Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hàng Long Quyết – Chương 178

Hàng Long Quyết

Tác giả: Thời Vi Nguyệt Thượng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Thanh Từ nghe được rõ ràng những lời của Thần, nàng dường như bắt được một chút hy vọng, tuy rằng kết quả vẫn rất khó nắm bắt."Vì vậy sự tồn tại của ta có ý nghĩa đối với nàng, ta làm hết thảy đều vì thay đổi số phận A Ly.Vận mệnh của nàng bị Thiên Đạo nhốt cứng, nhưng nàng không nhận mệnh, cho nên nàng có quyền quyết định sẽ lựa chọn thế nào, có đúng không?"Lạc Thanh Từ gần như đã hiểu được bản chất vấn đề, nhưng rồi lại cảm thấy có chút mờ mịt."Nguyễn Ly là nữ chính của thế giới này, dĩ nhiên có hào quang và vận may lớn, nàng ấy có thể ảnh hưởng hướng đi, cũng có năng lực thay đổi kết cục nguyên bản.Bằng không, đời trước ta cũng không tùy ý nàng ấy lựa chọn đi vào con đường hủy diệt, mà không cách nào thay đổi."Lạc Thanh Từ tâm tư sáng tỏ, nói cách khác, Thiên Đạo an bài vận mệnh Nguyễn Ly, sắp đặt những sự kiện lớn mà Nguyễn Ly sẽ trải qua, nhưng lại không cách nào khống chế Nguyễn Ly, kết quả kiếp trước Nguyễn Ly không chịu tuân theo số phận định sẵn, mà nghịch thiên đi lựa chọn hủy diệt.Nàng có chút không thể làm gì, lúc nhìn về phía Nguyễn Ly, trong mắt chỉ còn lại chua xót, "Cho nên ngươi lựa chọn nguyên chủ, cũng không phải vì nguyên chủ thỉnh cầu, mà vì nàng là người thích hợp nhất, đúng không? Đồng dạng, nguyên chủ có nhiều chuyển thế như vậy, cố tình chỉ còn lại ta, bởi vì ta là người thích hợp nhất."Người có thể ảnh hưởng Nguyễn Ly, tất nhiên là nhân vật có mối liên hệ trọng đại trong nhân sinh nàng ấy, nguyên bản người này hẳn là Nam Cung Quyết.Nhưng Nam Cung Quyết không có chấp niệm lớn như vậy, cũng không hề có ý tưởng chống lại số mệnh, vừa vặn Lạc Thanh Từ đầy ngập không cam lòng cùng áy náy với Nguyễn Ly mà tự sát chết, chấp niệm khắc sâu vào linh hồn, cho nên mới gặp được Thần.Mà Lạc Thanh Từ bởi vì nhận được truyền thừa của Lạc Y, một thân linh lực vô cùng phù hợp với Nguyễn Ly, biến dị Băng linh căn vừa lúc có thể áp chế ma khí trong cơ thể nàng ấy, cho nên Thần mới lựa chọn nàng."Ta quả nhiên không chọn sai, ngươi thật sự thông tuệ.Ngươi làm hết thảy, đắp nặn ra một Nguyễn Ly hoàn toàn bất đồng, cũng thuận lý thành chương trở thành người có ảnh hưởng lớn nhất trong sinh mệnh nàng ấy.Liền xem ngươi có dám đánh cuộc với ta hay không?"Lại là đánh cuộc.Nhưng Lạc Thanh Từ đã không còn thời gian lựa chọn, bên kia Nguyễn Ly đã hoàn toàn mất khống chế, nắm Thanh Uyên đ//â//m thẳng về phía nàng."