Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầm Huyền Oanh – Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu

Hầm Huyền Oanh

Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu thiếu gia vốn quen thói gian manh lươn lẹo, lần đầu tiên vớ phải thứ dữ, chẳng những trán túa mồ hôi lạnh mà đến đáy quần cũng thấm một luồng hơi giá, thân hình mập mạp ngã phịch xuống đất.

Hạ Đông liếc nhìn cái đũng quần đang dần sẫm màu của đối phương với vẻ chán ghét tột độ. Hắn nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo y lôi thẳng ra ngoài, đừng có làm bẩn chỗ của lão tử, mẹ kiếp.

Sau khi đạp tung cánh cửa, Hạ Đông ngoái đầu lại liếc nhìn, tiểu cô nương trong bao tải vẫn nằm im thin thít không một chút động đậy. Hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý, đợi xử lý xong tên trong tay này đã, rồi sẽ quay lại chơi tiếp, từ từ mà thưởng thức.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Hạ Đông tốt lên trông thấy, hắn hồ hởi búng tay một cái: “Người đâu, tiễn Lưu thiếu gia nhà ta xuống núi.”

Mệnh lệnh vừa được ban ra, lập tức có tiểu tốt chạy tới, nhanh nhẹn đỡ lấy Lưu thiếu gia từ tay Hạ Đông. Cổ áo bị siết chặt khiến y không sao thở nổi, khuôn mặt đỏ bừng rồi tái đi, đôi mắt trợn trắng trông càng thêm gớm ghiếc.

“Chà, xem Lưu thiếu gia nhà ta cảm động đến mức nào kìa, nước mắt lưng tròng cả rồi.”

Hạ Đông miệng thì luôn miệng “nhà ta”, nghe mới thân thương làm sao, nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn và dứt khoát. Hắn giật một đoạn dây thừng đã ngâm nước để trói chặt tứ chi của y lại, sau đó nhét y vào bao tải giống như cách Diệp Oanh Đoàn đã bị đưa tới đây. Hạ Đông nhấc chân lên không chút nương tay mà giẫm mạnh, từ bên trong miệng bao đang siết chặt vang lên những lời chửi rủa om sòm của Lưu thiếu gia.

“Thứ chó má không giữ chữ tín, ngươi cứ đợi đấy cho tiểu gia, ta sẽ cho người san bằng cái ổ thổ phỉ của ngươi!”

“Ừ ừ ừ, được được được, lão tử chờ.” Nghe những lời rác rưởi này đã quá nhiều, Hạ Đông chẳng thèm để vào tai, ngoáy ngoáy lỗ tai rồi chuẩn bị cùng thuộc hạ ném Lưu thiếu gia xuống núi.

Lục Hành đứng bên cạnh chủ động tiến lên nói: “Gia, để ta đi là được rồi.”

“Ngươi ở lại đây canh chừng.” Nụ cười trên môi Hạ Đông vụt tắt, hắn đột ngột hạ giọng, ghé vào tai Lục Hành dặn dò: “Không cho bất cứ thứ giống đực nào bén mảng vào trong.”

Tiểu cô nương bên trong không cần đoán cũng biết là một đóa hoa chưa từng hé nhụy. Lục Hành trước đó đã điều tra qua, nàng mới đến tuổi cập kê được một năm và vẫn chưa hề đính ước. Hắn ta hiểu rõ nỗi lo của chủ tử, bèn cúi đầu vâng lệnh.

Có Lục Hành ở lại, Hạ Đông yên tâm dẫn người rời đi, tiện tay còn bứt một cọng cỏ khô ven đường rồi ngậm vào qua khe hở của chiếc mặt nạ.

Thân phận cỏ rác, dẫu cho có đang ở giữa mùa đông vạn vật điêu tàn, cũng phải giữ cho mình sự dẻo dai. Cọng cỏ mắc trên mặt nạ cứ thế đung đưa trước gió lạnh, nhưng vẫn kiên định giữ vững sự quật cường ẩn sâu bên trong mà không để ai nhìn thấu.

Hạ Đông dừng chân nơi đầu con đường mòn trên núi, đôi đồng tử màu đỏ sẫm thản nhiên phóng tầm mắt về phía xa xăm vô tận, nơi đó không có non xanh nước biếc, chỉ có những bức tường đỏ ngói vàng lạnh lẽo đến buốt giá.

