Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hàng Long Quyết – Chương 131

Hàng Long Quyết

Tác giả: Thời Vi Nguyệt Thượng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kể từ khi Hệ thống ném ra quả bom tấn kia, tâm tình Lạc Thanh Từ thật lâu không thể bình phục, nàng nghĩ đến hai chữ song tu liền cả người bốc hỏa, hai má một mảnh nóng bừng.Cho dù nàng đang tâm viên ý mã, nhưng vẫn luôn lo lắng cho Nguyễn Ly, người đã lặn xuống đáy nước hồi lâu chưa có động tĩnh.Nàng không khỏi hỏi Hệ thống: "A Ly thế nào rồi, sao nàng ấy vẫn chưa ra tới, sẽ không xảy ra chuyện gì đi?""Long tộc trên thẳng tiến trời xanh ôm lấy minh nguyệt, dưới ngũ hồ tứ hải mặc tình ngao du, không cần lo lắng, nàng chỉ là mượn nước lạnh để thanh tỉnh."Hệ thống trả lời làm Lạc Thanh Từ thoáng an lòng, nàng cúi người nhìn phía mặt nước, đơn giản ngồi xếp bằng bên vách núi, lẳng lặng chờ Nguyễn Ly đi lên.Tuy nàng đau lòng Nguyễn Ly, nhưng dưới tình huống này nàng không thể phóng túng cảm xúc, trước mắt điều có thể làm là đợi nàng ấy trở về.Lạc Thanh Từ vừa rồi còn lòng tràn đầy xao động, tâm loạn như ma, ở trong gió đêm nàng dần dần bình tĩnh lại, nàng vốn là Băng linh căn, nơi huyệt động này hứng lấy dòng chảy U Đàm, lại không người đặt chân, linh lực thập phần dư thừa, rất thích hợp cho nàng tu luyện.Thực mau linh lực quanh thân nàng dâng trào, từng sợi linh khí ngưng tụ thành ánh sáng băng lam mỏng manh, chậm rãi rót vào các huyệt vị trên người nàng.Nội thương của nàng rất nghiêm trọng, yêu cầu tĩnh dưỡng thật tốt, vì thế nàng đều từ bỏ thói quen làm việc và nghỉ ngơi đã ăn sâu bén rễ.Không biết qua bao lâu, đáy nước một trận quay cuồng, ầm một tiếng, một tiểu long nhảy dựng lên, phá vỡ mặt nước từ giữa chạng vạng bay thẳng lên vách đá.Mặc dù bốn phía một mảnh đen nhánh, nhưng nàng một thân kim sắc óng ánh như lưu ly vẫn chói mắt vô cùng, làm cho bạch y nữ tử vốn đang chìm vào tu luyện đều phải giật mình tỉnh dậy, giương mắt nhìn đi qua.Nguyễn Ly còn trảo theo một con cá trong tay, Lạc Thanh Từ nhìn kỹ, đuôi cá giống như váy dài, vảy năm màu sặc sỡ, là cá đuôi phượng.Nguyễn Ly vừa lên tới liền thấy được Lạc Thanh Từ ngồi ngay mép vực, tức khắc ngây ngẩn cả người, ánh mắt theo bản năng trốn tránh, nhẹ giọng giải thích: "Ta ngủ không được, nghĩ đến ngày mai làm món gì đó cho nàng, nên mới đi bắt cá đuôi phượng."Lạc Thanh Từ nhìn Nguyễn Ly, quả nhiên là trưởng thành, đều biết nói dối gạt nàng.Nhưng một chút tiểu tâm tư này là sự săn sóc chân thành nhất của nàng ấy, Lạc Thanh Từ cũng không muốn vạch trần, chỉ là nâng nâng tay, "Nàng lại đây."Nguyễn Ly thoáng do dự, theo sau lập tức đem cá đuôi phượng ném lên đất, cá này sức sống mãnh liệt, linh khí dồi dào, vứt trên mặt đất vẫn bạch bạch nhảy