Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 173

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 201
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Văn Quốc Đống nói những lời này, ánh mắt nhìn về phía Tô Bối khiến sống lưng người ta lạnh lẽo.

Tô Bối nhíu mày, cơ thể cọ xát lấy người Văn Quốc Đống: “Như vậy đã ghen? Trước đây anh có mấy phu nhân em cũng không hỏi đâu.”

Trong lòng Văn Quốc Đống nghẹn một hơi, lên không được xuống cũng chẳng xong.

Mãi đến khi tới từ đường, sắc mặt bị đè nén của Văn Quốc Đống mới hòa hoãn hơn chút.

Yến tiệc trăm ngày, ghế sắp theo bối phận.

Tộc lão Văn Thị đều ở trong từ đường, Văn Quốc Đống vòng qua đám người ở vòng ngoài, dẫn theo Tô Bối vào trong nội đường.

Văn Quốc Đống dẫn theo Tô Bối giới thiệu với ông cụ nhiều tuổi nhất trong nội đường: “Vị này là chú hai... Đây là chú ba...”

Tô Bối đứng bên cạnh Văn Quốc Đống, nhẹ giọng nói với ông cụ: “Cháu chào chú hai, chào chú ba...”

Hai vị trước mặt thực sự gánh nổi một câu “tóc trắng xóa”, nhưng đôi mắt để lộ ra khí thế không thua bất cứ người đàn ông trung niên nào ở đây.

"Ùm.....”

Chỉ thấy một ông cụ gương mặt hiền từ hơi gật đầu, một vị khác vẻ mặt không biểu cảm gật đầu.

Bên cạnh hai người là hai người hơi trẻ tuổi, vội vàng lấy bao lì xì màu đỏ thẫm ra cung kính đưa cho Tô Bối.

“Cảm ơn hai chú...”

Nội đường có gió vào, ông cụ gương mặt hiền từ không chịu nổi ho khan hai tiếng.

“Chú hai...”

Văn Quốc Đống mới miệng, ông cụ lập tức xua tay, sau khi ho khan mãnh liệt mới khàn giọng nói: “Không cần khuyên, bộ xương già này của chú nên xuống mồ... Cháu muốn làm gì thì làm đi... Đừng để ý đến chú...”

Giọng nói vang lên, ông cụ vẻ mặt không biểu cảm ở bên cạnh vẻ mặt mất tự nhiên hơn.

Đang định mở miệng nói gì đó, tay chống quải trượng của chú hai nâng lên, đè ép người đang định mở miệng nói. “Chú cũng già rồi... Chuyện của người trẻ tuổi, thì để bọn họ tự lăn lộn đi...”

Bầu không khí ở nội đường im lặng mấy phút.

“Chúng ta đã một chân vào đất... Nhọc lòng nhiều tới mấy, người trẻ tuổi có mấy người phục?”

“Cho dù phục, cũng là mặt phục tim không phục... Thôi thôi...”

Ông cụ gọi là chú ba sắc mặt dần xám đi, xua tay với Văn Quốc Đống: “Đi đi.”

Nghe thấy thế, lúc này Văn Quốc Đống mới dẫn Tô Bối rời khỏi nội đường. Vừa ra khỏi cửa, Tô Bối thấy vẻ mặt Văn Quốc Đống không được tốt lắm.

Im lặng một lát, Văn Quốc Đống mới nói: “Trước khi cha anh qua đời, vẫn luôn dặn dò anh, cho dù hai nhà bọn họ thế nào, đều đừng đuổi tận giết tuyệt..

Hiện giờ nghĩ lại, mười năm trước ông cụ đã dự liệu được cục diện hiện giờ.

Tô Bối cảm thấy khó hiểu nhìn Văn Quốc Đống: “Vì sao?”

Dựa theo lẽ thường, hai người chú bên trong là anh em nhà Văn Quốc Đống, chú cũng thuộc bên dòng chi, anh em của Văn Quốc Đống đều thuộc bên dòng. Nhưng ông ta lại bảo Văn Quốc Đống “che chở” hai chi thứ.

Văn Quốc Đống nhìn bên ngoài từ đường: “Cha anh thường nói, năm đó ông nội đi sớm, nếu không có bọn họ, sẽ không có một nhà này của chúng ta...

Tô Bối nghe thấy thế hơi nhíu mày, tông tộc tông thân quá nhiều có đôi khi không phải chuyện tốt.

Mấy chú bác của Văn Quốc Đống lớn tuổi, Tô Bối dựa theo quy củ bên trong gặp từng người.

Một chuyến này có thể nói thắng lợi trở về.

Một lúc lâu sau, Tô Bối mặt chua chân mềm, cũng may Văn Quốc Đống không định trong nửa ngày để cô nhận hết người trong nhất tộc Văn Thị.

Sau khi khai tịch, Tô Bối trốn đến một bên.

Văn Uyển khoan thai tới muộn, hiếm khi sửa lại trang phục “thiếu nữ tràn ngập tinh thần”, quy củ ngồi giữa đám tiểu bối.

Tô Bối ứng phó người xung quanh xong, trừng mắt với cô ấy.

Văn Uyển lại không để bụng, nhếch miệng cười nói: “Ai da... Hiện giờ mẹ nhỏ đã là người có thân phận, so đo với đám tiểu bối bọn cháu làm gì...”

Tô Bối nghe Văn Uyển nhấn mạnh hai chữ “tiểu bối”, mắt phải giật giật.

“Em khá lắm, lát nữa xem bác cả em thu thập em kiểu gì...”