Được, ta đánh cuộc với ngươi."Nói xong câu cuối cùng, Lạc Thanh Từ miễn cưỡng tránh đi, nàng đã cạn kiệt linh lực, giờ phút này chỉ có thể vừa lui về sau vừa gọi tên Nguyễn Ly."A Ly, nàng đừng để Mắt Quỷ lừa gạt, ta là sư tôn, là Trì Thanh của nàng đây, nàng tỉnh táo lại."Thanh Uyên kiếm bọc theo ma khí không chút lưu tình đ//â//m tới, mỗi chiêu đều là lệ khí xung thiên, Lạc Thanh Từ bị kiếm khí quát đến sinh đau, cũng không còn nơi nào để trốn.Mắt thấy Lạc Thanh Từ sắp bị Nguyễn Ly gây thương tích, Tô Ngọc rốt cuộc kìm nén không được, lập tức vài bước xê dịch đi qua, giơ lên Ngọc Trúc chặn ngang Thanh Uyên kiếm."Sư muội, ngươi muốn giết ai cũng được, nhưng không thể giết sư phụ mình, còn không chịu dừng tay, ngươi sẽ hối hận."Nguyễn Ly nhìn Tô Ngọc che trước người Lạc Thanh Từ, trong lòng cảm thấy rất buồn bực, lập tức ánh mắt phát lạnh, trường kiếm nhanh chóng nghiêng quét xuống, trượt dài theo thân Trúc Tiên, muốn chặt đứt cánh tay Tô Ngọc.Tô Ngọc lập tức trở tay, tuy rằng tránh thoát nguy cơ bị chém trúng, nhưng toàn bộ tay phải đều bị chấn tê rần, thân thể cũng lui về sau mấy bước.Nàng kéo Lạc Thanh Từ lùi lại, cắn răng đề khí, như gió mạnh xông tới chống đỡ Nguyễn Ly.Trình Tố cùng Nam Cung Quyết cũng tiến lên hỗ trợ, lại càng thêm chọc giận Nguyễn Ly, kiếm trong tay nàng sắc bén vô cùng, nàng đảo kiếm một vòng chém ngang, liên tiếp b*n r* bốn đoàn ma khí, Trình Tố cùng Nam Cung Quyết theo tiếng bị đánh bay đi ra ngoài.Trúc Tiên vốn là Thánh Khí, có thể ngăn trở một kích này, nhưng Tô Ngọc lại nắm không vững nó, Trúc Tiên cũng theo tiếng bị đánh bật ra.Không còn vũ khí trong tay, Tô Ngọc bị chém đứt vạt áo bên phải, dưới chân cũng đứng không vững, lảo đảo lùi về sau.Nguyễn Ly cũng không bởi vì Tô Ngọc là sư tỷ chính mình mà nương tay, Thanh Uyên chỉ hướng Tô Ngọc, mũi kiếm thẳng tiến không lùi.Trình Tố sắc mặt đại biến, thất thanh kêu: "A Ngọc!"Mắt thấy kiếm sắp đ//â//m trúng Tô Ngọc, một bóng người lại đột nhiên xuất hiện, nghiêng thân nắm lấy Thanh Uyên bằng tay không, miễn cưỡng ngăn chặn được thế kiếm.Tô Ngọc kinh hồn chưa định, nhưng sau khi thấy rõ người tới, lại là đau đến khóe mắt nứt ra, "Sư tôn!"Lạc Thanh Từ dùng sức rất lớn, Thanh Uyên mũi kiếm không chút lưu tình cắt xuyên tay nàng, máu tươi trong nháy mắt lan tràn mở ra.Mà ma khí quấn quanh trên thân Thanh Uyên vừa chạm đến máu của Lạc Thanh Từ, giống như bị lửa thiêu đốt mà co rụt trở về.Lạc Thanh Từ chịu đựng đau đớn, nhìn một màn trước mắt, trong lòng liền sáng tỏ.Hết thảy cũng chưa biến, nhưng hết thảy đều thay đổi.Nguyễn Ly thấy thế tức khắc ngưng lại động tác, đôi con ngươi đỏ đậm nhìn chằm chằm Lạc Thanh Từ, ánh mắt hốt hoảng dịch tới cánh tay nàng ấy bị kiếm đ//â//m thương, ngực kịch liệt phập phồng vài cái, tay không tự giác run rẩy."Nàng......!Đây là tìm chết!" Nguyễn Ly đè nặng tiếng nói, đông cứng mà hộc ra mấy chữ, theo sát linh lực bộc phát đánh vào tay cầm kiếm của Lạc Thanh Từ."Giết nàng, Nguyễn Ly! Giết nàng, hết thảy liền kết thúc, động thủ!" Ngay khi Nguyễn Ly muốn thu kiếm, đột nhiên một thanh âm bén nhọn vang lên trong thức hải, ma khí toàn bộ rót vào đan điền của nàng."A!" Nguyễn Ly lại một lần tê thanh hét lên, cả người sương đen quay cuồng, tựa như lệ quỷ.Giờ phút này trong mắt người ngoài, Nguyễn Ly toàn thân đã bị ma khí triệt để cắn nuốt, đôi mắt kia tản ra phệ sát chi ý, hoàn toàn mất đi nhân tính.Mà lúc này đây Nguyễn Ly thân hình quỷ mị lướt tới, Thanh Uyên mang theo khí đen lạnh lẽo từ không trung chém xuống, hướng tới cánh tay đầm đìa máu tươi của Lạc Thanh Từ."Hoài Trúc sư tỷ!""Sư tôn!""Lạc tiên tôn!"Cơ hồ tất cả mọi người ở đây đều thất kinh hô lên.