Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầm Huyền Oanh – Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ

Hầm Huyền Oanh

Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sao ngài lại đến đây?

Hạ Đông lặng thinh.

Đối mặt với một nam nhân đột ngột xuất hiện trong khuê phòng vào lúc nửa đêm canh ba, mà nàng vẫn có thể cất một giọng mềm mại ngọt ngào để hỏi một câu như thế. Hắn thật sự chỉ muốn đưa tay véo mạnh một cái lên gương mặt của tiểu cô nương này, đúng là một người chẳng có chút lòng cảnh giác nào sất.

Hạ Đông châm lại ngọn đèn, chỉ thấy tiểu cô nương đang mặc một bộ y phục dày cộp ngồi trên giường, mái tóc dài buông xõa, dáng vẻ ngoan ngoãn với hàng mi cụp xuống. Trên gò má nàng còn hằn lên vệt ngón tay đỏ ửng, rõ ràng là hắn có dùng sức đâu cơ chứ. Nam nhân chỉ biết câm nín sờ mũi mình, rồi lại cất tiếng: “Mặc nhiều như vậy làm chi, chẳng lẽ đã sớm đoán được lão tử sẽ đến?”

“Ta sợ lạnh.” Diệp Oanh Đoàn vốn có thói quen mặc nhiều một chút khi ngủ, thế nên lúc này cả người mới được quấn kín như bưng, đối mặt với nam nhân cũng chẳng cảm thấy có gì đáng xấu hổ.

“Ngày mai ta sẽ bảo Trương thẩm đổi cho nàng một bộ chăn nệm dày hơn.” Hạ Đông nói xong, đoạn vỗ vỗ lên mặt bàn: “Còn cái này là sao đây?”

“Trương thẩm nói chân ta bị thương, để bàn ở trước giường sẽ tiện hơn một chút.” Còn chuyện cái bàn này còn có thể phòng trộm, tiểu cô nương lại chẳng dám nói ra, ánh mắt bất giác lảng đi nơi khác.

Chà, đã biết giấu giếm rồi cơ đấy. Hạ Đông liếc mắt một cái nhưng cũng chẳng mấy để tâm, chỉ bắt lấy những chữ mấu chốt trong lời của nàng: “Cũng biết mình bị thương cơ à? Vậy mà không chịu dùng thuốc, là vì coi trọng ta, hay là coi thường thuốc đây?” Nam nhân vẫn còn chìm trong sự hiểu lầm mà Trương thẩm truyền đạt lại lần đầu, trong lòng đã sẵn sàng để hưng sư vấn tội.

“Ta có dùng mà, chỉ là đêm qua mệt quá nên ngủ quên mất. Sáng nay ta đã bôi rồi, đến giờ gần như không còn thấy đau nữa.” Diệp Oanh Đoàn thành thật đáp lời, dăm ba câu đã tỏ tường ngọn ngành.

Thôi được rồi, chỉ vài lời của nàng đã đập tan tành những ý nghĩ xấu xa mà Hạ Đông vừa nhen nhóm.

“Thuốc rất tốt, đa tạ ngài.” Diệp Oanh Đoàn cất lời chân thành.

“Hết đau thì hết đau, nhưng vẫn phải xoa bóp thêm vài lần nữa.” Hạ Đông nhẹ nhàng dời bàn ghế vướng víu đi, chẳng chút khách khí mà ngồi xuống mép giường: “Để ta xem nào.”

Buổi chiều lúc chợp mắt, nam nhân đã mơ về thời thơ ấu. Khi ấy hắn là huynh trưởng, một tay chăm sóc cho người đệ đệ cũng chẳng được sủng ái như mình. Tam đệ yếu ớt thường xuyên vấp ngã bị thương, hoặc bị thái giám cung nữ lòng dạ độc ác ra tay hãm hại, và việc xem xét vết thương cho đệ đệ đã trở thành phận sự mỗi ngày của hắn.

Tiểu cô nương, hôm nay nàng gặp may rồi, lão tử đây mới hạ cố đối tốt với nàng. Hạ Đông thầm nhủ trong lòng.

Bàn ghế có thể phòng trộm, chứ sao phòng được mãnh thú, tiểu cô nương lẩm bẩm rồi rụt người về sau.

“Còn trốn nữa thì không chỉ xem chân thôi đâu.” Hạ Đông phô trương thanh thế dọa nàng.

Diệp Oanh Đoàn chợt nhớ lại những lời nói bậy bạ của nam nhân đòi xem chỗ kín của nàng. Nhất thời thấy hoảng hốt, bèn rụt rè đưa bàn chân nhỏ ra khỏi chăn, lí nhí nói: “Hết thật rồi ạ, ngài xem.”

Những ngón chân xinh xắn vừa chạm phải hơi lạnh liền bất giác co rụt lại.

Hạ Đông tinh tường trông thấy, chẳng hiểu sao lại nảy sinh một ảo giác, rằng những ngón chân cong cong kia dường như đang mời gọi hắn đưa tay vuốt ve.

Nghĩ là làm, bàn tay to lớn của nam nhân liền nâng gót sen trắng ngần lên, đặt gọn trong lòng bàn tay mình.

Nóng quá... Đây là phản ứng đầu tiên của Diệp Oanh Đoàn, một kẻ vốn quyến luyến hơi ấm. Bàn tay của nam nhân còn ấm hơn cả chăn nệm, nàng thoải mái nheo mắt, chỉ thiếu chút nữa là cất lên những tiếng gừ gừ như một con thú nhỏ.

Phản ứng tiếp theo mới là giãy giụa.