nhót, thân thể loạn bắn, ném đến bọt nước văng khắp nơi.Lạc Thanh Từ rất thuần thục nâng tay áo che mặt, ngay sau đó đôi mắt nhìn xuyên qua vạt áo rộng, nhàn nhạt cười liếc nhìn Nguyễn Ly: "Ta đã dặn nàng rồi, cá là để ăn, không thể loạn ném trên đất, hơn nữa....""Hơn nữa nước bắn tung tóe vào người, không tốt lắm." Nguyễn Ly nhanh chóng tiếp lời, còn học theo ngữ điệu lười biếng phóng túng của Trì Thanh trong quá khứ.Tuy nói đã là cảnh còn người mất, một màn kia đã trôi qua mấy chục năm, phảng phất như đời trước, nhưng một người một rồng cuối cùng cũng quay lại nơi đây, giữa muôn trùng nguy hiểm vẫn có thể ôn lại ngày xưa ấm áp ngọt ngào.Vệt nước trên người Nguyễn Ly còn chưa khô, Lạc Thanh Từ một tay đem nàng kéo lại đây, một trương khăn từ trên đổ ập xuống bao lấy Nguyễn Ly.Nguyễn Ly ưm một tiếng, cũng không giãy giụa tùy ý Lạc Thanh Từ chà lau cho nàng, long lân sẽ không dính nước, chỉ là bờm có chút ướt, dùng linh lực liền có thể hong khô.Lạc Thanh Từ xoa xoa móng vuốt Nguyễn Ly dùng để bắt cá, cái mũi nhẹ ngửi, "Cũng may là không tanh."Loại cảm giác này có chút biệt nữu, Nguyễn Ly không hài lòng, "Ta lại không phải tiểu miêu đi ra ngoài chơi đùa."Nàng thấp giọng lẩm bẩm, Lạc Thanh Từ động tác chựng lại, ngay sau đó rũ mắt nhìn Nguyễn Ly, trong mắt lộ ra vẻ nghiêm túc.Nguyễn Ly không biết nàng làm sao vậy, có chút bất an, "Sư tôn, ta nói sai cái gì sao?"Lạc Thanh Từ vội lắc đầu, "Không phải, ta chỉ là đột nhiên ý thức được......" Nàng dừng một chút, cảm thấy lời này tựa hồ không tốt lắm, làm sao cũng không thể nói tiếp.Nguyễn Ly nhìn thấy rõ ràng sự biến hóa cực nhỏ giữa lông mày Lạc Thanh Từ, trực giác nói cho nàng, sư tôn do dự là bởi vì nàng, mà đây cũng không phải chuyện tốt."Nàng ý thức được cái gì?" Nguyễn Ly có chút khẩn trương, cũng có chút để ý, nhịn không được hỏi.Lạc Thanh Từ nhìn Nguyễn Ly một cái, khẽ thở dài: "Đại khái là tức cảnh sinh tình, ta luôn nhớ tới năm đó chúng ta cùng nhau sinh hoạt tại đây, cũng giống như bây giờ, tràn đầy vui vẻ.Nhưng A Ly, ta là sư tôn của nàng, cũng là người ấp nàng ra khỏi vỏ, hiện giờ nàng đáng yêu như vậy, ta liền ngăn không được trong lòng mềm nhũn.Cho nên đôi khi trong mắt ta, nàng vẫn giống như bé rồng sữa ngày đó, đơn thuần đáng yêu chưa hiểu chuyện đời."Bởi vậy lúc này ôm Nguyễn Ly, nghĩ đến hệ thống nói ra song tu, nàng liền có loại cảm giác tội lỗi khó tả.Trước đây nàng chưa từng nghĩ tới điều này, bởi vì tuy nàng nhìn Nguyễn Ly phá xác mà ra, nhưng nàng ấy cũng không lớn lên trước mặt nàng.Mà khi lấy thân phận Trì Thanh ở chung, nàng cũng chưa bao giờ lấy tư thái trưởng bối mà đối đãi Nguyễn Ly.Mặc dù giữa các nàng là quan hệ sư đồ, nhưng nàng một người hiện đại xuyên đến đây, cũng không hề mang theo sư đạo tôn nghiêm