen, cô nhìn mọi thứ đều mù mịt. Ngay lúc này, tại chỗ này, hơn nữa còn trước

ngôi mộ chung của hai vợ chồng kỳ lạ, cô chỉ thấy sởn da gà. Bên cạnh cô toàn những ngôi mộ lạnh lẽo...

Nếu dưới tình huống có thể nhìn

rõ, cô sẽ không thấy âm u đáng sợ, nhưng con người một khi không thấy rõ xung quanh, cảm giác kinh khủng và bất an sẽ vô cớ sinh sôi từ tận đáy

lòng, muốn cản cũng không được, muốn xua cũng không xua đi.

Nhiễm hít một hơi thật sau, kỳ thực việc cô muốn làm nhất chính là nhìn

rõ bức ảnh người đàn ông trên mộ bia. Sở dĩ, cô thấy kinh khủng, vì cô

phát hiện người đàn ông trên mộ bia này, ánh mắt anh ta, đường nét trên

gương mặt anh ta sao lại....giống Lệ Minh Vũ như vậy chứ?

Nhiễm nuốt nước bọt, híp mắt lại gần. Người đàn ông trên bức ảnh hiên

ngang phong độ, khóe miệng nhếch lên cười nhạt, thấy nụ cười này Tô

Nhiễm càng thêm sợ hãi, vội rời xa ngôi mộ chung này.

Không được nhớ, không được nhớ, trên đời này người giống người rất bình thường.

Trấn tĩnh cảm xúc khác thường trong lòng, Tô Nhiễm bước ngắn bước dài qua

đường ra. Chỗ này là nghĩa trang lớn nhất thành phố, nếu không phải

người hay tới tảo mộ sẽ lạc đường, Tô Nhiễm chính là một trong số đó.

Thứ nhất, đây là lần đầu tiên cô tới nơi này thăm ba, thứ hai, không có

mắt kính cô nhìn đường không rõ. Cô cứ nghĩ con đường nào cũng đều ra

được, nhưng không ngờ con đường cô đang đi không giống như đường ra,

loáng cái cô luống cuống, không biết bản thân đang ở đâu.

Cô mau chóng lấy điện thoại trong giỏ xách ra, ít ra cô còn có thể gọi điện cầu cứu.

Ai ngờ điện thoại lại không được...

Không phải thần linh muốn cô qua đêm ở đây chứ? Dù như vậy, ở trước mộ của ba nói chuyện với ba cả đêm vẫn tốt hơn, nhưng bây giờ, ngay cả mộ của ba

cô cũng tìm không ra.

Nghĩa trang nằm rất xa khu vực thành thị.

Ưu điểm của nó là hoàn cảnh nơi đây tốt, không khí trong lành, dân cư

thưa thớt. Nhưng đương nhiên cũng có khuyết điểm, đó chính là tới buổi

tối, nơi đây dày đặc sương mù.

Hơi sương nồng nàn khiến cô khó

thở, cô ngồi thở dốc trên bậc thang. Nơi mà có sương mù nơi đó sẽ ẩm

ướt, cũng có nghĩa là trời sắp mưa. Quả nhiên chưa bao lâu sau, mưa phùn bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với sương mù bủa vây lấy cô. Tuy không phải

mưa đông, nhưng ở nơi này, ngay phút giây này đáng sợ vô cùng.

Tô Nhiễm cười khổ, mệt mỏi lắc đầu. Cuối cùng cô cũng hiểu rõ hàm ý "Nhà dột lại gặp mưa dầm".

Cô ngửa đầu, mưa rơi ướt tóc và gò má cô, để cô tỉnh táo hơn cũng tốt. Ở

cái nơi gần gũi với chết chóc nhất, cô cũng có thể suy ngẫm lại những

chuyện đã qua với Mộ Thừa, với Hòa Vy, với Lệ Minh Vũ... Con người sống

trên đời bao giờ cũng cố chấp vài việc, cố chấp quá khứ đã qua? Cũng như nơi an giấc ngàn thu? Đạt được thì thế nào? Mất đi thì ra sao? Con

người bất kể đau thương hay vui sướng, không phải đều do đạt được và mất đi gây ra sao?

