Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Phúc Tái Sinh – Chương 154

Hạnh Phúc Tái Sinh

Tác giả: Đào Lý Mặc Ngôn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Nhữ Dương vương kéo Trinh Nương rời đi, thái phi mỉm cười lộ ý tứ hàm xúc:

-

Đã lâu rồi ta chưa thấy vương gia tức giận như thế, Tứ nha đầu chính là kiếp nạn của Mạnh Trinh Nương, mà kiếp nạn này là chính nàng tự tìm lấy

.

Nhữ Dương vương không để ý mặt mũi thái phi, đối đãi như thế với Trinh Nương, đủ nhìn ra hắn rất phẫn nộ, thái phi âm u nói:

-

Ngươi hãy đi nói với tôn tức, thay ta chiếu khán tứ quận chúa.

- Tuân mệnh.

Tay Trinh Nương bị Nhữ Dương vương nắm chặt đau đớn, xương cốt giống như bị hắn bóp nát.

Lúc đi trên đường bọn hạ nhân nhìn Trinh Nương bị kéo đi, liền nhỏ giọng bàn tán, Trinh Nương mất mặt vô cùng.

Nhưng phải làm thế nào để Nhữ Dương vương nguôi giận mới quan trọng nhất.

-

Vương gia.

Vẻ mặt Nhữ Dương vương lạnh như hàn sương, hạ nhân trong sân viện không ai dám nói:

-

Cút ngay.

Vân Nhi đành lui xuống, sau lưng Trinh Nương đau xót, nàng bị Nhữ Dương vương ấn vào cây cột.

Trước mặt là Nhữ Dương vương đang nổi giận lôi đình, bên tai là tiếng chất vấn không cam lòng:

-

Trinh Nương, Mạnh Trinh Nương, ngươi có xem bản vương là trượng phu của ngươi không? Ở trong mắt ngươi bản vương là súc sinh buộc dây xích quanh cổ? Vòng trên cổ ta còn dây xích trên tay ngươi? Ngươi nói lâm hạnh ai thì ta liền lâm hạnh người đó?

-

Vương gia.

Sau lưng Trinh Nương như hỏa thiêu đau đớn, đôi mắt lộ ra bối rối:

-

Sao người có thể tin tưởng lời nói của một tiểu hài đồng? Tứ quận chúa là bị Yên Nhiên giựt dây, thiếp đối với vương gia như thế nào, người nhìn không ra sao?

-

Đừng có bày bộ dáng ủy khuất cho bản vương xem, trước kia nước mắt của ngươi khiến bản vương đau lòng, hiện nay bản vương chỉ cảm thấy ghê tởm.

Nhữ Dương vương chán ghét khiến cho tâm Trinh Nương băng giá.

-

Nhi tức là một tay Nhàn Nương dạy dỗ, nàng giống Nhàn Nương kiêu ngạo cương liệt, trước kia bản vương cũng hoài nghi nhi tức bất kính với ngươi, nhưng hôm nay bản Vương nhìn ra nàng nhìn thấu kỹ xảo thị tẩm mà ngươi sắp xếp, nhưng ngại cho thân phận của ngươi, nàng không nói một câu, trước khi tứ nha đầu mở miệng hỏi, nàng còn cố kỵ mặt mũi của bản vương cho nên cố ý ngăn cản, nhưng ngươi...Ngươi lại không nhìn ra hảo ý của nhi tức, lại còn thiện lương, từ ái hỏi tứ nha đầu.

Ngón tay Nhữ Dương vương lạnh như băng chạm nhẹ lên khuôn mặt của Trinh Nương.

Miệng hắn xuất hiện nhiều tơ máu, giọng hắn giống như từ trong Diêm La điện truyền ra, âm lãnh, hối hận, thống khổ:

-

Bản vương luôn tự nói với chính mình, ngươi không phải Uyển Như, ngươi không phải nàng.

- Rõ ràng các ngươi không giống nhau, vì sao...Vì sao...