đạo đức, càng không nghĩ tới cái gì sư đồ luyến.Trái tim của nàng đã sớm luân hãm khi hết lần này tới lần khác bảo hộ Nguyễn Ly, nàng thật sự gục ngã trước tình cảm chân thành không hề che đậy mà Nguyễn Ly dành cho nàng.Một đường lại đây, tuy nàng nơi chốn bảo vệ Nguyễn Ly, nhưng ở thời điểm nguy nan, đều là nàng ấy tẫn hết sức mình bảo hộ nàng.Nguyễn Ly như vậy, không phải Tiểu Long Tử của Trì Thanh, cũng không phải đồ nhi của Hoài Trúc Quân, mà chỉ đơn giản là Nguyễn Ly của Lạc Thanh Từ.Nàng ấy đem hết thảy cứng cỏi, dũng cảm, chân thành, tha thiết mà đơn thuần phủng ở trước mặt nàng, không hề giữ lại chút gì.Lạc Thanh Từ không tiếp tục nói phần còn lại, nhưng không cần nhiều lời, Nguyễn Ly đã nghe hiểu.Trong lòng Nguyễn Ly trào ra một cổ nóng nảy, nàng không ngại dùng sự đáng yêu để quyến rũ Lạc Thanh Từ, đáng yêu ở trình độ nào đó cũng là thích, nhưng nàng không cho phép sự đáng yêu này biến nàng thành một đứa trẻ trong mắt Lạc Thanh Từ."Sư tôn cảm thấy ta như vậy, sẽ nhịn không được đem ta coi như rồng con năm xưa, mà không phải Nguyễn Ly hiện tại đã trưởng thành, đúng không?" Tiếng nói của nàng hơi thấp, mang theo tia áp lực, ngưỡng đầu nhìn Lạc Thanh Từ.Lạc Thanh Từ sợ k*ch th*ch nàng, vội vàng lắc đầu, "Ta chỉ là ngẫu nhiên có chút hoảng hốt, ta đương nhiên biết nàng đã lớn, không phải tiểu long."Lạc Thanh Từ đang nói, đột nhiên cảm thấy hoa mắt, Rồng Con vốn đang vùi trong ngực nàng đã xoay thân mà lên, nhanh chóng biến thành người, tức khắc thân thể ôn hương mềm mại rơi xuống đầy cõi lòng.Trên gương mặt xán lạn tươi đẹp mang theo tia nghiêm túc, màu đỏ trong mắt ẩn đi không ít, nhưng giữa mày hoa diên vĩ vẫn nở rộ, như vậy áp bách mà ghé vào trước mặt Lạc Thanh Từ.Ánh mắt Nguyễn Ly rũ xuống, nàng ngồi quỳ trên đùi Lạc Thanh Từ, hai tay ôm lấy bên eo đối phương, liền như vậy vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Lạc Thanh Từ.Lạc Thanh Từ ngước mắt lên, yết hầu ngăn không được trượt động, khoảng cách này quá mức gần gũi, ngay cả hơi thở cũng đánh vào nhau, làm gò má nàng một trận nóng bỏng.Nguyễn Ly dung mạo thật sự mỹ, ngày xưa ở Thiên Diễn Tông nàng luôn mặc thường phục đệ tử Trạch Viện, đơn điệu lại rộng rãi, người khác mặc vào đều là bình phàm như vậy, nhưng cố tình nàng mặc vào luôn có thể khiến y phục trở bên phiêu dật tao nhã.Hiện giờ nàng mặc một thân hồng y đỏ sậm, che lấp đi sự mềm mại của bản thân nhưng lại càng thêm kích khởi vẻ đẹp nàng cố tình che giấu, không điệu thấp cũng không quá chói mắt, vô cùng câu nhân.