Tâm trí hắn có đôi chút hoảng hốt, trong màn sương trắng được ngưng tụ từ hơi nước, hắn mơ hồ trông thấy một khung cảnh đáng lẽ đã phải lãng quên từ lâu lắm rồi…

Dưới chân tường đỏ ngói vàng, một thiếu niên mới lớn trong bộ y phục mỏng manh, cậu ta nhón chân bám vào tường một cách chật vật, vươn dài cánh tay, tựa như dây leo đang cố gắng vượt qua chiếc lồng giam cầm, mãi cho đến khi đầu ngón tay chạm tới ánh nắng ấm áp, soi rọi vào đôi đồng tử đỏ vô hồn và mờ mịt của cậu.

“Gia, khiêng xuống hay để lăn xuống ạ?” Tên thuộc hạ không thấy có chỉ thị gì thêm, bèn lên tiếng hỏi.

Hạ Đông lẳng lặng thu hồi ánh mắt, trong phút chốc lại trở về với dáng vẻ cà lơ phất phơ của một tên cầm đầu thổ phỉ: “Cứ để y lăn đi, không thì chẳng phải lãng phí cả một thân mỡ béo của Lưu thiếu gia nhà ta hay sao.”

Cái thú bắt nạt mấy cậu ấm con nhà giàu này, thuộc hạ đương nhiên tán thành. Gã đặt bao tải vào đúng vị trí, cúi người vén vạt áo trước của chủ tử lên, thậm chí còn khoa trương dùng tay áo lau lau mũi giày của Hạ Đông: “Gia, mời ngài ra chân.”

“Cút đi.” Hạ Đông cười mắng, một tay khoác vai một tên huynh đệ, phóng khoáng tung một cú đá, đạp trúng ngay bụng Lưu thiếu gia, chiếc bao tải cứ thế lăn lông lốc xuống núi. “Ngài đi thong thả nhé, Lưu thiếu gia.”

Tất cả đều cút đi, tất cả đều đi cho tốt nhé, hắn tự giễu mà bật cười một tiếng.

Cùng lúc đó, đúng như Hạ Đông đã liệu, nơi nào có “mật ngọt”, ắt sẽ có “ruồi bọ” bâu đến.

Lục Hành tựa lưng vào tấm cửa, làm như không nghe thấy tiếng động sột soạt phát ra từ bên trong. Nghe một lúc, hắn ta dứt khoát nhắm mắt lại dưỡng thần, chỉ tiếc là nghỉ ngơi chưa được bao lâu thì đã có những tiếng bước chân khác nhau vang lên, mỗi lúc một gần.

Lục Hành chẳng vội vàng, chỉ lặng lẽ chờ đợi, đến khi người kia sắp sửa đẩy cửa mới vung đao chặn ngang, giọng điệu lạnh lùng cố hữu: “Hùng gia, xin dừng bước.”

Nam nhân trung niên tóc đã hoa râm nhìn tên tiểu tử không biết trời cao đất dày trước mặt, cười khẩy: “Từ bao giờ mà đại đường của Đông Trại này đến cả ta cũng không vào được nữa rồi?”

Bất cứ ai cũng nghe ra được lời lẽ đầy gai góc mỉa mai trong câu nói của Hùng gia, nhưng Lục Hành chẳng thèm đếm xỉa, sau một hồi ngẫm nghĩ mới đáp: “Năm năm trước.”

Năm năm trước, Hạ Đông đã ra tay thanh trừng một loạt những kẻ lòng dạ khó lường còn sót lại của sơn trại cũ, chỉ giữ lại một số để tỏ rõ thái độ. Kẻ nào nguyện ý quy thuận thì rượu ngon thịt ngọt, huynh đệ một nhà. Kẻ nào chống đối, liền thành vong hồn dưới lưỡi đao, xuống địa phủ mà gặp nhau.

Tôn Hùng chính là một trong những kẻ đã cúi đầu quy phục. Dù đã quy phục, nhưng lão vẫn cậy mình lớn tuổi, chưa bao giờ tỏ ra kính trọng Hạ Đông, luôn cậy già lên mặt, miệng nhắc đi nhắc lại công lao ngày trước với Đông Trại, thỉnh thoảng lại mò đến gây sự kiếm chuyện, cốt để dằn mặt, hạ bệ uy phong của bè lũ họ Hạ.

