Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu – Chương 117

Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tô Nhiễm, cả đời này em trốn không thoát tôi đâu.”

Hơi thở đàn ông hổn hển, giọng nói khản đặc rót vào tai cô, anh vuốt ve gò má cô, nâng cằm cô lên, buộc cô đón lấy nụ hôn sau cuồng nhiệt.

“Không…” Thanh âm Tô Nhiễm nhạt nhoà vô lực.

*

Tô Nhiễm cho rằng bản thân đã chết.

Khi cô mở mắt nhìn thấy cách trang trí trong phòng và vách tường quen thuộc, cô mới biết hoá ra  mình còn sống.

Điện thoại đổ chuông, cô trầy trật vài lần mới bắt được điện thoại, cô nghe máy, điện thoại nơi khác là giọng nữ mềm mại vui vẻ…

“Chào chị Tô, cám ơn chị tối qua đã đặt tuyến du lịch mới phát triển của bên công ty em. Chị đặt hai chỗ, một người lớn và một trẻ em. Đồng thời còn ghi chú rõ là chuyến du lịch kết hợp sinh nhật, phải không ạ?”

Tô Nhiễm mệt mỏi dựa người vào đầu giường, ánh sáng xuyên qua rèm cửa sổ giúp cô ý thức được giờ này đã gần trưa, cô dừng vài giây rồi trả lời, “Phải.”

“Dạ, bên công ty em đã sắp đặt ổn thoả thay chị. Sinh nhật của bạn nhỏ cũng sẽ bố trí một bữa tiệc trong hành trình du lịch. Cám ơn chị đã chọn lựa công ty em. Nếu không có vấn đề gì chị có thể chuyển khoản rồi ạ.”

“Được rồi.” Cô nhẹ giọng.

Đối phương nói thêm vài câu rồi cúp máy. Điện thoại từ trên tay rớt xuống, viền mắt cô đỏ hoe, nhớ tới Lệ Minh Vũ điên cuồng đòi hỏi tối qua, cô bất giác đau đớn. Nỗi sợ hãi sâu sắc cũng cùng lúc chiếm giữ tâm hồn cô.

Tối qua anh đáng sợ hơn bao giờ hết, đứng trong nước xâm chiếm cơ thể cô hết lần này đến lần khác. Cô không biết anh buông tha cô lúc nào, chỉ biết cô nghĩ rằng bản thân đã chết.

Cô ấn ấn mắt, không để nước mắt chảy xuống. Người đàn ông bất chấp làm càn kia không biết đi đâu, có lẽ là đã đi làm, chỉ còn một mình cô ngồi trên giường thở dốc mệt mỏi.

Cô không thể ở lại cạnh anh, nếu không sẽ chết, nhất định sẽ chết.

Cô nắm tay thành đấm, dằn mọi sợ hãi vào lòng, khuôn mặt cô trắng bệch lan tràn phẫn nộ, dần hoá thành kiên quyết. Sẽ mau thôi, cô sẽ mau chóng thoát khỏi anh.

Anh là ma quỷ, là ma quỷ không hơn không kém, anh có thể dịu dàng, có thể chu đáo, nhưng tính chiếm hữu kinh khủng và độc tài mới là bản chất thật của anh.

Điện thoại lại đổ chuông, cô giật nảy mình nghe máy, là giọng Lạc Tranh. Lạc Tranh gọi báo cô biết vụ án của Tiêu Diệp Lỗi có tiến triển, vì bộ trưởng Hạ đang bị giới truyền thông săm soi, Lạc Tranh cho rằng có thể dựa vào kẻ  này.

Tô Nhiễm cám ơn, Lạc Tranh chợt nghe thấy giọng cô là lạ, cất giọng quan tâm, “Tô Nhiễm, cô sao vậy?”

Tay Tô Nhiễm run run, cô muốn nói với Lạc Tranh mình không sao, nhưng mau chóng thay đổi chủ ý, yếu ớt nói, “Lạc Tranh, tôi muốn… nhờ cô giúp một việc.”

*

Nghĩa trang.

Những cơn gió mát rượi thổi qua.

Bầu không khí ở đây rất nặng nề, nhất là con người tới nơi này mà tư tưởng vẫn còn oán trách, đều cảm thấy âm khí dày đặc.

Mây đen che khuất ánh mặt trời, toả bóng khi tối khi sáng, rọi vào mặt Tô Ánh Vân. Bà đứng lặng thinh trước một Hoà Tấn Bằng, nhìn hình ông một lúc lâu rồi đặt bó cúc trắng trên tay xuống.

Tô Nhiễm đeo kính mát đứng bên cạnh, mặc váy đen càng có vẻ trang trọng bội phần.