Đôi mắt nàng to mà linh động, khi cười rộ lên giống như ngày xuân nắng ấm, hàng mi cong thanh tú tinh xảo tựa như vầng trăng khuyết, sống mũi cao thẳng, môi đỏ trơn bóng.Nguyễn Ly có dáng môi hình trái tim, môi trên mỏng, ở giữa tạo thành môi châu, viền môi cong lên nhìn rất quyến rũ và gợi cảm.Giờ phút này nàng nhẹ nhấp, môi châu liền thập phần rõ ràng, lộ ra mềm mại oánh nhuận, duyên dáng và ngây thơ cực kỳ.Nàng thấu đến quá gần, ánh mắt Lạc Thanh Từ có chút không biết dừng nơi nào, ma xui quỷ khiến mà đặt ở trên bờ môi của nàng.Các nàng từng hôn nhau rất nhiều lần, nhưng đều là ở thời điểm cả hai không quá thanh tỉnh, tuy là Lạc Thanh Từ cũng mơ hồ đáp lại, nhưng cũng không thực sự cảm nhận trọn vẹn tư vị kia.Lần này vừa nhìn, Lạc Thanh Từ liền cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô, trong óc toát ra một ý niệm hoang đường, môi của A Ly xinh đẹp như vậy, hôn lên hẳn là rất ngọt ngào.Trong lúc Lạc Thanh Từ miên man suy nghĩ, Nguyễn Ly khiến cho nàng ngẩng đầu lên, ngay sau đó Nguyễn Ly từ từ cúi xuống, càng thấu càng gần.Lạc Thanh Từ có thể rõ ràng nghe được hơi thở Nguyễn Ly biến hóa, từ bằng phẳng lại có chút áp lực, theo sau chính là khắc chế không được hỗn loạn dồn dập.Lúc này đây Nguyễn Ly cũng không hề vội vàng, khi áp vào môi Lạc Thanh Từ, hô hấp của nàng run lên, xác nhận Lạc Thanh Từ không có cự tuyệt, nàng mới nhẹ nhàng hôn một ngụm.Nàng thoáng kéo ra khoảng cách, gương mặt hồng nhuận, con ngươi không hề chớp nhìn chằm chằm Lạc Thanh Từ, thấp giọng nói: "Ta làm như vậy, sư tôn vẫn nghĩ ta là hài tử sao?"Đây là Lạc Thanh Từ lần đầu thanh tỉnh cảm nhận được loại cảm giác trái tim bị bóp chặt, hô hấp đều ngưng lại, hoàn toàn mất đi khống chế.Mà nữ tử đang ngồi trên đùi nàng, lúc hôn đến mang theo khẩn trương thấp thỏm, lúc rời đi lại mang theo lo lắng hụt hẫng, làm phòng tuyến cuối cùng trong đầu nàng đều vỡ nát rơi đầy trên đất.Lạc Thanh Từ không phải thánh nhân, Nguyễn Ly cũng không phải tiểu hài tử, nàng ấy đã sớm trở thành một cô nương xinh đẹp có mị lực, loại mị lực này trong mắt Lạc Thanh Từ chính là sự cám dỗ trí mạng.Hơi thở của Lạc Thanh Từ cũng bắt đầu thay đổi, ánh mắt phảng phất mật ngọt dính chặt vào Nguyễn Ly, từ cằm đến môi lại đến lông mày, "Nàng còn nói bản thân không còn nhỏ, hôn người yêu của mình, nàng cũng chỉ làm được như vậy thôi sao?"Nguyễn Ly nghe được sửng sốt, một mạt hồng từ cổ nhanh chóng thổi quét mà đến, nàng nhìn Lạc Thanh Từ ngay sau đó nhắm mắt lại hôn lên.Trái tim Lạc Thanh Từ thình thịch nhảy, có chút đau, tế tế mật mật.Nàng không muốn buông ra Nguyễn Ly, cái gì cầm thú, nhân luân, đạo đức đã sớm theo Hệ thống biến mất không còn bóng dáng.Nàng cảm thụ Nguyễn Ly như cũ hôn môi không hề kỹ xảo, thoáng kéo ra khoảng cách.Nguyễn Ly ánh mắt nóng cháy lại dinh dính, bị Lạc Thanh Từ dịch khai còn lộ ra tia ủy khuất cùng khao khát, lẩm bẩm nói: "Sư tôn?"Trên mặt Lạc Thanh Từ cũng trào ra một cổ đỏ ửng, khi mỹ nhân thanh lãnh rơi vào bể tình, trong