Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 402
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả quá trình Tô Bối đều ngoan ngoãn ngồi đó, vẫn không nhúc nhích để mặc ông mặc giúp cô.

Mãi đến khi Văn Quốc Đống lại bế cô đi ra ngoài, trong lúc nhất thời cô không phân rõ được đang ở hiện thực hay là trong mơ.

Gara ở bên ngoài, tuy là đêm hôm khuya khoắt, Văn Quốc Đống vẫn sợ hàng xóm xung quanh thấy được lại đồn linh tinh.

Khi ra cửa, Văn Quốc Đống dùng mũ che khuất gương mặt đỏ bừng ướt át của Tô Bối.

Tô Bối bất mãn vặn vẹo cơ thể, kéo mũ ra: “Ừm... Nóng... Khó chịu...”

“Đừng quậy!” Văn Quốc Đống ôm Tô Bối, nhỏ giọng quát: “Đội mũ hẳn hoi...”

“Không muốn... Không thở nổi...”

Sau khi sinh bệnh Tô Bối bướng bỉnh lại khó chơi, cho dù Văn Quốc Đống cứng mềm đều dùng, kết quả vẫn giống nhau.

Tô Bối đột nhiên vùi mặt vào cổ Văn Quốc Đống, bất mãn lẩm bẩm: “Chồng ơi... Em nóng quá...”

“Không tin anh sờ thử xem, người ta nóng tới mức tiểu huyệt đều chảy nước...

Nghe thấy thế, biểu cảm trên mặt Văn Quốc Đống cứng đờ: “Tô Bối! Con thấy rõ ba là ai không?”

“Ừm... Chồng... Anh hung dữ với em... Em đang ốm... Anh còn hung dữ với em...” Tô Bối vừa nói, vừa ấm ức dựa vào vai Văn Quốc Đống khóc to.

Gương mặt Văn Quốc Đống âm trầm ôm Tô Bối bước nhanh về phía gara, nhưng mà cô gái ở trong lòng không khiến người ta bớt lo.

Tay Tô Bối nắm chặt cổ áo Văn Quốc Đống, trong mắt hàm chứa nước mắt, chất vấn: “Có phải là anh có gái ở bên ngoài không? Có phải hay không?”

Văn Quốc Đống bị động tác đột ngột của Tô Bối làm cho cổ họng căng thẳng, suýt nữa không thở nổi. “Tô Bối!”

Tô Bối nghe giọng nói kìm nén tức giận của ông, không thuận theo cũng không buông tha nói: “Anh hung dữ với em... Anh còn hung dữ với em! Anh ngoại tình còn hung dữ với em?”

Gân xanh trên trán Văn Quốc Đống giật giật: “Nó không ngoại tình...”

Văn Lê là con trai hắn, hắn có đức hạnh gì ông biết rõ ràng.

“Em không tin!” Đôi mắt Tô Bối mê hồn nhìn Văn Quốc Đống: “Trừ phi bây giờ anh sờ em, chứng minh cho em

xem!”

Văn Quốc Đống tái mặt, không để ý tới Tô Bối càn quấy, nhanh chóng ôm cô đi tới gara.

Tô Bối thấy thái độ này của ông, trên gương mặt tràn ngập tức giận, cách lớp quần áo gãi sau lưng Văn Quốc Đống.

Văn Quốc Đống nhướng mày, chút lực không đau không ngứa này của Tô Bối, còn nhẹ hơn cào ngứa.

"Con!"

Tô Bối thấy rõ sự trào phúng trên mặt ông xong, hít sâu một hơi, hung dữ cắn mạnh lên vai Văn Quốc Đống.

"Tê..."

Đột nhiên, Văn Quốc Đống hít sâu một hơi, mà Tô Bối mang theo tâm tư trả thù, vẫn luôn cắn đến khi trong miệng có mùi máu tươi mới nhả ra.

Tô Bối hài lòng nhìn dấu cắn thấm vết máu trên vai ông, vươn đầu lưỡi l//i//ế//m lên dấu cắn.

“Chồng ơi, anh là của em... Đây là ký hiệu của em đánh dấu cho anh!”

“Nếu anh dám chạy... Em sẽ cắn anh... Nếu anh dám * người phụ nữ khác... Em sẽ cắn đứt thứ đó của anh!”

Nghe thấy thế, đôi mắt Văn Quốc Đống lập tức thay đổi, tay ôm Tô Bối không tự giác nắm chặt hơn mấy phần. “Tô Bối, phát sốt khiến đầu óc đều mơ hồ luôn rồi sao?”

“Em không có... Em nói nghiêm túc! Anh là của em...”

Tô Bối thân mật ôm Văn Quốc Đống, cơ thể nóng bỏng không ngừng dính sát cọ lên người ông.

“Vậy sao?”

Văn Quốc Đống cúi đầu nặng nề nhìn Tô Bối ngây thơ vô tội, một chút nhẫn nại cuối cùng bị Tô Bối tiêu hao sạch sẽ không còn một mảnh.

Ông lập tức mở cửa xe, ném người vào một cách thô bạo.

Tô Bối bị đột ngột ném vào ghế sau, đại não ngây ngốc một lát, đợi cô kịp phản ứng.

Văn Quốc Đống đã ngồi xuống vị trí điều khiển, chuẩn bị lái xe.

“Chồng... Anh… Thực sự anh có người khác ở ngoài hay không?”

Tô Bối ôm đầu gối vô cùng đáng thương co rụt trên ghế sau.

Văn Quốc Đống lạnh lùng nhìn Tô Bối ấm ức không chịu được qua gương chiếu hậu, không mở miệng.

Một lúc lâu sau, mới nghe cô buồn bực nói: “Trước đây anh thích gọi người ta là tiểu d//â//m p//h//ụ... Thích sờ tiểu huyệt của người ta... Bây giờ anh một câu Tô Bối hai câu Tô Bối... Cũng không sờ người ta…”

“Thực sự tiểu huyệt của người ta khó chịu... Quần lót đều ướt…”

Nghe thấy thế, biểu cảm trên mặt Văn Quốc Đống suýt nứt vụn ra: “Đủ rồi...”

Vừa rồi cơ thể nóng bỏng lại mềm mại của Tô Bối vẫn luôn cọ lên người ông, ông là ba chồng của cô, nhưng không phải ba chồng thật, sao trên người có thể không phản ứng.

Ý thức được mình bị Tô Bối trêu chọc ra lửa nóng, mà cô vẫn luôn miệng nói bí mật khuê phòng. Gương mặt Văn Quốc Đống âm trầm vô cùng khó coi.

Tô Bối khóc lóc mơ mơ màng màng ngủ mất.

Khi Tô Bối mở mắt, lọt vào tầm mắt là màu trắng chói mắt.

“Chị dâu đã tỉnh.”

Văn Uyển ngồi vắt chéo chân trước giường bệnh của Tô Bối, tự mình gọt quả táo đưa cho cô.

“Chị...” Tô Bối không nhận táo, xoa cái trán hơi đau: “Sao em lại ở đây?”

“Bác cả bảo em tới lập công chuộc tội.”

Sau khi nói xong, Văn Uyển cười hì hì như tên trộm đến trước mặt Tô Bối, nhỏ giọng nói: “Có phải chị đã làm gì bác cả của em rồi đúng không?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...