Đây là lần đầu tiên Tô Ánh Vân đến viếng ông, bà đặt bó cúc xong lại không biết nên nói gì với ông, đôi mắt bà thoáng kích động rồi chuyển về bình lặng.

Người đàn ông bà từng không muốn xa rời, nay đã về với đất trời, mọi thứ đều thành mây khói thoảng qua, đến khi tỉnh dậy như cách cả mấy đời. Hồi lâu sau, bà cất giọng bình thản, “Tấn Bằng, ông yên nghỉ đi. Việc của kiếp này đừng lưu đến kiếp sau. Tôi không biết những thứ nên trả đã trả hết hay chưa, nhưng ông đã ra đi trong thất bại, nếu thật sự có báo ứng, vậy hãy để tôi hứng chịu.”

Tô Nhiễm không hiểu mẹ nói gì, vừa muốn hỏi, bỗng nghe Tô Ánh Vân nói, “Chúng ta về thôi.”

Cô nuốt thắc mắc vào trong, thắp nhang cho Hoà Tấn Bằng xong, bèn theo mẹ xuống bậc thang.

“Chị con đã rời khỏi thị trấn Hoa Điền.” Tô Ánh Vân đột nhiên mở miệng, ánh mắt bà vắng vẻ trống trải.

Tô Nhiễm sửng sốt, vài giây sau cất giọng khẽ khàng: “Cảnh sát Đinh gần đây không có thông tin gì mới, nhưng đây cũng là tin tốt lành, ít ra có thể chứng minh chị con không phải là người đáng nghi nhất.”

“Mẹ tin chị con.” Tô Ánh Vân thở dài, “Tính chị con tuy bốc đồng, nhưng không bao giờ làm chuyện như vậy. Điều mẹ đau lòng là nó vẫn hận mẹ, ở với mẹ thêm vài ngày nó cũng không muốn.”

“Mẹ, Hoà Vy bận bịu công việc, mẹ đừng nghĩ nhiều quá. Dù sau từ thị trấn Hoa Điền đến nội thành cũng không tiện.” Tô Nhiễm nhỏ giọng xoa dịu.

Tô Ánh Vân gật đầu, không nói gì.

Hai người đi dọc theo con đường nhỏ, Tô Nhiễm dìu tô anh vân, cơ thể cô vẫn còn đau nhức, nhưng cô gắng nhẫn nhịn để mẹ không biết. Hai người cứ im lặng bước đi, vài phút sau Tô Nhiễm rốt cục cũng không kìm được thắc mắc trong lòng, nhìn Tô Ánh Vân, “Mẹ, ban nãy lời mẹ nói ở trước mộ của ba có ý gì ạ?”

Tô Ánh Vân vẫn đi tiếp, hơi cau mày nói, “Không có gì, chỉ vài việc vụn vặt đã qua thôi, không lien quan đến con, con đừng hỏi thì tốt hơn.”

“Mẹ, con rất muốn biết, mẹ…” Tô Nhiễm nói chưa dứt câu, Tô Ánh Vân chợt sững người, sắc mặt bà thay đổi, cô ngừng nói, dõi theo ánh mắt của Tô Ánh Vân…

Bà đang nhìn một ngôi mộ chung gần đó, bởi cô đứng cạnh Tô Ánh Vân nên cách xa hơn một chút.

Cô thoáng thấy quen mắt, bỗng dưng đêm mưa đó lại hiện lên trong đầu cô.

Ma đưa lối quỷ dẫn đường Tô Ánh Vân đến gần ngôi mộ chung đó hơn, Tô Nhiễm cả kinh lật đật đi theo bà. Tô Ánh Vân bước đi rất nhanh, trống ngực bà đập dồn dập, cuối cùng bà dừng trước ngôi mộ, nhìn chằm chằm ảnh trên đó, đôi mắt bà ngập tràn căng thẳng.

Tô Nhiễm cũng lại gần, quả nhiên là ngôi mộ cô thấy đêm đó, người đàn ông trên ảnh giống Lệ Minh Vũ vô cùng. Nhớ lại lúc đó cô càng hoảng sợ…

“Mẹ…” Cô khó hiểu.

Tô Ánh Vân không nói chuyện, chỉ giơ tay khẽ vuốt ảnh trên mộ bia, ngón tay bà lướt chầm chậm rồi dừng tại một vị trí. Tô Nhiễm thấy rõ ràng, vị trí này đều sẽ khắc tên người lập bia.

“A…” Vào lúc này, Tô Ánh Vân lại kêu kinh hãi.

Tô Nhiễm tiến lên trước nhìn. Mặt trên khắc “Con [1] , Cố”, sau đó là ngày lập bia. Cô không khỏi kinh ngạc, thời gian lập bia lại chính là…bốn năm trước.

[1] Con: ở đây mang nghĩa con trai

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...