Vốn dĩ có một mình Hạ Đông đã đủ khó đối phó, nay lại lòi thêm một tên Lục Hành, Hùng gia tức đến độ râu mép run lên bần bật. Lão già rồi, chẳng có thú vui nào khác, chỉ ham muốn mấy nha đầu trẻ măng về tẩm bổ cho thân già. Nghe nói lần này bắt về là độc nữ của Diệp gia, người đẹp mơn mởn, dáng vẻ mỹ miều. Hùng gia lòng dạ bấn loạn, cái thứ da nhăn da dúm trong đáy quần lão bỗng có dấu hiệu như cây khô đón mùa xuân, lão bèn ba chân bốn cẳng chạy tới đây đòi hưởng lạc.

Chỉ là một ả tiểu nương tử thôi mà, chẳng lẽ Hạ Đông lại không cho?

Câu trả lời đã được khắc rõ trên khuôn mặt của Lục Hành.

Không cho, đến nghĩ cũng đừng hòng.

“Thứ chó cậy gần nhà.” Hùng gia phỉ nhổ.

Tiếng chửi vừa lọt ra, một giọng nói mang theo ý cười giễu cợt đã nhẹ bẫng bay tới: “Thứ chó cậy gần nhà đang chửi ai thế nhỉ?”

“Thứ chó cậy gần nhà đang chửi…” Hùng gia theo bản năng định chửi lại, nhưng lời ra đến nửa chừng thì lão sực tỉnh, mặt mày tái mét, quay phắt đầu lại một cách hung tợn.

“Hùng gia.” Hạ Đông vừa về đến trại đã nghe Vương Nhị báo Tôn Hùng tới, hắn bèn tiện tay vác một thanh trọng đao lên vai. Nam nhân cười sang sảng, nhe hàm răng trắng ởn.

Một vệt sáng trắng loé lên trước mắt Tôn Hùng, dĩ nhiên đó không phải là răng của Hạ Đông, mà là lưỡi đao lạnh buốt đang phản chiếu ánh sáng lóa mắt, hắt thẳng vào con ngươi của lão. Lão nuốt nước bọt ừng ực, cái vẻ dương dương tự đắc ban nãy bỗng chốc xẹp lép, lí nhí đáp: “Đông gia.”

“Sao lại dám để ngài gọi ta là Đông gia chứ, gọi một tiếng Tiểu Hạ đã là đề cao ta lắm rồi.” Lời lẽ của Hạ Đông tuy khiêm nhường, nhưng thái độ lại ngạo mạn vô cùng, hắn nhìn đối phương bằng ánh mắt cười mà như không cười.

Ánh mắt hắn xuyên qua lớp mặt nạ, sắc như dao cạo vào gương mặt già nua của Tôn Hùng. Lão không muốn dây dưa thêm nữa, chẳng qua chỉ là một ả tiểu nương tử, không cho thì thôi vậy. Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, lần sau sẽ đấu với tên tiểu tử này tiếp. Nghĩ vậy, Tôn Hùng bèn phất tay, dẫn theo đám người của mình bỏ đi thẳng.

“Hùng gia đi thong thả nhé.” Hạ Đông hạ đao xuống chống xuống đất, không quên vẫy tay chào một cách đầy lễ độ. Chờ cho đám người đi khuất, hắn mới phá lên cười một cách ngạo nghễ.

Lục Hành bất đắc dĩ liếc nhìn chủ tử nhà mình.

“Hùng gia, cái tên họ Hạ kia thật không biết điều.” Tên lâu la lẽo đẽo theo sau Hùng gia trầm giọng nói.

“Nhớ năm xưa, Hùng gia ngài muốn bao nhiêu đàn bà, chỉ cần một câu nói là xong.”

“Bản thân Hạ Đông bất lực, lại còn đi quản chuyện sung sướng của người khác.”

Đám đông bàn tán xôn xao, có câu nói trúng tim đen của Hùng gia, khiến gương mặt già nua của lão tức thì lộ ra nụ cười của kẻ tiểu nhân đắc chí.