Tay Nhữ Dương vương lướt đến cổ của Trinh Nương, bàn tay xiết chặt, trừ Nhàn Nương thì không có ai thật lòng thích hắn.

Dù hắn có nhiều nữ nhân hầu hạ đi nữa, thì hắn vẫn cảm giác lạnh lẽo cô đơn.

Không phải triều chính từng bước kinh tâm, không phải chiến trường nguy hiểm tùy thời có thể chết.

-

Bản vương đối mặt không phải là địch nhân, đối mặt không phải người, mà là một đám mỹ nhân rắn rết.

Trinh Nương hô hấp dồn dập, bởi vì hít thở không thông nên cảnh tượng trước mặt mơ hồ.

Ngực như bị đá đè nặng, bao nhiêu lời biện giải muốn nói đều ứa nghẹn trong cổ họng, nàng sẽ chết sao? Nhàn Nương thật lòng thích hắn?

Trong mắt Trinh Nương hiện lên giễu cợt, trước kia nàng cũng cho rằng Nhàn Nương động tâm động tình với hắn.

Sau đó nàng càng hoang mang, nhận được tin Nhàn Nương chết, nàng mới hiểu rõ ràng nữ nhân cổ đại hung ác quyết liệt, so với nàng càng đáng sợ.

Thân thể Trinh Nương trượt dài theo cây cột, nàng quỳ ngồi trên mặt đất, trên cổ trắng nõn lưu lại vết bầm, nàng há to miệng thở dốc, yết hầu đau rát không phát ra tiếng:

-

A...a...

Nhữ Dương vương vô lực rũ tay, giống như hắn biết cho dù hiện tại không quên được Uyển Như, thì hắn cũng không có cách gì bóp chết Trinh Nương.

-

Vì sao?

- Vương...Vương...

Trinh Nương há miệng, yết hầu bị thương tổn làm nàng thất thanh(mất tiếng).

Nhữ Dương vương không có được đáp án, cô đơn suy sút đi ra ngoài, lúc này Trinh Nương túm chặt ống tay áo của hắn:

-

Vương...Gia...Đừng đi...

Đối mặt với đôi mắt mong mỏi của Trinh Nương, Nhữ Dương vương vẫn nhẫn tâm bỏ qua Trinh Nương.

-

Ngươi cần thời gian bình tĩnh, bản vương cũng cần thời gian để bình tĩnh.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Trinh Nương, Nhữ Dương vương cũng một mình nghỉ ngơi, Tây Sơn biệt viện yên tĩnh vô cùng.

-

Tứ muội muội.

- Hả?

- Vì sao ngươi lại nói những lời như vậy?

-

Mẫu phi nói nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi nàng.

Tuy tứ quận chúa cùng Yên Nhiên ngồi cùng một chỗ, nhưng biểu hiện của nàng thể hiện sự bất an.

-

Tẩu tử, ta lại hỏi sai rồi sao? Phụ vương thật sự không thể thích mẫu phi sao? Không thể sủng ái mẫu phi nhiều một chút sao?

Hai kiếp làm người Yên Nhiên vẫn không hiểu thấu tứ quận chúa, mặc kệ là tứ quận chúa cố ý hay vô tình, thì nàng cũng đã đắc tội Trinh Nương.

Kiếp trước để lại ấn tượng quá sâu, phàm là người Trinh Nương không thích nhất định sẽ gặp chuyện không hay ho.

Mọi chuyện không những không thuận lợi, cuối cùng còn có kết quả rất thê thảm, hoặc là khẩn cầu Trinh nương giúp đỡ.

Phàm là người chống lại Trinh Nương, đột nhiên sẽ biến thành ngốc tử, hay là sinh đứa nhỏ, thì cũng là nhi tử chết, nữ nhi sống.

Ở trong kí ức của Yên Nhiên chỉ nhớ Trinh Nương sinh một đôi long phượng thai, cũng chỉ có một mình mẫu tử Trinh Nương bình an.

Yên Nhiên có mấy phần lo lắng cho tứ quận chúa, mặc kệ nàng hiểu hay giả vờ không hiểu, cũng không thể để nàng xa gả, trực tiếp bị Trinh nương "tra tấn".