cấm dục lại lộ ra lửa nóng, so quyến rũ phong tình càng làm người muốn ngừng mà không được.Nàng nhấc lên mi mắt nhìn Nguyễn Ly, tay trái đỡ cằm đối phương, dùng ngón trỏ v*t v* bờ môi ẩm ướt kia.Hai người mặt đối mặt, Lạc Thanh Từ ngồi trên đất, Nguyễn Ly ngồi trên người nàng, hô hấp đan chéo, theo nhiệt độ cơ thể bay lên, hương hoa mai trên người Lạc Thanh Từ cũng trở nên thơm ngào ngạt, làm Nguyễn Ly đều muốn say."A Ly, không phải hôn như vậy, để tỷ tỷ dạy nàng." Lạc Thanh Từ mở miệng nói một câu, hô hấp phả vào chóp mũi Nguyễn Ly, giữa lúc môi nàng khép mở, Nguyễn Ly đều có thể cảm giác được có thứ gì như có như không chạm vào da thịt trên má nàng, ôn nhiệt phát ngứa.Nghe Lạc Thanh Từ xưng là tỷ tỷ, Nguyễn Ly vừa thẹn vừa cảm thấy chính mình sắp phát điên, nàng rất muốn đem Lạc Thanh Từ xoa tiến cốt nhục của mình, ngón tay nhịn không được dùng sức nắm lại, răng rắc một tiếng, xương ngón tay đều lộ rõ.Nhưng là sợ xoa đau Lạc Thanh Từ, khi ngón tay rơi xuống bên eo nàng ấy, lập tức hóa thành cái v*t v* dịu dàng.Nàng nhắm hai mắt đem sở hữu hết thảy đều giao cho Lạc Thanh Từ, nàng ấy khẽ cắn, nàng ấy trêu chọc, nàng ấy cực hạn mà triền miên hôn, tinh tế kiên nhẫn.Lạc Thanh Từ nhiệt độ cơ thể thấp hơn Nguyễn Ly rất nhiều, khi hôn lên, bờ môi nàng giống như cánh hoa mai buổi sớm ướt át trong Hàn Lộ Viện, giữa mềm mại mang theo lãnh hương, băng giá mát mẻ và thủy nhuận.Theo hai người quấn quýt si mê, nhiệt độ cơ thể tựa hồ cũng ngày càng thăng ôn, Lạc Thanh Từ đôi môi lành lạnh cũng dần nóng bỏng lên.Nguyễn Ly hoàn toàn lâm vào bị động, nàng sợ hãi chính mình mất khống chế làm bị thương Lạc Thanh Từ, vì thế chút lý trí còn sót lại đều dùng để khắc chế chính mình, tùy ý môi răng bị người kia đẩy ra, tùy ý người kia ôn nhu m*t vào, mang theo nàng thật sâu dây dưa.Lạc Thanh Từ hoàn toàn không nghĩ tới chính mình sẽ có một mặt như vậy, dù thoạt nhìn nàng tình cảm tinh tế, cảm xúc phong phú, nhưng trên đời người có thể làm nàng để tâm rất ít.Bên ngoài càng thể hiện nhiều, bên trong càng hoang vắng biết bao nhiêu.Cuộc sống của nàng ở thế giới kia cũng không quá nhiệt liệt xuất sắc, nàng đối cảm tình khuyết thiếu rất nhiều nóng bỏng, cũng không hề có hứng thú đi yêu thích một người.Nàng vẫn luôn cho rằng bản thân là người ít có d*c v*ng, cho nên nàng rộng rãi tùy tính, trong sinh hoạt rất nhẫn nại, suy cho cùng cũng không có gì to tát.