Tại sao Hạ Đông lại che chở cho đám đàn bà bị cướp về mà không cho huynh đệ trong trại hưởng lạc, nói trắng ra là vì ghen tị. Bản thân hắn to xác như vậy, hoá ra lại là thứ đẹp mã vô dụng, một tên phế vật, có cứng lên nổi hay không còn là cả một vấn đề…

Tôn Hùng càng nghĩ càng hả hê, bèn nói: “E là tên tiểu tử đó còn chưa mọc lông nữa là.”

Đám người vây quanh lập tức phá lên những tràng cười đầy ác ý, xô đẩy nhau chuẩn bị xuống núi tìm đến hoa lâu vui vẻ một phen.

Những lời lẽ dơ bẩn không đáng lọt vào tai theo gió bay đến bên tai Lục Hành, hắn ta im lặng cúi đầu, ánh mắt liếc xéo đi nơi khác.

Võ công của Hạ Đông cao hơn Lục Hành, nên mọi lời nói hắn đều nghe không sót một chữ. Hắn chẳng hề tỏ ra tức giận, trái lại còn thản nhiên nhìn lại, bắt gặp ánh mắt của hộ vệ nhà mình rồi đáp: “Mọc rồi.”

Mọc rồi, chỉ là không dùng đến mà thôi.