-

Tứ muội muội sau này nói chuyện, vẫn nên chú ý nhiều một chút mới tốt, chắc tiên sinh đã dạy ngươi, đánh người không đánh mặt, vạch trần người không nói rõ chỗ yếu, nói thật cũng không phải là chuyện tốt.

-

Nhưng mẫu phi từng nói nàng thích người chân thành tha thiết, mẫu phi nói nếu ta nói nói sai cái gì, thì nàng cũng không trách ta.

Yên Nhiên kiên nhẫn giảng giải đạo lý cho tứ quận chúa hiểu:

-

Đó là chuyện không quan hệ gì đến nàng, mới vừa rồi ngươi không phát hiện nàng không vui?

-

Ta thật sự không muốn để mẫu phi một mình trông phòng, tẩu tử phải tin tưởng ta, ta thật sự muốn tốt cho mẫu phi, nếu phụ vương là...Súc sinh, ta có thể làm cái gì đây? Mẫu phi có tức giận với ta không? Ta...

Tứ quận chúa rời khỏi Yên Nhiên:

-

Ta đi tìm mẫu phi, nàng thiện lương từ ái như vậy, nhất định sẽ tha thứ cho ta.

-

Tứ muội muội, tứ muội muội.

Tứ quận chúa xông tới cửa thì quay đầu lại cười với Yên Nhiên:

-

Tẩu tử không cần lo lắng cho ta, mẫu phi thiện lương từ ái, ta so với tẩu tử còn biết rõ hơn.

Yên Nhiên nhìn nàng như một cơn gió xoáy chạy nhanh ra khỏi cửa:

-

Nàng? Nàng?

Trong trí nhớ của nàng khuôn mặt của tứ quận chúa dần dần mơ hồ, tứ quận chúa béo mập trước mắt lại dần dần rõ ràng.

Kiếp trước nàng tự coi mình là đích nữ hầu phủ xem không nổi thứ nữ trong vương phủ.

Sau khi gả vào lại làm thế tử phi, từng nghe Trinh Nương nói tứ quận chúa là người khiêm tốn nhát gan.

Yên Nhiên chưa bao giờ để nàng vào mắt, hay liếc nhìn nàng.

Ai cũng không có cách gì phủ nhận Trinh Nương thiện lương, cho dù không thích tứ quận chúa, kiếp trước nàng...Mà nàng lại...

-

Biểu muội?

Triệu Duệ Kỳ vào phòng đi đến bên Yên Nhiên:

-

Nghĩ cái gì mà xuất thần như vậy?

Mười ngón tay đan xen vào nhau, Yên Nhiên dựa sát vào trong lòng Triệu Duệ Kỳ, biểu ca vẫn sẽ luôn như vậy, vẫn luôn ấm áp bao dung.

Dù nàng gây ra đại họa, thì biểu ca cũng sẽ không do dự mà bao dung nàng.

-

Tứ muội muội đi...

Yên Nhiên cười lắc đầu:

-

Không có việc gì, biểu ca không cần lo lắng cho ta.

Hắn bao dung nàng, nàng cũng không muốn biểu ca vì chuyện hậu viện mà phiền não, Triệu Duệ Kỳ môi lướt nhẹ qua trán của thê tử:

-

Có chuyện gì không giải quyết được nhất định phải nói cho ta biết.

- Ừ.

Yên Nhiên đột nhiên đẩy Triệu Duệ Kỳ ra, nôn không ngừng:

-

Ọe...Ọe...Biểu ca...Ta thật sự khó chịu.

Triệu Duệ Kỳ đỡ lấy Yên Nhiên:

-

Biểu muội.

Hắn không sợ Yên Nhiên nôn lên người hắn:

-

Người đâu, mau tới đây.

Ma ma hầu hạ Yên Nhiên bước vào cửa liền nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt mang theo vui sướng.

Thế tử phi đã chậm trễ hơn một tháng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạnh Phúc Tái Sinh
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...