Đến bây giờ, nàng liền bởi vì một nụ hôn, hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn và tự chủ.Nàng biết Nguyễn Ly nếm lên thực ngọt, chính là khi nàng ấy dịu ngoan mà dựa vào chính mình, xoang mũi thường thường phát ra tiếng hừ hừ, càng làm cho nàng vô pháp kiềm chế.Giữa một mảnh hừng hực, lý trí của nàng gần như đã bị đánh nát, từ lúc bắt đầu ôn nhu dịu dàng đã biến thành nhiệt liệt cường thế, Nguyễn Ly bị nàng hôn đến đầu lưỡi đều tê dại, không hề có sức chống đỡ.Trong lúc dây dưa, Lạc Thanh Từ một tay ôm Nguyễn Ly, một tay không hề vướng bận mà đi xuống, thuận theo tâm ý mà lôi kéo vạt áo Nguyễn Ly, tức khắc nửa bên y sam khinh bạc lửa đỏ rơi xuống, lộ ra bờ vai trơn bóng.Da thịt oánh nhuận như tuyết lộ ra, mái tóc dài màu đen buông xuống, hai màu sắc hắc bạch phân biệt rõ ràng, càng làm Nguyễn Ly trở nên cực hạn mê người.Khi bàn tay lành lạnh của Lạc Thanh Từ chạm đến, lướt nhẹ qua xương quai xanh, không hề cách trở mà bao phủ lấy n* m*m m* trước ngực nàng, từng chút nhào nặn v*t v*, Nguyễn Ly chỉ cảm thấy đầu oanh một tiếng, cả người choáng váng, trong miệng nhịn không được tràn ra một tiếng r//ê//n khẽ.Một tiếng này của Nguyễn Ly sức đánh sâu vào quá lớn, Lạc Thanh Từ nghe được trong lòng thoáng giật mình, đau ý nơi ngực cũng dần dần bén nhọn lên, kéo trở về một tia thanh minh còn sót lại trong óc nàng.Nguyễn Ly hiện tại trạng huống không ổn, chính mình không thể quá làm càn.Hơn nữa, cứ tiếp tục như vậy, nàng sợ rằng lại muốn hộc máu.Vì thế nàng miễn cưỡng ngừng lại, chống lấy cái trán Nguyễn Ly, lại run rẩy hôn hôn Nguyễn Ly môi châu, đem Nguyễn Ly vạt áo lỏng lỏng lẻo lẻo kéo lại, che khuất đi một mảnh da thịt khô nóng vừa mới bại lộ trong không khí, hai người mới xem như kết thúc trận này thân mật.Nguyễn Ly cả người đều là mơ hồ, nàng chôn đầu vào cổ Lạc Thanh Từ, có thể rõ ràng cảm giác được Lạc Thanh Từ huyết mạch nhảy lên, còn có mồ hôi tinh mịn chảy ra.Người này vốn là được khắc tạc từ băng tuyết, chẳng sợ ra mồ hôi, vẫn là như vậy thoải mái thanh tân sạch sẽ."Sư tôn." Nàng lại gọi Lạc Thanh Từ một tiếng, thanh âm khàn khàn, ngữ khí mềm mại đến mức tan thành nước.Lạc Thanh Từ nỗ lực đè nặng huyết tinh cuồn cuộn dâng lên, ôm Nguyễn Ly nhẹ nhàng v*t v* lưng nàng, "Khó chịu sao?"Nguyễn Ly lỗ tai nóng bỏng, nhìn Lạc Thanh Từ ánh mắt đều ướt nhẹp, trong mắt mang theo mênh m//ô//n//g sóng nước, sau một lúc lâu nàng mới thẹn thùng nói: "Ta, thực....!thực hảo, chính là chân mềm......!Đã tê rần."Lạc Thanh Từ xì bật cười, nương theo động tác mà xoa xoa bờ môi, ngay sau đó cúi đầu nhìn Nguyễn Ly.Hai chân Nguyễn Ly ngồi quỳ ở trên đùi nàng, tư thế này thật là mỏi đến nàng ấy rồi.Nàng duỗi tay ôm lên tiểu cô nương vẫn luôn trốn trong ngực mình, chậm rãi đứng lên, bế Nguyễn Ly đi vào trong động."