Nếu không thể quản cho tốt, thà rằng không dùng còn hơn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trên núi có sơn trại thổ phỉ
Chương 2: Chàng thủ lĩnh tên gọi Hạ Đông
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu
Chương 4: Bỗng nghe oanh hót một câu vút trời
Chương 5: Chó lang khó nhận mặt người
Chương 6: Mười ngày duyên giấy cười vui buộc vào
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời
Chương 9: Tình lầm lỡ đến vậy thôi
Chương 10: Người cười mà ngó lệ rơi bên này
Chương 11: Hiếm khi chung một lòng này
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ
Chương 13: Sắc xuân len lỏi vào mơ (Cọ chân H, tình tiết mấp mé)
Chương 14: Cùng nhau qua lại sợ bao tháng ngày
Chương 15: Người hiền dễ gặp đắng cay
Chương 16: Ấm nồng mật ngọt cầm tay không rời
Chương 17: Giọng khàn cất tiếng gọi người
Chương 18: Vung đao che chắn một trời hiểm nguy
Chương 19: Âm mưu dần hiện lâm ly
Chương 20: Tình yêu nào biết tại vì cớ sao
Chương 21: Áo chàng sưởi ấm thân lao (H, Kẹp áo khoác ngoài của thúc cọ b.í.m, ngây ngây dại dại quyến rũ hắn làm mình)
Chương 22: Ngón chàng khơi dậy khát khao trong lòng (H, Ngón tay nghịch b.í.m, dạy tiểu cô nương nói lời tục tĩu)
Chương 23: Lưỡi hôn sâu thẳm tim hồng (H, Đổi việc cho thúc ngắm b.í.m nhỏ, muốn thấy dung nhan hắn, nào ngờ ăn cú lừa)
Chương 24: Mà lòng quân tựa mênh m.ô.n.g khó lường
Chương 25: “Gian phu” hóa đã tỏ tường
Chương 26: Nàng đau một, dạ chàng thương mười phần
Chương 27: Tình yêu sao giấu được thân, Quẩn quanh rồi cũng lại gần bên nhau
Chương 28: Môi răng quyện ngọt ngào sâu
Chương 29: Sắc nam làm dạ đớn đau vì tình
Chương 30: Lần đầu gặp Ngũ Lạng huynh (H nhẹ, L.i.ế.m xong ngón tay nam nhân, lại gặp lão nhị của hắn)
Chương 31: Đuôi đầu nối kết thành hình một khuôn (H, Tư thế 69, nước d.â.m làm bẩn mặt nạ nam nhân)
Chương 32: Đường xa dò bước vẫn luôn (H, Đầu khấc lút cửa mình, tiểu cô nương bị bắn vào trong)
Chương 33: Dắt nàng đến chốn đệ huynh sum vầy
Chương 34: Diệp Hạ tên mới từ đây
Chương 35: Cưỡi kề ngực áp những ngày gần bên (H, Cưỡi trên đùi nam nhân cọ b.í.m, bị hắn sờ v.ú)
Chương 36: Năm trừ hai hẳn khó quên (H, Bị nam nhân nói nước d.â.m là vị thuốc dẫn, tiếp tục chữa trị căn bệnh bất lực cho hắn)
Chương 37: Dụ thỏ non dại bước lên bẫy lồng
Chương 38: Tìm tiên giữa chốn núi đồng
Chương 39: Rồng đen lại vờn thỏ hồng ngây thơ (H, Quỳ gối dùng ngực hầu hạ nam nhân)
Chương 40: Say mê lầm lạc đến giờ (H, Cắn đầu v.ú của thúc, dùng b.í.m nhỏ nện hắn, xem nam nhân như dã thú)
Chương 41: Cười vui sắp đặt mưu cơ sẵn sàng
Chương 42: Rửa tay nấu bát canh ngon
Chương 43: Chuyện xưa sao đuổi cho tròn được đâu
Chương 44: Bụi trần xưa dứt đoạn sầu
Chương 45: Tỉnh ra mới thực nhiệm màu là đây
Chương 46: Thần Phật chẳng sánh được nàng (H)
Chương 47: Quỷ con lại dám hại chàng Quỷ Vương
Chương 48: Linh thông bày kế cứu chàng
Chương 49: Cuối cùng đến lúc đôi đàng chia ly
Chương 50: Vì người gan nát xá gì
Chương 51: Mến yêu là những phút giây nhớ thầm
Chương 52: Vạn hoa riêng một đóa tâm
Chương 53: Tiên trần độ cả ác quỷ lầm than
Chương 54: Ngón sa vào động tiên nhan (H, Bị nam nhân ép buộc phải tự tay vọc b.í.m nhỏ)
Chương 55: Tình ý mê mải miên man chẳng rời (H, Tiểu cô nương thích tận mắt nhìn mình bị nam nhân nện ra sao)
Chương 56: Chia chia hợp hợp ở đời
Chương 57: Ngoại truyện 0.5: Thời niên thiếu
Chương 58: Nhầm trao hôn lễ một lời lỡ duyên
Chương 59: Thiếp hồng cháy rụi ưu phiền
Chương 60: Lòng chàng trót đã gây nên lụy nàng
Chương 61: Chuyện xưa nay đã lỡ làng
Chương 62: Dỗ dành sao được nàng nguôi giận hờn
Chương 63: Nay người thân cận lại hơn
Chương 64: “Đồ gian phu xấu hơn ma quỷ này!”
Chương 65: Gặp chú Năm Lạng chốn đây (H, Tiểu cô nương say rượu, muốn Đông thúc tự tuốt cho mình xem)
Chương 66: Buông lời ong b.ư.ớ.m trêu ngay oanh vàng (H, Đóng vai hỏi tiểu cô nương: mã phu chơi sướng, hay là cô gia chơi sướng)
Chương 67: Chẳng cầu hầu tước công danh, Chỉ mong ôm được Huyền Oanh vào lòng
Chương 68: Ngoại truyện 1: Trời ban duyên đẹp chỉ hồng
Chương 69: Ngoại truyện 2: Cùng nhau chúc phúc tân hôn vui vầy
Chương 70: Ngoại truyện 3: Động phòng hoa chúc đêm nay (H, Bị nam nhân đ.â.m vào lút cán, có ảo giác như thể bụng dưới gồ lên hình dáng gậy gộc của hắn)
Chương 71: Ngoại truyện 4: Đêm xuân đáng giá thật hay ngàn vàng (H, Bị nam nhân cắm vào từ phía sau, ra sức nắc hông đến mức không kiềm chế nổi)
Chương 72: Ngoại truyện 5: Phu thê chung một nỗi lòng
Chương 73: Ngoại truyện 6: Tương tư quấn quýt ở trong tim mình
Chương 74: Ngoại truyện 7: Ái ân ngập cõi dục tình (H, Bị nam nhân c.h.ị.c.h b.í.m, tùy ý bắt nạt trong thùng tắm)
Chương 75: Ngoại truyện 8: Biển yêu dậy sóng cuộn mình trào dâng (H, Nắm tay tiểu cô nương móc b.í.m của nàng)
Chương 76: Ngoại truyện 9: Tình yêu nào có chia phân, Đã yêu trọn vẹn chẳng lìa tấc gang. (H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầm Huyền Oanh
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...