Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 149

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 200
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Uyển trở về thấy gương mặt Tô Bối ửng đỏ, bèn chậc chậc hai tiếng:

“Nhìn hai người ngọt ngấy muốn chết...Người không biết còn tưởng hai người là người trẻ tuổi 17-18 tuổi thôi đấy...”

Nghe thấy thế, Tô Bối hờn dỗi trừng Văn Uyển: “Em là người trẻ tuổi 17-18 tuổi, vậy sao em lại tìm ông già mấy chục tuổi như Diệp Liệt Thanh?”

“Chuyện này chị không hiểu đâu... Nhân sinh trên đời chỉ cầu sung sướng, người trẻ tuổi đâu sướng như thịt khô già..."

Văn Uyển lén lút đi đến trước mặt Tô Bối, cười hì hì nói: “Ví dụ như bác cả em và anh trai em... Hai bọn họ ở trên giường, ai làm cho chị sướng nhất vậy? Hửm?”

Gương mặt Tô Bối đỏ bừng không giấu được: “Cẩn thận bác cả em xử lí em...”

“Haizz... Chuyện này còn không phải sao... Chắc chắn là bác cả em làm sướng hơn rồi... Người trẻ tuổi chỉ biết làm linh tinh... Còn mấy anh già mới biết dỗ dành...

Tô Bối nghe thấy thế liếc mắt nhìn Văn Uyển: “Em còn cùng người trẻ tuổi... Ưm…’’

Còn chưa nói hết câu, đã bị Văn Uyển che kín miệng: “Chị nhỏ giọng một chút, để kẻ điên Diệp Liệt Thanh kia nghe thấy được sẽ...”

...

Tô Bối im lặng một lát, nghĩ tới dục© vọng chiếm hữu bướng bỉnh kia của Văn Quốc Đống, như vậy Diệp Liệt Thanh cũng không kém hơn chỗ nào.

“Em... Bảo trọng.”

Văn Uyển nhún vai:

“Đều là chuyện lâu lắm rồi, em không nói ai biết... Hơn nữa Diệp Liệt Thanh còn từng * Văn Tuyết, vì sao em không thể ngủ với tiểu thịt tươi được?”

Cha Tô vốn định bỏ qua nghi thức sửa miệng, nhưng bầu không khí đều trang trọng, đương nhiên không thể bỏ qua bước này được.

Tô Bối thay trang phục kết hôn sườn xám màu lam, Văn Quốc Đống cũng mặc trang phục kết hôn cùng màu, hai người đứng cạnh nhau hình ảnh đó thực sự khó khiến người ta liên tưởng đây là ba chồng và con dâu.

Văn Quốc Đống bưng trà cùng với Tô Bối, quỳ gối lên đệm hương bồ màu đỏ, chân thành gọi cha Tô:

“Mời bố... Uống trà.....”

Cha Tô nhận trà trong tay, run nhè nhẹ một chút.

Thân thích ở bên cạnh xem náo nhiệt lập tức ầm ĩ nói: “Chú rể... Xem ra bố vợ không hài lòng... Lại nói mấy câu dễ nghe đi.’’

Bố Tô vội vàng nhận trà, uống một ngụm: “Không cần không cần... Hài lòng hài lòng.’’

Văn Quốc Đống nghe lời mọi người nói, bèn nghiêm túc nói với cha Tô:

“Bố, mẹ... Hai người yên tâm đi, sau này Bối Nhi là người đứng đầu trong nhà bọn con, cô ấy nói đi hướng đông con tuyệt đối không đi hướng tây, nhà bọn con do cô ấy định đoạt...

Vốn tâm trạng của bố Tô đã ổn định, trong lúc nhất thời lại muôn vàn phức tạp, cảm thán kỹ thuật diễn của ông thông gia, cũng nhét bao lì xì qua.

“Cảm ơn bố...”

Tô Bối thấy Văn Quốc Đống gọi bố quen miệng, bèn vươn tay kéo góc áo của Văn Quốc Đống. Lúc này hắn mới kịp phản ứng, bưng trà cho mẹ Tô.

Mẹ Tô cũng là vẻ mặt thấp thỏm nhận trà, không nói câu nào trực tiếp đưa bao lì xì.

Ngay sau đó Tô Bối kính trà bố mẹ, đến cuối cùng hai người họ không nói câu nào, ngóng trông nghi thức này kết thúc.

Hôn lễ tiếp tục diễn ra, so với Văn Quốc Đống đắm chìm trong hôn lễ, người khó tiếp nhận nhất là cha mẹ Tô gia cùng với mấy anh em của Văn Quốc Đống.

Vất vả lắm nghi thức mới kết thúc, tiệc cưới bắt đầu.

Diệp Liệt Thanh dẫn đầu mấy anh em Văn gia, lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Ông hai nhà họ Văn: “Nói thật... Vừa rồi khi kính trà, tôi thực sự sợ bố Tô Bối nhảy bật dậy...”

Diệp Liệt Thanh lau mồ hôi mỏng trên trán: “Ai bảo không phải chứ...”

Mấy người liếc nhau, trăm miệng một lời nói: “Làm khó cho cậu quá.’’

Tiệc cưới bắt đầu, bố mẹ Tô gia dẫn người đi kính rượu.

Một đường đi qua, Tô Bối nghe mọi người khen ngợi Văn Quốc Đống, cho nên Văn Quốc Đống vui vẻ uống không ít rượu, khiến người đi kèm chú rể không có đất dụng võ.

Uống mãi cho đến khi đến trước mặt người Văn gia.

Ba anh em Văn gia nhìn Văn Quốc Đống mặt đỏ bừng, đã ngà ngà say không nhịn được nhắc nhở:

“Đại ca... Anh uống ít thôi... Lát nữa còn...”

Nghe thấy thế, Văn Quốc Đống nắm lấy tay Tô Bối, thân mật cọ lên mặt cô: “Các cậu đang ghen tị tôi có bà xã đấy à.”

“Bà xã... Bọn họ ghen ghét anh.”

Người Văn gia che mặt dời mắt: “Đi đi... Đến bàn khác đi... Chỗ bọn em không cần phải chiêu đãi...”

Thực sự là không còn mặt mũi mà.

Thấy thế, biểu cảm trên mặt Văn Quốc Đống nghiêm trọng: “Sao lại nói như vậy... Còn không mau gọi chị... Ui da...”

Còn chưa nói xong, Tô Bối giẫm mạnh chân lên mũi chân Văn Quốc Đống.

“Bà xã... Em làm gì thế?”

Bố Tô mẹ Tô nghe thấy tiếng chạy tới, thấy Văn Quốc Đống co chân, vội vàng tiến lên trách mắng:

“Tiểu Bối! Sao con lại như vậy? Đúng mực một chút được không?”

Tô Bối nghe thấy thế hung dữ trừng Văn Quốc Đống, hắn lập tức tỉnh táo lại, xua tay:

“Bố mẹ... Con không sao, con không sao... Con tự va trúng bàn, không liên quan tới Bối Nhi...”

Mẹ Tô véo Tô Bối một cái, nhỏ giọng quát cô: “Lát nữa mẹ sẽ xử lý con sau!”

“Bối Nhi, không được lộn xộn!”

Gương mặt Tô Bối lạnh lùng nhìn Văn Quốc Đống tỏ ra đáng thương trước mặt bố mẹ bèn mở miệng lặng lẽ nói:

[Anh đợi đó cho em!]

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...