Tô Nhiễm khẽ thở dài, lơ đãng nhớ tới Lệ Minh Vũ, gần đây cô hay suy nghĩ rốt cuộc anh muốn gì, mục đích thật sự của việc giữ cô bên cạnh là gì, nhưng cùng anh quấn quýt mấy ngày vừa qua cô vẫn không tìm ra đầu mối. Ngồi trên bậc thang lạnh ngắt, ngược lại khiến cô thêm tỉnh táo, mọi việc cứ thuận theo tự nhiên có lẽ tốt hơn. Những

việc phải trải qua trong đời người không chừng đã được định sẵn từ lâu,

có vướng mắc hơn, chấp nhất hơn, đau khổ hơn thì kết quả vẫn vậy, vẫn

phải đón nhận nó. Chẳng thà cứ tâm bình khí hòa đón nhận, biết đâu sẽ có một sắp xếp khác ở không xa chờ bạn.

Cô cong môi cười, buồn cười thật, một người sống lại ở giữa nơi đầy người chết suy ngẫm ý nghĩa cuộc sống.

Cô giơ tay xem đồng hồ, coi ra hôm nay cô phải qua đêm lạnh lẽo ở nơi đây, xem như trải nghiệm cuộc đời. Tô Nhiễm vòng tay ôm người, cánh tay cô

mát lạnh ướt sũng dưới mưa. Có lẽ cô nên suy nghĩ đến việc viết một cuốn tiểu thuyết kinh dị, dù gì không phải ai cũng có dũng khí đợi cả đêm ở

nghĩa trang.

Cô hít mũi, đang định tìm nơi trú ngụ, cô đột nhiên

nhìn thấy ánh đèn sáng lờ mờ truyền đến, xuyên qua sương mù dày đặc đến

gần cô.

Tô Nhiễm nghĩ đến đầu tiên chính là sự việc kỳ dị xuất

hiện, cô hấp tấp đứng dậy, bước lùi ra sau. Giờ này không thể có người

đến nghĩa trang, chỉ có một khả năng duy nhất, cô...gặp ma.

Không thể nào? Ông trời ơi, vừa rồi cô chỉ vui đùa một chút thôi mà, cô chưa

muốn đổi sang viết tiểu thuyết kinh dị nhanh vậy đâu.

Tiếng bước

chân nhỏ vụn đạp trên sỏi đá, tiếng chân chạy trốn của Tiểu Nhiễm, cô

không nghe thấy âm thanh từ phía sau, nhưng trông thấy một cái bóng mơ

hồ như ẩn như hiện, cô không đeo kính nên không nhìn rõ, cô chỉ cảm thấy cái bóng đó như ma quỷ, hòa quyện cùng sương mù, rồi dần ngưng tụ thành bóng dáng lớn hơn...

Cô không kìm nén nổi nỗi sợ hãi trong lòng.

"A!" Một tiếng thét chói tai phát ra từ cô, cắt ngang màn đêm.

Ngay sau đó, cô thấy cả người mình chạm vào vòm ngực rắn chắc, có một bàn

tay vỗ nhẹ lưng cô, tiếng nói trầm thấp truyền ngay đến tai cô, "Là tôi, đừng sợ."

Giọng nói Tô Nhiễm vỡ vụn, cô run rẩy, khó khăn ngóc

đầu dậy từ vòm ngực đàn ông. Dưới màn sương, gương mặt đàn ông huyền ảo, đường nét ngũ quan anh tuấn ướt sũng mưa. Người đàn ông thấy toàn thân

cô lạnh lẽo, cau mày, không nói tiếng nào cởi áo khoác của mình ra

choàng cho cô.

Tô Nhiễm trợn to mắt nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt cô. Người

đàn ông cầm đèn pin, ánh sáng mờ nhạt đan vào màn sương xung quanh, tạo

nên vầng sáng dịu dàng. Thân hình đàn ông cao lớn như vị cứu tinh từ

trên trời phái xuống. Tô Nhiễm nhìn đến say mê hoa mắt. Lệ Minh Vũ?

