Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 119

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 697
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Bối thấy người đàn ông phía sau thực sự di chuyển, chân bủn rủn gần như không đứng vững được:

“Ừm… Chồng... Chồng ơi em sai rồi...”

“Ba... Chồng... Là ba... Chồng...”

Văn Quốc Đống đánh giá Tô Bối rồi đặt cô lên bệ rửa mặt, dùng sức gặm cắn cổ thiên nga của cô, m//ú//t ra từng vết hôn ở phía trên.

“Em sai rồi... Em không sai...”

Sau khi nói xong, lại nhấp mãnh liệt.

Đôi tay của Tô Bối vô lực chống lên bồn rửa mặt, hoa huy*t vừa căng vừa trướng:

“Chồng... Chậm, chậm một chút... Còn có đứa bé...”

“Ừm... Đợi đứa nhỏ này sinh ra, trong hai năm… Muốn đứa thứ hai à? Đừng mơ có…”

Văn Quốc Đống nảy sinh ý ác hôn Tô Bối, Tô Bối ôm sau lưng ông quấn lấy lưỡi Văn Quốc Đống.

Lưỡi thơm bị m//ú//t tê dại, hoa huy*t cũng cảm thấy tê mỏi.

Núm v//ú của Tô Bối cọ lên ngực của Văn Quốc Đống phát cứng, chỉ một lát sau ngực trướng lên, sữa theo ngực hai người chảy xuôi xuống.

“Ừm… Ba... Có, có sữa...”

Văn Quốc Đống nghe thấy thế, cúi đầu ngậm lấy núm v//ú của cô:

“Sao nhiều như vậy?”

Tay Tô Bối để lên đầu Văn Quốc Đống, ngửa người nói:

“Còn không phải tại canh gà bổ của mẹ... Một ngày ba bữa, bà ta muốn nuôi con thành heo.”

Canh gà xuống sữa, nhưng canh gà dầu mỡ kia của Lâm Quyên, thực sự để sản phụ uống vào, đổ sữa còn không khác lắm…

Ở trước mặt Văn Quốc Đống, thỉnh thoảng mách lẻo về Lâm Quyên, chơi cáu kỉnh, còn có thể bị người đàn ông coi thành ghen cũng không tệ.

Đôi mắt Văn Quốc Đống lạnh mấy độ, sức lực m//ú//t vào mạnh hơn:

“Sau này em chỉ ăn đồ thím Trương làm, những món khác đừng chạm vào!”

“Vâng...”

Tô Bối ngoan ngoãn đáp, hoa huy*t cắn chặt gậy th*t:

“Chồng... Mệt quá... Nhanh bắn được không?”

Văn Quốc Đống ôm Tô Bối vào bồn tắm, nằm trong bồn tắm:

“Muốn nó nhanh bắn... Thì tự mình di chuyển...”

Nghe thấy thế, Tô Bối khóa ngồi trên người Văn Quốc Đống, hoa huy*t cọ gậy th*t, tay nhỏ từ đường nhân ngư của Văn Quốc Đống lượn tới núm v//ú của người đàn ông, nhẹ nhàng véo.

Chỉ thấy đôi mắt Văn Quốc Đống thâm hơn, gậy th*t giật giật.

“Chồng.”

Tô Bối yêu kiều gọi một tiếng, Văn Quốc Đống đỡ eo Tô Bối cắm gậy th*t vào:

“Tiểu d/â/m đ/ã/n/g!”

Nước ấm áp quá eo, một tay của Tô Bối chống lên bồn tắm một tay véo núm v//ú của Văn Quốc Đống, mỗi khi dùng lực gậy th*t của Văn Quốc Đống sẽ cứng hơn một chút.

“Ừm… gậy th*t của chồng cứng quá... Ừm... Cắm người ta thật thoải mái.”

Văn Quốc Đống cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của hai người:

“Vậy sau này để chồng cắm nhiều... Chuyện sinh con mấy năm sau rồi nói...”