Đam Mỹ Trọng SinhLạc Thanh Từ tránh cũng không thể tránh, mở to mắt nhìn Thanh Uyên chém xuống người mình.Một chiêu này mang theo kình phong cùng kiếm khí đ//â//m vào da thịt nàng đau đớn, thậm chí khiến nàng nhìn không thấy người trước mặt.Nhưng lưỡi kiếm sắc bén kia đột nhiên dừng lại trước đỉnh đầu Lạc Thanh Từ, không hề tiến tới mảy may.Nguyễn Ly khóe môi dật huyết, đôi tay gân xanh bạo khởi.Thanh Uyên bị nàng gắt gao nắm chặt trong tay, giờ phút này mũi kiếm đã tới trước mắt Lạc Thanh Từ, gần đến mức nếu lại ép xuống một tấc, liền đụng phải chóp mũi nàng ấy.Lạc Thanh Từ giữa hoảng hốt lấy lại tinh thần, đôi mắt đột nhiên ướt át lên, ngay sau đó nàng cười khổ một tiếng.Nguyễn Ly biểu tình rất thống khổ, trên gương mặt đờ đẫn lãnh khốc hiện ra giãy giụa làm Lạc Thanh Từ vô cùng quen thuộc, Rồng Con của nàng đã trở lại.Nguyễn Ly cắn chặt răng, tay phải ép xuống kìm lại tay trái, đôi tay bởi vì giằng co mà phát run."A Ly?" Lạc Thanh Từ khàn giọng kêu một tiếng.Lúc này đây Nguyễn Ly không có tiếp tục hờ hững nhìn Lạc Thanh Từ, trong đôi mắt đỏ kia ẩn chứa tia sợ hãi cùng vô hạn bi thương.Ánh mắt này quá mức đau đớn cùng thống khổ, giống như một người đã kiên trì trong thời gian rất dài, ngay khi nhìn thấy ánh sáng hy vọng thì lại bị ép phải từ bỏ.Trái tim Lạc Thanh Từ co thắt lại, cơn đau nhói dữ dội này làm người hít thở không thông, phảng phất có bàn tay to gắt gao nắm chặt trái tim nàng, ngột ngạt lại đau đớn."Sư......!Sư tôn." Nguyễn Ly cắn nát hàm răng đè ép ra hai chữ sư tôn, đau thấu tim gan, làm Lạc Thanh Từ người xưa nay hiếm khi rơi nước mắt tức khắc lệ tuôn như mưa.Thân thể Nguyễn Ly càng thêm cứng đờ, trái tim nơi ngực hoàn toàn mất kiểm soát, đập đến kịch liệt sinh đau.Nước mắt của Lạc Thanh Từ là thứ khiến Nguyễn Ly khó chịu đựng nhất, thời khắc này trong người nàng giống như có hai hồn phách, một cái kêu gào nàng phải giết sư tôn, mà một cái khác liều mạng ngăn cản, suýt chút nữa xé nát nàng.Khi nước mắt Lạc Thanh cuồn cuộn rơi xuống, Nguyễn Ly có trong nháy mắt đoạt lại quyền khống chế thân thể chính mình."Sư tôn." Một tiếng sư tôn này vô cùng rõ ràng, mang theo một chút nghẹn ngào, chất chứa ỷ lại cùng yêu say đắm không xóa nhòa được, làm Lạc Thanh Từ trong lòng run lên.Ngay sau đó, Lạc Thanh Từ liền thảng thốt giật mình, bởi vì nàng đã nhận ra Nguyễn Ly muốn làm gì, tức khắc trái tim nàng như ngừng đập: "A Ly, đừng!"Nàng không chút do dự dùng hết sức lực toàn thân, linh lực trong cơ thể tự vận hành, phun thẳng ra chụp vào Thanh Uyên.Lạc Thanh Từ tốc độ cực nhanh, động tác của Nguyễn Ly cũng nhanh không kém.Sau khi kêu một tiếng sư tôn, Nguyễn Ly trở tay đảo ngược trường kiếm, cắt ngang cổ chính mình, muốn tự kết thúc