Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 407
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Lê vươn hai ngón tay vào cắm một lát, rút ra toàn tơ nước, tiểu huyệt vừa ướt vừa khít.

“Ừm... Chồng...”

Tô Bối cắn môi, ngón tay thon dài nắm lấy cánh tay của anh, móng tay hằn lên từng vệt đỏ trên người anh, miệng không ngừng thúc giục: “Chồng ơi... Mau tiến vào... Tiểu huyệt đói bụng muốn ăn côn th*t của chồng...”

“Tiểu d//â//m p//h//ụ, sao hôm nay d//â//m đ//ã//n//g như vậy?”

“Đáng ghét... Anh không thích người ta d//â//m đ//ã//n//g sao?”

Tô Bối hờn dỗi một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền vuốt ve cơ thể không cứng rắn của Văn Lê, trong đầu lại nghĩ tới người đàn ông khác.

“Thích, đương nhiên thích! Nhưng mà anh chỉ thích vợ anh chỉ d//â//m đ//ã//n//g với mỗi mình anh...”

Văn Lê không nghi ngờ cô, khom người cọ trên người Tô Bối, đỡ côn th*t cọ lên tiểu huyệt chảy nước, cái eo chậm rãi đẩy côn th*t vào trong.

Tô Bối nắm lấy tay Văn Lê, khẽ hừ một tiếng, nâng eo hùa theo nhịn đẩy của anh.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.

“Văn Lê, ra đây... Ba tìm con có việc.”

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền từ ngoài cửa vào, cắt ngang cảm xúc của hai người đang.

Cơ thể Văn Lê cứng đờ, côn th*t đang cắm nửa vời trong tiểu huyệt của Tô Bối: “Ba con đang ngủ, không có việc gì gấp đợi con dậy hãy nói.”

Tô Bối nghe thấy giọng Văn Quốc Đống ở bên ngoài, cơ thể không khỏi nóng hơn mấy phần, nâng chân quấn lấy eo Văn Lê, đưa nửa căn côn th*t còn lại của anh vào tiểu huyệt.

“Ừm! Tiểu d//â//m p//h//ụ! Ba còn ở bên ngoài mà dám d//â//m đ//ã//n//g như vậy? Không sợ bị ba nghe thấy à?”

Văn Lê dựa vào người Tô Bối, đẩy mạnh hông, đôi tay dùng sức véo núm v//ú phấn nộn trên bộ ngực.

“Ừm... Chồng ơi, di chuyển đi...”

Tô Bối đè thấp giọng r//ê//n rỉ, đôi mắt khép hờ hiện lên chút giảo hoạt.

Cô chính là muốn người ngoài cửa nghe thấy! Văn Quốc Đống đứng ở cửa, hàng năm rèn luyện nên luyện được bản lĩnh tai thính mắt tinh, nghe thấy rõ động tĩnh ở bên trong phòng.

“Cho con 5 phút, tới phòng làm việc tìm ba!”

Quay lại vấn đề chính trong phòng, anh bị rống một tiếng như vậy, côn th*t còn ở trong tiểu huyệt không nhúc nhích mà lập tức mềm nhũn xuống.

côn th*t mềm nhũn trượt khỏi tiểu huyệt ướt nóng.

Thấy thế Tô Bối dịu dàng khuyên nhủ: “Ba có việc gấp, anh cứ đi trước đi... Trở về lại nói...”

Gương mặt Văn Lê ủ rũ, tràn ngập âm trầm xuống giường.

“Em cứ ngủ đi... Lát nữa anh quay lại”.

“Đi đi.”

Tô Bối kéo chăn che người, cô không ngờ tính cách của Văn Quốc Đống cường thế đến vậy.

Nghĩ tới giọng nói vừa rồi của ông, Tô Bối không nhịn được kẹp chặt hai chân, trong cơ thể dục hỏa không thể bình ổn càng lúc càng vượng.

“Ba, có chuyện gì thế?”

Văn Lê cố nén không vui trong lòng trầm giọng hỏi.

Văn Quốc Đống ném mạnh chồng văn kiện trên tay về phía anh: “Nhìn kỹ những thứ này xem? Ai cho con lá gan chạm vào mấy thứ này?”

Văn Lê liếc mắt nhìn văn kiện rơi đầy đất, chỉ trong nháy mắt kinh hãi: “Ba... Không phải như ba nghĩ... Con...”

“Câm miệng!”

Văn Quốc Đống tái mặt, lạnh lùng nhìn thằng con đang kinh hoàng xấu hổ: “Bây giờ, nể mặt con mang họ Văn, là con của tôi, tôi chùi đ//í//t giúp anh, lại để tôi phát hiện có lần tiếp theo, thì cút ra ngoài cho tôi!”

“Ba... Con... Con đã biết sai.”

Văn Lê quỳ trên đất luống cuống tay chân nhặt văn kiện và ảnh chụp, trong mắt hiện lên lửa giận không thể kìm chế.

Trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, mãi đến khi Văn Lê thu dọn tất cả mọi thứ, trong lòng run rẩy đứng dậy.

“Ba... Mấy, mấy thứ này làm sao... Làm sao bây giờ...”

Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn máy nghiền giấy bên cạnh, gương mặt âm trầm có thể nhỏ nước: “Khi kết bạn ở ngoài đôi mắt sáng lên một chút là được! Là người hay quỷ đều không phân biệt rõ, sau này Văn gia để cho con kiểu gì?”

“Sau này con sẽ chú ý.”

Trong lòng Văn Lê nghẹn một hơi, nhưng vừa nhìn thứ trên tay, lại tức tới mức ngực sinh đau.

“Con phải nhớ kỹ, người ta lấy lòng con, nịnh bợ con, không phải vì con là Văn Lê, mà đó là vì con là con trai của Văn Quốc Đống này...”

“Vâng...”

Văn Lê cúi đầu không nói một lời nghe ông giáo huấn, ở bên ngoài Văn Quốc Đống vẫn luôn là cục trưởng Văn nho nhã lịch sự, chỉ có anh biết dưới hình tượng này là sự lạnh lùng không nói tình cảm.

“Bỏ thuốc sớm một chút.”

Văn Quốc Đống cởi mắt kính ra, lộ ra đôi mắt sắc bén: “Nghe lời mẹ con nói, có con với Tô Bối, con muốn làm gì ba không ngăn cản con.”

Tay Văn Lê cứng đờ: “Ba, bọn con còn trẻ, không muốn có con sớm như vậy.”

“Bây giờ không có con, đợi thêm hai năm nữa cơ thể con hoàn toàn suy yếu mới muốn sao?”

Văn Quốc Đống nghĩ tới Lâm Quyên không thích Tô Bối, lạnh lùng nhìn con trai trước mặt: “Tốt nhất là con nên giấu những chuyện dơ bẩn của con ở bên ngoài cho cẩn thận! Đừng tưởng rằng cưới một cô gái không có thân phận không có bối cảnh, thì có thể tùy tiện đo nắn đối phương!”

Văn Lê cúi đầu nghe giáo huấn, không dám nói một câu.

“Bảo Tô Bối từ chức về nhà chuẩn bị mang thai, nếu thụ thai tự nhiên có khó khăn, thì thử thụ thai nhân tạo...”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...