“Không được... Sinh xong thì sinh đứa thứ hai, người ta muốn sinh con cho chồng...”

“Mang thai thì chồng không cắm được... hoa huy*t của tiểu d/â/m đ/ã/n/g không ngứa ư?”

“Ngứa, chồng dùng đầu lưỡi l//i//ế//m... Thích đầu lưỡi của chồng nhất... Ừm... Lưỡi của chồng vừa mềm vừa trơn... L//i//ế//m hoa huy*t khiến nước không ngừng chảy...”

Giọng nói còn chưa nói xong, đột nhiên Văn Quốc Đống đẩy nhanh tốc độ, dùng sức va chạm hoa tâm mấy cái, bắn đầy vào trong hoa tâm.

“A... Thật nóng... Chồng bắn nhiều thật đấy…”

Sau khi Tô Bối nói xong hoa huy*t siết chặt, xoắn lấy gậy th*t của Văn Quốc Đống:

“Ừm... Rất thích chồng bắn vào...”

Văn Quốc Đống dùng sức véo đầu v* của Tô Bối:

“Lại d/â/m đ/ã/n/g! Có tin thực sự ngày mai không xuống giường được hay không?”

“Ừm...”

Tô Bối cắn môi:

“Người ta nói thật mà...”

Văn Quốc Đống rửa sạch toàn thân cho Tô Bối, bế cô lên giường.

Cơ thể Tô Bối trần trụi nằm trên giường, hữu khí vô lực nói:

“Chồng ơi... Xoa cho em...”

Văn Quốc Đống thuần thục lấy tinh dầu chuyên dành cho thai phụ trên đầu giường, bôi lên người Tô Bối, nhẹ nhàng xoa người cô.

Tô Bối nhắm mắt lại, hừ hừ hai tiếng, bất mãn nói:

“Lại mạnh thêm chút nữa... Đùi rất mỏi... Ừm... Ngực trướng rất khó chịu...”

Đôi tay của Văn Quốc Đống lượn lờ một đường trên người Tô Bối, chịu thương chịu khó nghe sai bảo. Không lâu sau, Tô Bối ngủ say.

Thấy cô đã ngủ, Văn Quốc Đống mới thu dọn mớ hỗn độn quanh người.

Xử lý hiện trường yêu đương vụng trộm xong, gương mặt mới âm trầm rời đi từ cửa ngầm vào phòng làm việc.

Lâm Quyên ở phòng Bếp dưới lầu, nhìn hộp hải sản mới mở không lâu, lạnh lùng nói:

“Thứ này được đưa tới khi nào? Ai đưa tới đây?”

Bà ta không tin với thu nhập của Tô Bối, có thể mua được loại hải sản nhập khẩu xa hoa này.

Trừ phi... Có người mở cửa sau cho cô.

Mấy bảo mẫu hai mặt nhìn nhau, ở Văn gia mười mấy năm, thím Vương nhìn mấy người xong trong lòng đều hiểu rõ.

“Phu nhân... Là Văn tiên sinh bảo người đưa tới, vừa rồi bọn tôi không chú ý, mới để Tô tiểu thư cầm đi dùng.”

Nghe thấy thế, không đợi Lâm Quyên suy nghĩ, sau lưng truyền tới giọng nam lạnh lẽo:

“Lâm Quyên! Vừa rồi cô đã làm gì?”

Bất ngờ giọng nam vang lên, khiến cơ thể Lâm Quyên run lên, sau khi phản ứng lại lập tức tức muốn hộc máu quát lại:

“Tôi làm gì sao? Có phải tiện nhân Tô Bối kia nói gì với anh không?”

“Người không lớn mà trong lòng có nhiều toan tính...”

Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn mấy bảo mẫu, mấy người cúi đầu trở về phòng.

“Lâm Quyên, bây giờ cô chỉ là Văn phu nhân... Làm chuyện mà cô nên làm, không nên làm chuyện không cần cô.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...