“Chậc chậc... Bác ấy không cảm ơn em thì thôi, còn muốn hủy miếu Nguyệt Lão của em?”

Tô Bối cười mỉa với cô ấy: “Lão thụ ngàn năm nở hoa, nữ lang thanh xuân xứng đầu bạc, cũng mệt em nghĩ ra được...

Nghe thấy thế, Văn Uyển bất ngờ không kịp đề phòng bị sặc trà: “Ai... Ai nói.”

"Ò..."

Tô Bối quăng cho cô ấy bóng dáng, tránh đi.

Nơi này đều là người một nhà của Văn gia, nghe xong sôi nổi dựng ngón cái với Văn Uyển.

“Không nhìn ra được, Tiểu Uyển dũng cảm như vậy!”

“Bội phục, bội phục...”

“Ha ha... Đâu có đâu có...”

Văn Uyển chột dạ tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám người.

Tìm một lúc lâu xung quanh, mới thấy Diệp Liệt Thanh bị đám người vây quanh.

Văn Uyển mới đứng dậy, trên vai bị bàn tay đè lên, ấn cô ấy ngồi trở về.

“Ngồi yên ở chỗ này cho mẹ, dám rời khỏi tầm mắt của mẹ thử xem?”

Văn Uyển bày ra gương mặt khóc tang: “Mẹ...”

“Hai ngày sau là ngày đính hôn, nếu con dám quậy ra chuyện xấu, xem mẹ có xử con không?”

Nghe thấy thế, vẻ mặt Văn Uyển bất ngờ thay đổi: “Mẹ! Con không đính hôn! Mẹ muốn đính thì tự mẹ đính đi!”

“Mẹ không thương lượng với con…”

Sau khi Liễu Nhứ nói xong bèn rời đi luôn.

Gương mặt Văn Quốc Đống âm trầm, đứng dậy mặc quần áo lần nữa, vẻ mặt âm u đi ra cửa.

Tô Bối ở phía sau chỉnh đơn giản một chút, cũng theo sau hắn.

Trong đại sảnh biệt viện, ngoại trừ thím hai Văn gia, Liễu Nhứ còn có Diệp Liệt Thanh quỳ trên đất che chở Văn Uyển, thì không còn người khác.

Diệp Liệt Thanh ôm chặt Văn Uyển vào trong lòng, để mặc roi trên tay Liễu Nhứ đánh lên người, lông mày không nhăn lại.

Chỉ khi roi sắp đánh lên người Văn Uyển, Diệp Liệt Thanh mới di chuyển cơ thể bảo vệ Văn Uyển càng chặt hơn.

“Mẹ! Mẹ đánh chết con ở chỗ này, cong cũng không đính hôn!”

“Cho dù con chết! Cũng không kết hôn!”

Văn Uyển có Diệp Liệt Thanh che chở, roi không đánh được lên người cô, thái độ vô cùng cứng rắn.

“Liễu Nhứ... Đứa bé không kết hôn thì không kết hôn... Thời đại này rồi cô còn cổ hủ như vậy....”

Liễu Nhứ mắt điếc tai ngơ đối với lời nói của người bên cạnh, không nói một lời vung roi trên tay, đánh mạnh lên người hai người quỳ trên đất.

Tuy đã vào đông nhưng biệt viện mở máy sưởi, người ở đây mặc không nhiều lắm.

Liễu Nhứ còn tràn ngập tức giận, sử dụng hết lực trên tay đánh lên người Diệp Liệt Thanh.

Chỉ mấy phút trôi qua, trên người Diệp Liệt Thanh đỏ rực một mảng.

Tô Bối ngửi được mùi máu tươi trong không khí, cảm thấy không khỏe nhíu mày lại.

Văn Quốc Đống không để ý Văn Uyển quỳ trên đất không ngừng kêu gào với Liễu Nhứ, trầm giọng nói: “Buổi tối ầm ĩ cái gì?”

Liễu Nhứ thấy Văn Quốc Đống xuống, động tác trên tay không dừng: “Quá 12 giờ...”

Nghe thấy thế Tô Bối kéo Văn Quốc Đống, lúc này cô không thể không bội phục tâm tư sâu kín của Liễu Nhứ. Quá 12 giờ, bà ta không phải tìm đen đủi cho Văn Quốc Đống trong bữa tiệc trăm ngày của Văn Ngọc.

Văn Quốc Đống chính là gặp nạn cũng không tìm được cớ phát.

Tô Bối nhìn Văn Uyển cứng cổ nhưng không cúi đầu, còn có Diệp Liệt Thanh máu đầy người nhưng không r//ê//n một tiếng.

Sau khi im lặng một lát, xoay người đi tới nhà ăn.

Sau khi Liễu Nhứ đánh mệt, bưng ly trà nóng và khăn lông ấm cho người ta, cũng không mở miệng khuyên, trái lại nói: “Đánh lâu như vậy cũng mỏi tay, uống một ngụm trà nghỉ ngơi đi...”

“Cánh tay chườm nóng một lát, nếu không vận động mạnh như vậy ngày mai tay sẽ đau...”

Nghe thấy thế, Liễu Nhứ nặng nề nhìn Tô Bối, nhận lấy chén trà uống một hơi cạn sạch.

“Thời gian không còn sớm nữa, anh cả chị dâu đi ngủ đi... Bọn họ thích quỳ thì để bọn họ quỳ...”

Sau khi nói xong, không thèm liếc mắt nhìn Văn Uyển, xoay người muốn đi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 173

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...