bản thân.Thanh Uyên kiếm khí chặt đứt tóc dài của Nguyễn Ly, phá mở da thịt, rồi lại bị linh lực của Lạc Thanh Từ ngăn cản.Sau khi lưỡi kiếm bị kéo giật trở về, liền nương theo phản lực mà đ//â//m thẳng vào người đang nhào về phía trước."Xuy" một tiếng vang nhỏ, kiếm hoàn toàn đi vào huyết nhục, máu tươi nóng bỏng phun trào mà ra, huyết sắc nhiễm hồng tầm nhìn của nàng.Nguyễn Ly trừng lớn đôi mắt, ngơ ngác nhìn hư không, trong bóng mờ lộ ra một luồng cảm giác hít thở không thông, từng chút nở rộ trước mắt nàng.Đau đớn nơi cổ nhắc nhở nàng, nàng còn tri giác.Ánh mắt nàng dại ra, nhìn chằm chằm người đang ngã gục trên vai mình.Đối phương tay phải bắt lấy Thanh Uyên, mà nửa thân kiếm đã đ//â//m vào cơ thể nàng ấy.Chất lỏng nóng bỏng trơn trượt từ lưỡi kiếm uốn lượn mà xuống, chảy đến tay nàng đầm đìa máu tươi, hương hoa mai thoang thoảng nơi chóp mũi theo huyết tinh chậm rãi phiêu tán.Giống như một cơn bão dữ dội thổi bay tất cả hoa mai trước khi mùa xuân đến, làm chúng nó điêu tàn trong rét lạnh, rồi bị nghiền nát trong vũng bùn.Nguyễn Ly cũng không có quá nhiều xúc động, chỉ là cảm thấy mờ mịt, Lạc Thanh Từ cũng đã vô lực đứng, thân thể mềm mại trượt xuống, Nguyễn Ly theo bản năng khom lưng đỡ lấy nàng ấy, cuối cùng ngồi quỳ trên mặt đất.Lưỡi kiếm hoàn toàn đ//â//m xuyên bụng Lạc Thanh Từ, nàng thân thể đang phát run, kịch liệt thở d.ốc."Sư tôn! Sư tôn!" Bên tai vang lên tiếng khóc tê tâm liệt phế, thập phần nhức nhói.Nguyễn Ly cúi đầu nhìn ma khí trên thân kiếm đã bị máu tươi trừ khử hầu như không còn, mà hắc khí trên người nàng cũng theo đó tan biến.Theo sát, người trong lòng nàng gian nan cử động, nâng lên tay vỗ về gương mặt nàng, bàn tay kia lạnh băng lại ẩm ướt.Nguyễn Ly quỳ xuống đất như con rối gỗ, tùy ý Lạc Thanh Từ vu.ốt ve mặt chính mình, nghe nàng ấy yếu ớt gọi: "A Ly."Một tiếng này rốt cuộc làm Nguyễn Ly có phản ứng, nàng cúi đầu nhìn đối phương, gương mặt tái nhợt kia dán thật gần, đôi môi mềm mại lạnh lẽo ấy hôn lên môi nàng, làn mai hương sâu kín hỗn tạp mùi máu tươi tan vào giữa môi lưỡi ướt át, đồng thời một luồng hơi thở ấm áp độ nhập vào trong cơ thể Nguyễn Ly.Đôi tròng mắt ngây dại của Nguyễn Ly bắt đầu chuyển động, lý trí cùng ký ức rốt cuộc từng chút thu hồi, nàng tri giác, nàng cảm tình toàn bộ trở lại.Giữa hỗn độn nàng cảm thấy vô cùng kinh hỉ, theo bản năng nói: "Sư tôn, ta tỉnh."Nhưng vừa nói xong, tuyệt vọng cùng thống khổ như thủy triều nhấn chìm nàng.Nàng đầy mặt lạnh lẽo ẩm ướt, nhìn Lạc Thanh Từ đang truyền toàn bộ linh lực cho mình, nhìn huyết nhiễm đầy y phục hai người các nàng.Nàng mấp máy môi, lại một chữ cũng nói không nên lời, chỉ có thể nhìn chằm chằm Lạc Thanh Từ phí công mà rơi nước mắt."A......!A......" Nàng giống như con cá sắp chết, liều mạng thở hổn hển trong vũng bùn lầy đã khô cạn.Nơi sâu trong cổ họng nổi lên dày đặc tiếng khóc nức nở, lại như thế nào đều phun không ra, nàng chỉ có thể phát ra những âm tiết đứt quãng."Hệ thống......!Ta......!Ta chỉ có thể đánh cuộc."Lạc Thanh Từ hỗn độn kêu hệ thống, nàng có thể cảm giác được lần này chính mình thật là dầu hết đèn tắt, nàng nhớ kỹ phía trước hệ thống đã từng nói qua sẽ cho nàng một cơ hội, không biết lần này có thể dùng hay không.Nàng không thể nhìn Nguyễn Ly nhập ma, nhưng nàng cũng không muốn chết.