Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu – Chương 62

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Guerlain quan sát cô hồi lâu, lúc này mới thoáng yên tâm. Cô suy nghĩ

một chút, ánh mắt ảm đạm vô cùng, "Nhưng chuyện này phải giải thích thế

nào với anh Lệ đây? Em cũng thấy thái độ vừa rồi của anh ta. Chúng ta

cũng đã rất có thành ý rồi. Nếu thật sự muốn lừa dối anh ta, chị cũng sẽ không ăn ngay nói thật đến vậy."

Tô Nhiễm xoa thái dương, trầm

ngâm, hàng mi dài che lấp bất đắc dĩ trong ánh mắt. Cô nhướng mắt, cười

dịu dàng, "Chị yên tâm đi. Em sẽ tự mình gọi điện giải thích rõ hơn với

anh ta."

Dường như phát giác nỗi cô đơn đằng sau nụ cười của

cô, Guerlain kéo tay cô qua, lo âu hỏi: "Em thật sự không có chuyện gì

chứ?"

"Không có." Cô cười tươi.

Guerlain chần chờ nhìn

cô, thở dài nói: "Tiểu Nhiễm, em nhất định phải nói thật với chị. Nếu

anh ta có ý đồ với em, chúng ta sẽ nghĩ cách khác. Chị không thể nhìn em chịu ấm ức."

"Chị yên tâm. Em thật sự không sao." Tô Nhiễm trả lời lần nữa.

Cô không hiểu rốt cuộc Lệ Minh Vũ xuất hiện lần nữa với mục đích gì, nhưng cô biết, người này bỏ ra nhiều công sức như vậy đơn giản chỉ muốn ra uy với vô, mục đích của anh chính là để cô đến cầu xin anh. Lẽ nào chỉ vì

cô lỡ hẹn bữa ăn khuya kia? Không đúng, nhất định là còn chuyện gì đó mà cô không biết.

Cho nên trước khi chưa đạt được mục đích, anh làm sao có thể buông tay?

———— hoa lệ phân cách tuyến ————

Màn đêm buông xuống, đắm mình trong hương nước hoa say mê.

Trong phòng làm việc, Lệ Minh Vũ xem tài liệu, rất lâu sau anh khép lại, ánh mắt anh thâm trầm đến đáng sợ.

Đồng Hựu đứng bên cạnh, thấy vậy liền nói: "Anh Lệ, bộ trưởng Hạ rất khó đối phó. Sau lưng ông ta là các tập đoàn liên kết với nhau. Còn vợ ông ta - Berry, mấy ngày nay chúng ta chỉ điều tra được một chút manh mối."

Lệ Minh Vũ ngồi trên ghế lớn, đan tay vào nhau, anh trầm ngâm suy tính.

Ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh lúc sáng lúc tối, đôi mắt anh sâu

thẳm như đang bày mưu tính kế, thâm sâu đến khó lường.

"Tiếp tục điều tra." Hồi lâu sau, anh lên tiếng, giọng anh hồn hậu lộ rõ sự bình

tĩnh và kiên quyết, "Phải dọn sạch thế lực nhà họ Hạ, thì thương hội mới có thể trong sạch. Tôi không thể nhìn tất cả mọi lợi ích đều chảy vào

túi nhà họ Hạ. Phàm là tiền thuộc về thương hội, tôi phải ép ông ta nhả

ra hết."

Đây mới chính là mục đích thực sự của anh khi tới Pháp, anh tới là để điều tra nguồn lực kinh tế ngầm của bộ trưởng Hạ. Điền

trang rượu vang do vợ ông ta đứng tên thật ra là để giúp ông ta rửa tiền tham ô. Không loại trừ được u nhọt này thì lợi ích của thương hội và

dân chúng vĩnh viễn cũng không được đảm bảo.

Giới chính trị có

lúc cũng như giới kinh doanh, đều là chiến trường. Nhưng thường thường,

so với giới kinh doanh thì giới chính trị càng thêm tàn nhẫn.

"Anh làm vậy rất nguy hiểm. Mấy năm nay khi anh đảm nhiệm chức này, anh cũng đã ngầm biến đổi quyền lực trong thương hội. Nhưng bộ trưởng Hạ cũng

chẳng ngồi yên, anh động tới lợi ích của ông ta, ông ta sao có thể từ bỏ ý đồ? Chuyện anh tới Pháp lần này, con cáo già đó cũng đã đánh hơi ra,

ông ta là đồng môn của lão Khương." Đồng Hựu lo lắng nhìn anh, mọi

chuyện xảy ra suốt mấy năm qua làm anh càng lúc càng khó hiểu.

Theo lý thuyết cái chết của Hòa Tấn Bằng sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho

nhà họ Hòa. Trước đó chẳng phải anh rất muốn đối phó với nhà họ Hòa sao? Nhưng tại sao còn muốn âm thầm tiếp quản công việc làm ăn của nhà họ

Hòa? Tiếp quản thì cứ tiếp quản thôi, nhưng anh còn cố ý tiết lộ chức

danh chủ tịch với Tô Nhiễm, lẽ nào anh không sợ người khác nắm lấy nhược điểm?

Bộ trưởng Hạ là nhân vật láu cá có tiếng, người trong

giới chính trị không ai không biết hoạt động ngầm đằng sau ông ta? Ông

ta khác với Hòa Tấn Bằng. Hòa Tấn Bằng chết chỉ ảnh hưởng đến lợi ích

của vài người trong thương hội. Nhưng một khi bắt được nhược điểm của bộ trưởng Hạ, chẳng khác nào nhúng tay vào bùn. Đến lúc đó, người có liên

quan đến không chỉ đơn giản là trong giới chính trị, mà có thể là cả hai giới chính trị và kinh doanh.