Đinh, Lạc Thanh Từ độ hảo cảm +999, -0.1, +10, -0.1, +10, -0.1, +10, -0.1......"Chỉ ngắn ngủi mười bước, Lạc Thanh Từ liền chịu đựng mười lần độ ưu ái oanh tạc, thân thể không ngừng rung động, khóe miệng nàng giương đến vô pháp ngăn chặn.Sao lại có chuyện tốt như vậy? Vạn nhất để A Ly biết chính mình có hệ thống, có thể đem tâm tư đáng yêu của nàng ấy trực tiếp biểu lộ, sợ là nàng ấy sẽ thẹn quá thành giận, thẳng tay cho nàng một cái -9999.Hệ thống sớm tại hai người bầu không khí trở nên nhão dính dính, liền che chắn ngũ cảm, rơi vào trạng thái chết máy.Hiện giờ nhìn thấy các nàng ôn tồn xong rồi, nó lập tức ném ra một đống độ hảo cảm, nhiễu loạn đầu óc còn đang ngà ngà say của Lạc Thanh Từ.Lạc Thanh Từ cười đến miệng đều phải liệt, chút đau đớn này cũng biến thành vui sướng, vấn đề tình căn thật sự làm người nghẹn đến chết, nhưng nó cũng không gây trở ngại nàng cưng chiều người trong lòng mình.Đặt Nguyễn Ly xuống giường, nàng xoay người ho khan một tiếng, cổ tay áo lây dính một mạt vết máu.Nàng nhíu mày, nếu các nàng thật muốn song tu, nàng phải phun bao nhiêu máu mới đủ đây.Ho khan cùng hắt hơi vốn sẽ không xảy ra ở người đã cảnh giới Tiểu Thừa, Nguyễn Ly nhạy bén phát hiện Lạc Thanh Từ không đúng, thực mau nghĩ đến chuyện gì, vội vàng nhảy xuống giường, khẩn trương hỏi: "Sư tôn, nàng lại hộc máu?"Lạc Thanh Từ nhanh chóng buông tay, đem vết máu thanh trừ, xoa xoa môi, "Không sao, ta chỉ là có chút đau tim."Nguyễn Ly đầy mặt ảo não, mới vừa rồi xúc động cùng tình cảm mãnh liệt tức khắc tiêu tán, nàng đầy mặt hối hận, "Ta bị ma quỷ ám ảnh, không nên quên chuyện này."Lạc Thanh Từ nhíu mày "Là ta thấy sắc nảy lòng tham, đều không phải nàng bị ma quỷ ám ảnh."Nàng nghiêm túc nói một câu như vậy, làm Nguyễn Ly nghe được vừa thẹn thùng vừa muốn cười, "Sư tôn lại ba hoa rồi."Lạc Thanh Từ cũng theo nàng bật cười, ôm Nguyễn Ly ngồi xuống, "Nàng đừng lo lắng, cũng không phải chuyện to tát.Ta sở dĩ hộc máu, chỉ bởi vì ta quá vui sướng mà thôi."Nàng luôn nhẹ nhàng bâng quơ nói như vậy, vô luận là nàng khổ sở hay là vui vẻ, cũng tự nhiên mang đến cho người khác một loại xúc động khó nói bằng lời.Nguyễn Ly có đôi khi cảm thấy Lạc Thanh Từ rất kỳ quái, nàng ấy khác biệt với tất cả người ở thế giới này.Cả người cũng mâu thuẫn cực kỳ, khi thì thanh lãnh, khi thì tiêu sái tùy tính, thậm chí làm người buồn cười, sự tương phản như vậy lại mang theo mị lực khó mà cưỡng lại.Nguyễn Ly trong hốt hoảng cảm thấy Lạc Thanh Từ là Hoài Trúc Quân lãnh đạm lạnh lùng, đồng thời cũng là Trì Thanh cởi mở và dịu dàng, mặc dù hai người tính cách trái ngược nhau, nhưng Lạc Thanh Từ mỗi hành động đều hợp lý và tự nhiên.Nàng không rõ, một người lạnh nhạt có thể ngụy trang, nhưng bản tính có thể sao? Chẳng lẽ ngay lúc đầu Lạc Thanh Từ đã có tính cách của Trì Thanh, chỉ là bị che giấu đi?Nguyễn Ly lại rơi vào một loại rối rắm, nữ nhân mà nàng thích, rốt cuộc nàng ấy là Trì Thanh hay là Hoài Trúc Quân đây?.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hàng Long Quyết
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