Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 10: Chị dâu nhỏ

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 302
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thấy thế, Tô Bối nhìn cô gái đang trang điểm cho mình trong gương, lại nhìn mặt mình được cô gái trang điểm, đôi mắt nhu hòa mấy phần, giữa ý cười nhợt nhạt thực sự lộ ra dịu dàng có thể nhấn chìm người ta.

"Ùm..."

Văn Uyển buộc tóc xong, dựa vào vai Tô Bối mỉm cười: “Sườn xám tôn dáng mỹ nhân... Bên đập chứa nước ở sau núi có một rừng mai... Mùa đông đúng lúc hoa nở... Tới bên đó đi?”

Đôi mắt Tô Bối giật giật: “Được...”

Trong khoảng thời gian âm lịch thời tiết rét lạnh, đúng là mùa hoa mai nở rộ.

Văn Uyển khoác áo len cộc tay màu trắng cho Tô Bối, không tính là quá lạnh.

Khi hai người đến sau núi.

Chỉ thấy hai người cơ thể thẳng tắp ngồi bên cạnh đập chứa nước, thỉnh thoảng nói hai câu.

Nhưng Tô Bối cách hai người đó khá xa, không nghe rõ bọn họ nói gì.

Văn Uyển nhìn Tô Bối, vẻ mặt vui sướng: “Đúng vậy đúng vậy... Chị dâu... Chính là loại ánh mắt này... Rất dịu dàng... Lại dịu dàng thêm chút nữa, thể hiện nhu tình một chút...”

Biểu cảm trên mặt Tô Bối cứng đờ, lặng lẽ dời mắt khỏi người của Văn Quốc Đống, nhìn cây hoa mai ở bên cạnh.

Vào đông ánh mặt trời vẫn lạnh lẽo, xuyên qua từng tầng mây chiếu lên người.

Trên cây mai có tầng tuyết mỏng, trên ngọn cây có nhiều đóa mai nở rộ trong rét lạnh, chẳng sợ không người tới xem.

Trong không khí có mùi hương thoang thoảng, khiến Tô Bối không khỏi nhớ tới một bài thơ.

‘Vạn thụ hàn vô sắc, nam chi độc hữu hoa.

Hương văn lưu thủy xử, ảnh lạc dã nhân gia.’

Bài thơ này đặt ở hoàn cảnh hiện giờ, đặc biệt là đặt trên người cô, rất hợp lý.

Một mình suy nghĩ, bề ngoài đẹp đến mấy thì thế nào, còn không phải chỉ có thể “ảnh lạc dã nhân gia”.

Văn Uyển vừa đùa nghịch dụng cụ vẽ tranh, vừa nhìn Tô Bối. Thấy cô nhìn chằm chằm hoa mai tới thất thần, lập tức mở miệng hỏi: “Chị dâu cũng thích hoa mai sao?”

Tô Bối ngoảnh đầu lại, cảm thấy khó hiểu nhìn về phía Văn Uyển: “Cũng?”

“Rừng mai mà chị thấy hiện giờ, đều là bác cả em tự tay gieo trồng từng cây... Tốn mười mấy năm, mới có quy mô như ngày hôm nay...”

Nghe thấy thế, Tô Bối không nhịn được dời mắt nhìn bóng dáng ở bên khác.

Hoa mai kiêu ngạo lạnh lùng…

Cô cho rằng với tính cách của Văn Quốc Đống sẽ càng thích rừng trúc, xem ra hiểu biết của cô đối với Văn Quốc Đống quá nông cạn.

Dưới biểu tượng nho nhã của Văn Quốc Đống, cất giấu một trái tim sâu không thấy đáy…

Tô Bối cúi đầu, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Chị dâu...”

Nghe thấy thế, Tô Bối cười khẽ quay đầu lại: “Hửm?”

Trong biển hoa, giai nhân quay đầu mỉm cười trăm loài hoa mất đi màu sắc.

Cảnh tượng này ở trong mắt Văn Uyển, khiến trên gương mặt cô ấy tràn ngập hứng thú: “Chị dâu... Nếu chị chưa kết hôn với anh trai em, nói không chừng em sẽ theo đuổi chị...

Không lâu sau, động tĩnh của hai người bên này, khiến người đàn ông câu cá ở đập chứa nước chú ý.

Người đàn ông ngồi bên cạnh Văn Quốc Đống nhìn Văn Uyển đang cầm bút vẽ tranh, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía Tô Bối thướt tha nhẹ nhàng trong biển hoa.

Nhìn một lúc lâu, trên mặt người đàn ông hiện lên vẻ tùy ý: “Anh cả... Tiểu Uyển tìm đâu ra nữ sinh viên này thế? Dáng người này... Anh nhìn mà xem dáng người trước lồi sau vểnh…”

Người đàn ông còn chưa nói xong mấy lời thô tục, thì thấy Văn Quốc Đống ở bên cạnh gương mặt trầm lại.

“Anh... Chuyện đó... Không... Không phải là... Chị dâu nhỏ đấy chứ...”

Người đàn ông thấy vẻ mặt Văn Quốc Đống không được tốt, trong lúc nói chuyện hơi lắp bắp.

Văn Quốc Đống nghe thấy một tiếng “chị dâu nhỏ”, nghĩ tới tế tổ đêm giao thừa, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Mà ở bên khác Tô Bối hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ cảm nhận được tầm mắt của hai người bên cạnh đập chứa nước đều đặt lên người cô.