Đồng Hựu không vì sao anh lại chán sống như vậy.

Lệ Minh Vũ châm một điếu thuốc, hút một hơi rồi thản nhiên nói: "Đã ngồi ở vị trí này, mấy ai có thể toàn thân rút lui? Tôi nhớ kỹ ban đầu khi Giả Ny đề xướng một cuộc cải cách, kết quả thì sao? Chính vì thông đồng với nhiều người, nên cuộc sống chẳng thú vị gì. Cuộc sống nhàn nhã quá cũng không tốt, thôi thì thêm ít sóng gió coi như điều chỉnh cuộc sống giúp

họ."

Đồng Hựu nghe vậy, càng thêm lo lắng, lắc đầu không tán

thành, "Bộ trưởng, dù cho anh không nghĩ đến bản thân, vậy còn ba mẹ

người thân của anh thì sao?"

Lệ Minh Vũ trầm tư.

Mãi lâu sau, anh nói: "Ba tôi từng nói, người làm quan thì phải đứng trên chức

vị của mình mà làm đúng trách nhiệm và nghĩa vụ. Nếu không thì suốt cuộc đời ngắn ngủi này, chỉ biết sống trong tiếc nuối."

Đồng Hựu cau chặt mày, làm sao anh không hiểu tính cách của Lệ Minh Vũ chứ. Thế nhưng...

"Cáo già đã phát hiện, vậy muốn tìm lỗ hỏng của ông ta ở Pháp sẽ rất gay go. Chúng ta chỉ có thể xoay đầu súng mà thăm dò." Lệ Minh Vũ hít sâu một

hơi thuốc, khói thuốc mờ nhạt lan tỏa, đôi mắt anh kiên quyết đến dọa

người.

"Dạ. Bộ trưởng, em sẽ sắp xếp tất cả." Đồng Hựu không dám hỏi thêm, chỉ biết nghe theo lệnh.

Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. Đồng Hựu tưởng rằng đó là điện thoại như mọi khi, định tiến lên nghe nhưng lại nghe Lệ Minh Vụ bình thản nói,

"Cậu ra ngoài trước đi."

Đồng Hựu sửng sốt, gật đầu rồi đi ra ngoài. Khi đóng cửa, anh vô tình thấy Lệ Minh Vũ cầm một chiếc điện thoại khác...

Điện thoại liên tục chớp đèn, tên hiển thị trên màn hình làm Lệ Minh Vũ không kìm được mà cong môi cười.

Thành phố về đêm, Tô Nhiễm dựa người vào cửa sổ sát sàn, dưới chân cô là xe

cộ qua lại rộn rịp, ánh đèn thắp sáng cảnh đêm trong thành phố. Trên cửa kính ánh lên đôi mắt cô đơn của cô. Không biết cô đã do dự bao lâu mới

quyết định gọi điện cho Lệ Minh Vũ. Khi điện thoại đổ chuông, từng tiếng như dao nhỏ đ//â//m vào tim cô. Nếu như có thể, cô không bao giờ muốn gọi

vào dãy số này. Cô có thể tưởng ra được vẻ mặt đắc ý đến nhường nào khi

anh nhận được cuộc điện thoại này.

Nhanh chóng điện thoại từ một nơi khác được nghe máy, trái tim cô cũng đập mạnh một nhịp.

"Cuối cùng em cũng chịu gọi vào số này rồi." Trong căn phòng yên tĩnh, giọng

anh trầm ấm thông qua điện thoại càng thêm mê người.

Tô Nhiễm

cắn môi, lòng cô đau đớn, cố nén lửa giận, bình thản cất giọng, "Anh Lệ, tôi muốn...nói chuyện liên quan đến 'Midi' với anh."

"Được." Anh mỉm cười.

Tô Nhiễm thoáng lúng túng, nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ. Cánh môi cô gần như đã bị cô cắn nát, cô không lên tiếng, đầu dây bên kia cũng không

nói gì, như đang chờ cô chủ động mở miệng. Trong lúc nhất thời, không

khí trầm mặc đến dọa người.

Hồi lâu sau, cô cất giọng phá vỡ yên lặng, "Vậy...sáng mai tôi đi..."

"Bây giờ." Anh thản nhiên nói ra hai chữ.

"Hoặc là tới ngay phòng làm việc của tôi, hoặc là ngừng ngay việc hợp tác. Em chọn đi." Giọng nói Lệ Minh Vũ từ tốn, thậm chí nghe dịu dàng vô cùng,

nhưng lại như ngầm uy hiếp.

"Cái gì?" Tô Nhiễm cả kinh.

"Anh Lệ, bây giờ đã khuya rồi. Chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác vào ngày

mai được không?" Lòng Tô Nhiễm nghĩ ra điều gì đó, nhưng rồi cô nhanh

chóng phủ định.

Một chỗ khác cúi đầu cười, "Khuya ư? Đêm chỉ vừa mới bắt đầu. Tôi cho em ba mươi phút. Tới hay không là tùy em."

Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút.

Trên cửa kính, sắc mặt Tô Nhiễm tái nhợt. Điện thoại di động từ tay rớt

xuống, cô hít thở dần dồn dập. Cả người cô vô lực, ịn trán lên cửa sổ,

bất an trong lòng càng lúc càng lan rộng.

Qua rất lâu sau, cô mới định thần lại, nhìn đồng hồ trên tường, tay cô run rẩy, cô từ từ đứng dậy...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...