Thần sắc anh lo lắng, chớp mắt trông thấy cô, anh dường như nhẹ nhõm hơn rất nhiều, phải anh không? Gương mặt anh sao lại lo lắng? Hay là... Cô vô

thức lùi về sau, trừng to mắt nhìn gương mặt đàn ông, không phải người

đàn ông trong bức ảnh trên bia mộ kia chứ?

Suy nghĩ này nếu đặt

vào thường ngày sẽ rất buồn cười, nhưng cô thấy rõ ràng gương mặt này

giống hệt người đàn ông đã chết kia. Khuôn mặt này bất ngờ xuất hiện

trước mặt cô, vào đêm mưa, ở tại đây, ngay lúc này, nghĩ như vậy cũng

đúng mà...

Thấy vẻ mặt cô kì lạ, hơn nữa đôi mắt cô càng lúc càng hoảng loạn, Lệ Minh Vũ cau mày, người phụ nữ này đang nghĩ gì vậy? Anh

gần như đi hết nghĩa trang, bực bội và lo lắng vô cớ bủa vây tim anh,

anh không kìm được khẽ quát, "Đang yên đang lành tới đây làm gì? Sao lại tắt điện thoại?"

Giọng nói đàn ông quen thuộc kéo Tô Nhiễm trở về hiện thực, là Lệ Minh Vũ, anh, anh đến nghĩa trang?

Lòng cô đong đầy ấm áp và vui mừng khó nói thành lời, thường ngày cô rất sợ

nghe giọng nói của anh, thậm chí còn thấy chán ghét, nhưng bây giờ cô

lại thấy giọng nói của anh là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới.

"Anh"...Phút chốc cô xúc động không biết nói gì cho đúng.

"Quần áo em ướt hết rồi!" Anh giận dữ gầm lên.

Tô Nhiễm rụt cổ, nghe lời anh kéo chặt áo khoác trên người, nhiệt độ thuộc về anh sưởi ấm cô, nùi hương đàn ông thành thục và hương hổ phách dịu

nhẹ hợp thành dòng nước ấm vây kín cô, hơi ấm kì diệu xua tan giá lạnh

và đuổi đi kinh hoàng trong cô.

"Điện thoại đâu?" Giọng nói còn pha lẫn không vui vang lên trên đầu cô, nhưng đỡ hơn nhiều so với quát giận ban nãy.

Tô Nhiễm lập tức cầm điện thoại trong giỏ xách ra đưa anh.

Lệ Minh Vũ cầm điện thoại, nhìn lướt qua, bấm một hồi không có tín hiệu,

đáy mắt anh vừa bất đắc dĩ vừa tức giận, lườm cô, nghiến răng nói, "Em

nhớ kĩ cho tôi, từ nay về sau, tôi cấm điện thoại em hết pin, hai mươi

bốn tiếng đồng hồ đều không được phép tắt máy!"

"Tôi cũng không muốn..."

"Có nghe hay không?" anh quát lần nữa, cắt ngang lời cô.

"Nghe, nghe rồi." Lần đầu tiên Tô Nhiễm ngoan ngoãn nghe lời anh, có lẽ cái

này chính là " khi bị người khác áp chế, phải biết nhân nhượng tạm

thời". Cô sợ anh giận, bỏ cô lại một mình, nếu vậy cô sẽ rất thảm.

"Đi theo tôi, còn muốn đứng đây cho bệnh phải không? Rõ là ngốc ngoài sức

tưởng tượng." Lệ Minh Vũ nén giận, xoay người bước xuống bậc thang. Tô

Nhiễm sợ mất dấu anh, vội vàng đi theo sau.

Cứ như vậy, dưới làn

mưa, một người đàn ông cao lớn, một người phụ nữ nhỏ nhắn, một trước một sau bước đi. Cơ bắp đàn ông rắn chắc lắp ló dưới áo sơ mi ướt mưa, đi

được một lúc, anh bỗng dừng chân, ngoảnh đầu ra sau, trông thấy cô tụt

một quãng xa. Bóng dáng cô nhỏ nhắn choàng áo khoác của anh gần như hòa

quyện vào màn sương dày đặc.

Anh nhẫn nại đứng yên tại chỗ chờ cô.