Tô Bối vẫn luôn duy trì dáng vẻ quyến rũ mà Văn Uyển muốn, Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn bên rừng mai một cái.

Người đàn ông ở bên cạnh không được tự nhiên khụ hai tiếng.

“Ha ha... Ánh mắt của anh cả khá tốt... Chị dâu nhỏ…”

Văn Quốc Đống lạnh lùng nhìn người đàn ông, vẻ mặt khó coi gọi một tiếng về phía rừng mai: “Tô Bối...”

Nghe thấy thế, Tô Bối thu hồi vẻ quyến rũ trên mặt, nghe giọng điệu chất chứa tức giận của người đàn ông, cảm thấy khó hiểu nhìn qua phía ông.

“Lại đây.”

Sau khi Văn Uyển gật đầu, Tô Bối chậm rãi đi về phía đập chứa nước.

“Ba... Làm sao vậy?”

Văn Quốc Đống liếc mắt thấy khi Tô Bối đi đường, lộ ra hai chân thon dài trắng nõn, trầm giọng nói: “Trở về.”

Bức tranh của Văn Uyển còn chút nữa là xong, nghe thấy thế kêu to với Văn Quốc Đống: “Không được! Chị dâu là người mẫu cháu mời đến... Cháu còn chưa vẽ xong đâu!”

Tô Bối cắn môi cảm thấy khó xử nhìn Văn Quốc Đống, yêu kiều gọi: “Ba...”

Tiếng kêu “ba” này, còn kèm theo dáng vẻ xinh đẹp động lòng người.

Khiến người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống không tự giác ho khan.

Nhiều năm như vậy, Văn Quốc Đống đã sớm nhìn quen thủ đoạn của ong b//ư//ớ//m bên người, đối với việc cố tình diễn xiếc, hay vô tình thể hiện sự quyến rũ của người phụ nữ đều đã có chút năng lực miễn dịch.

Nghe Tô Bối uyển chuyển gọi một tiếng “Ba”, tuy không nghĩ sâu xa hơn, nhưng vẫn không nhịn được nhíu mày. Trong lòng có rất nhiều lời răn dạy, cuối cùng mở miệng chỉ còn một câu: “Thời tiết lạnh, trở về sớm một chút.” “Văn Uyển dán túi giữ ấm cho con... Không lạnh...”

Sau khi Tô Bối nói xong, còn vén một góc sườn xám ra, lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài.

Người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống thấy thế, vội vàng rời mắt nhìn về phía khác.

Văn Quốc Đống không nhìn chân Tô Bối, mà nặng nề nhìn gương mặt ngây thơ vô tội của cô: “Được rồi, làm xong sớm một chút rồi trở về đi.”

Tô Bối buông làn váy, nắm chặt lấy áo choàng trượt xuống, dịu dàng đáp: “Vâng.”

Khi Tô Bối đi rồi, người đàn ông kia mới quay đầu: “Anh cả... Cô ấy là...”

Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm bóng dáng Tô Bối rời đi, trong mắt là tối đen không rõ: “Vợ của Văn Lê...”

“Khụ khụ khụ.”

Người đàn ông suýt bị nước bọt của mình làm sặc. “Chuyện này... Hiểu lầm, hiểu lầm...”

Văn Quốc Đống lấy lại tinh thần, nhìn mặt nước yên bình không có một chút gợn sóng trước mặt: “Chị dâu của em vẫn luôn không thích con bé... Mấy năm nay không dẫn con bé ra ngoài...”

“Chuyện này là vì sao thế? Cháu dâu nhìn có vẻ không tệ lắm…”

Văn Quốc Đống tháo kính mắt, xoa giữa hai mày: “Từ cổ chí kim có mấy mẹ chồng nàng dâu có quan hệ tốt chung sống hòa bình?”

Huống chi vào đêm giao thừa, Tô Bối chủ trì nghi thức tế tổ xong, thì chủ định cả đời này cô và Lâm Quyên không thể thân như người một nhà.

Hắn bảo Văn Lê mau chóng làm Tô Bối có con, một phương diện là vì Văn Lê, một phương diện khác cũng vì cô có thể bịt miệng Lâm Quyên.

Thế cho nên nhỡ ngày nào đó Lâm Quyên nói những lời không xuôi tai, nể mặt cháu nội sẽ không quá thù hận Tô Bối.

“Ha ha... Như vậy à...” Người đàn ông như nhớ tới gì đó gật đầu, nói: “Không phải là năm đó chị dâu cũng... Haizz... Anh nói xem sao phụ nữ cứ gây khó dễ cho phụ nữ như vậy.”

Văn Quốc Đống nhìn mặt nước không nói tiếp, một lát sau dây câu hơi giật giật, trực tiếp kéo cần câu lên.

Một con cá mập quẫy đạp, cá ở đập chứa nước nuôi thả tự do, nuôi vừa mập vừa to. Người đàn ông thấy cá to, trên mặt là nụ cười tươi như hoa: “Anh cả, đây là điềm tốt đấy!”

Văn Quốc Đống không nhanh không chậm lấy con cá to ra, nhìn chỗ mang cá thiếu ít vảy cá.

Tiện tay ném con cá mập này trở về đập chứa nước.

Người đàn ông thấy thế, sửng sốt một lúc lâu mới kịp phản ứng.

“Anh cả... Anh có ý gì thế...”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 10: Chị dâu nhỏ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Chị dâu nhỏ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...