Đặc biệt là dáng vẻ Nguyễn Ly hiện giờ, làm cho nàng có chết cũng không thể nhắm mắt."A......!A Ly." Lạc Thanh Từ thừa dịp còn có ý thức, giãy giụa kêu Nguyễn Ly.Nguyễn Ly liều mạng gật đầu, lại nói không ra lời, giống như phát điên mà đem linh lực truyền trở lại cơ thể Lạc Thanh Từ.Nhưng Lạc Thanh Từ linh lực khô kiệt, kinh mạch đứt đoạn, đan điền bị phá vỡ, nàng có làm gì cũng vô lực xoay chuyển trời đất."Ta từng......!Từng nói qua, nếu có một ngày......!Nếu có một ngày ta rời đi, cũng......!Cũng nhất định sẽ trở về.Ta...!sẽ không gạt nàng, nàng đáp ứng ta, đừng để nhập ma, càng không thể tự sát.""Vi sư....!Nhất định sẽ trở về, nàng đừng khiến cho ta tìm không được nàng."Nguyễn Ly tâm tình đã triệt để hỏng bét, lời gì cũng nghe không lọt, nàng thống khổ mà hô vài tiếng, rốt cuộc có thể mở miệng, "Không cần, sư tôn, đừng rời khỏi ta, ta cái gì đều nghe theo nàng, ta không tìm chết, không vào ma đạo, cầu sư tôn đừng bỏ lại đồ nhi, ta chỉ có nàng, sư tôn, ta chỉ có nàng.Xin nàng, xin nàng, cầu xin nàng." Nguyễn Ly nói xong gào khóc, giống như hài tử mà gắt gao ôm Lạc Thanh Từ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm cầu xin.Lạc Thanh Từ lúc này mới ý thức được, nguyên lai trên đời còn có chuyện đau khổ hơn cả cái chết.Nhưng trước mắt nàng càng ngày càng đen, nàng nỗ lực kéo chút hơi tàn, thoi thóp nói: "A Ly, ta không phải......!Không phải Hoài Trúc Quân......"Nói xong câu này, nàng hoàn toàn lâm vào hắc ám.Hết thảy ý thức trong thế giới này đều bị cắt đứt, dường như chưa bao giờ từng có nàng.Nguyễn Ly nghe xong liền phát hiện Lạc Thanh Từ đã không còn động tĩnh.Nàng giống như bị vạn kiếm xuyên tim, ngơ ngác nhìn chằm chằm Lạc Thanh Từ, trong miệng lẩm bẩm kêu sư tôn, nữ nhân ngày xưa luôn rút đi một thân thanh lãnh mà ôn nhu đáp lại nàng, rốt cuộc không còn hơi thở.Nguyễn Ly ôm Lạc Thanh Từ, màu đỏ trong mắt vốn dĩ đã lui, lại trở nên sưng huyết phát trướng, nàng ngửa đầu phun ra một búng máu."Sư tôn! A!" Nguyễn Ly cuồn loạn kêu lên, cả người linh lực kịch liệt dâng trào.Phía chân trời một mảnh sấm sét, ngay sau đó mưa to tầm tã.Thiên địa tối sầm, tiếng gió rít gào.Những người tỉnh táo xung quanh lúc này đều vô thanh vô tức, bọn họ không thể tin được hết thảy những gì phát sinh trước mắt, càng không thể tin được cảnh tượng chính mình vừa chứng kiến.Lạc Thanh Từ cùng Nguyễn Ly......Tô Ngọc run rẩy tiến lên vài bước, bùm quỳ gối xuống giữa một mảnh lầy lội, khóc lóc thảm thiết..

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hàng Long Quyết
Chương 178

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 178
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...