Tô Nhiễm cố gắng đi nhanh, nhưng vẫn không theo kịp Lệ Minh Vũ. Anh cao

lớn, tay chận lại dài, đương nhiên sẽ đi nhanh hơn cô rất nhiều. Hơn

nữa, cô còn phải híp mắt liên tục, cúi đầu quan sát đường đi. Cô sợ mình không cẩn thận hụt chân, ai ngờ càng lúc càng bị bỏ xa.

Mãi đến...

"Ow..." Cô bất ngờ va vào anh.

Lệ Minh Vũ không biết làm thế nào, đành giơ tay đỡ lấy người phụ nữ không

biết phân biệt nổi đông tây nam bắc, nhìn cô xoa mũi, anh thở dài, "Em

không sao chứ?"

Tô Nhiễm lắc đầu.

"Mắt em sao vậy? Thấy cô cứ cặm cụi cúi đầu bước đi, anh nhận ra điều gì đó, nâng mặt cô lên hỏi.

Hả...

"Không có gì, tôi không cẩn thận làm vỡ mắt kính nên nhìn không rõ."

Cô xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác.

Lệ Minh Vũ hơi nheo mắt, "Em bị cận?"

Sao từ trước đến giờ anh không biết? Cô bị cận từ bốn năm trước ư? Sao chưa bao giờ thấy cô đeo kính?

Tô Nhiễm than nhẹ một tiếng, gật đầu. Anh không biết cũng là chuyện bình

thường. Hằng ngày, anh đi từ rất sớm, tối trễ mới trở về, lúc đó cô đã

tháo kính xuống. Còn gặp anh ban ngày, cô đã đeo kính áp tròng.

Lệ Minh Vũ nhìn cô hồi lâu, thản nhiên nói, "Bây giờ, em đi được không?"

"À được, chỉ cần..." Tô Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, cô bối rối, nói khẽ, "Anh đi chậm một chút."

Cõi lòng cứng rắn bỗng chốc tan chảy dưới sự mềm mại của cô, vẻ mặt anh hòa hoãn, kéo tay cô qua, đầu ngón tay cô lạnh buốt thấm qua lòng bàn tay

chui sâu vào tim anh, ngữ khí anh thoáng dịu dàng, "Đi thôi."

Bàn tay anh rộng lớn, rất ấm áp, rất an toàn, cảm giác này hệt như chiếc áo khoác trên người cô. Tô Nhiễm bỗng thấy rung động, tại sao có thể như

vậy chứ? Tô Nhiễm à Tô Nhiễm, mày có thể đừng không có tiền đồ như vậy

có được không?

Tuy rằng nghĩ vậy, nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn vô

thức nép sát vào anh. Dù sao không thấy rõ đường đi là một chuyện rất

gay go, cô chỉ biết nhờ anh để bước đi thuận lợi hơn, cũng may anh bước

chậm lại, nhờ vậy cô đi đỡ vất vả hơn.

Cơ thể phụ nữ mềm mại nhẹ

nhàng cọ sát vào cánh tay Lệ Minh Vũ, hương thơm dịu nhẹ hòa lẫn mùi mưa quấn quýt vào hô hấp của anh, càng khiến cơ thể anh sản sinh một cảm

giác khô nóng khó nói, yết hầu của anh chuyển động. Lệ Minh Vũ quay lại

nhìn, thấy cô dựa dẫm nắm chặt tay mình, khóe miệng anh không kìm được

bất giác cong lên, niềm vui chưa bao giờ có cứ lặng lẽ dâng tràn...

"Ngày mai đi mổ mắt laser." Anh không muốn tưởng tượng nếu anh không tìm được cô.

"A?" Tô Nhiễm tập trung bước đi nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh một cái,

lát lâu sau mói hiểu ra, vội vàng lắc đầu, "Không được. Tôi không làm

đâu. Tuy rằng phương pháp này tiên tiến, nhưng dù sao cũng mới ra đời

hơn chục năm nay. Chưa có thí nghiệm lâm sàng nào chứng minh người phẫu

thuật khi về già mắt vẫn khỏe mạnh. Tôi nghe nói sau khi làm phẫu thuật

này, về già sẽ mắc bệnh đục thủy tinh thể, phiền phức lắm. Tôi không

muốn khi mình già đi, cái gì cũng không thấy. Đến lúc đó tôi phải làm

sao đây?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...