Cẳng chân thon nhỏ của nàng bị nam nhân giữ chặt, muốn thoát thân tất nhiên phải rụt về sau, nhưng Hạ Đông nào để nàng được như ý, hắn dùng sức kéo giật về phía trước.

Hai tiếng hự khẽ vang lên cùng lúc.

“Ưm, đau...” Mắt cá chân vừa mới đỡ đau nay lại bị căng ra, sưng tấy lên. Rốt cuộc người này muốn mình mau lành hay muốn vết thương của mình nặng thêm đây, Diệp Oanh Đoàn r.ê.n rỉ.

“Ưm, mẹ nó chứ...” Hạ Đông xuýt xoa, bàn chân nhỏ của nàng đã đạp trúng nơi không nên đạp.

Bàn chân mềm mại nhỏ nhắn cách một lớp quần vải thô mà đáp ngay chính giữa hạ bộ của nam nhân. Những ngón chân vì đau mà không ngừng co quắp lại, kẹp lấy lớp vải rồi lôi kéo, siết chặt lấy thứ kia.

Vầng trán dưới lớp mặt nạ của Hạ Đông nổi đầy gân xanh. Cảm giác nơi hạ thân đối với hắn quá đỗi xa lạ, vừa kích thích lại vừa mới mẻ. Bàn tay nam nhân đang nắm lấy mắt cá chân nàng bất giác siết chặt, chỉ hận không thể đè bàn chân non mềm kia lên dương vật của mình mà cọ xát thêm nữa, không phải cách một lớp vải vóc, mà là da thịt trực tiếp kề cận...

Tiếng thở dốc nặng nề phập phồng, lồng ngực vạm vỡ của Hạ Đông căng lên dưới lớp áo. Đồng tử vốn đã đỏ sẫm của nam nhân nay sung huyết, chuyển thành màu đỏ rực, chỉ tiếc là bị mặt nạ che khuất, không ai nhìn thấy.

Dường như có một chiếc gông cùm đã xiềng xích hắn bao năm tháng đang trên bờ vực vỡ tan.

“Đừng mà, buông ta ra. Đừng... Đau lắm, đừng như vậy, ta không chịu nổi, hu hu...” Diệp Oanh Đoàn thấy nam nhân không nói lời nào, chỉ dùng sức ghì chặt, nàng sợ hãi tột cùng, bật khóc nức nở.

Lời cầu xin của nữ tử đã kịp thời kéo lý trí của Hạ Đông quay về. Hắn hiếm khi hoảng hốt đến vậy, vội vàng buông tay, lùi người ra xa mấy thước.

Vết thương ở mắt cá chân còn nặng hơn hôm qua.

Diệp Oanh Đoàn rụt chân lại, vẫn là trong chăn an toàn hơn cả. Nam nhân này thực sự quá nguy hiểm.

“Xin lỗi.”

Diệp Oanh Đoàn cứ ngỡ mình nghe lầm, cho đến khi nam nhân lặp lại lần nữa.

“Xin lỗi.” Hạ Đông bực bội gãi đầu, vừa rồi hắn đã phải thầm niệm Tĩnh Tâm Pháp Quyết mấy lần để đè nén ngọn lửa dục vọng vô cớ dâng lên. “Đã làm nàng bị thương rồi.”

Nam nhân liên tục nói lời xin lỗi, rồi ngồi lại chỗ cũ, im lặng không nói một lời, chẳng biết đang suy tính điều gì. Vẫn là tư thế ấy, nhưng khí chất toát ra từ người hắn đã hoàn toàn khác biệt, từ đầy tính công kích chuyển sang bại trận.

Trông hắn như một con chó hoang không chốn nương thân. Tiểu cô nương giật mình vì chính suy nghĩ của mình.

“Ngươi không sao chứ?” Diệp Oanh Đoàn run giọng hỏi, lời vừa thốt ra, chính nàng cũng không hiểu tại sao mình lại đi quan tâm một tên côn đồ đã ức hiếp mình.

Nhưng trông hắn buồn quá, tiểu cô nương tự nhủ trong lòng.

“Lão tử có thể có chuyện gì được chứ.” Hạ Đông nhanh chóng trấn tĩnh lại, định buông vài lời tục tĩu trêu ghẹo nàng như mọi khi, nhưng lại sợ khơi lên ngọn lửa dục vọng không tên. Cuối cùng hắn chỉ lặng lẽ giúp nàng kéo lại góc chăn cho ngay ngắn. “Nghỉ sớm đi, tiểu thủ quỹ.”

Cả một bàn đầy ắp sổ sách kia, nam nhân đều đã trông thấy cả rồi.

Sau khi hắn rời đi, Diệp Oanh Đoàn khẽ nhấm nháp ba tiếng “tiểu thủ quỹ”, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Nhưng nụ cười ấy chợt tắt, nét mặt nàng lại thoáng vẻ hoài nghi.

Thứ gậy gộc cứng rắn mà ban nãy nàng giẫm phải rốt cuộc là gì vậy nhỉ, sao lại có thể to và thô đến thế?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trên núi có sơn trại thổ phỉ
Chương 2: Chàng thủ lĩnh tên gọi Hạ Đông
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu
Chương 4: Bỗng nghe oanh hót một câu vút trời
Chương 5: Chó lang khó nhận mặt người
Chương 6: Mười ngày duyên giấy cười vui buộc vào
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời
Chương 9: Tình lầm lỡ đến vậy thôi
Chương 10: Người cười mà ngó lệ rơi bên này
Chương 11: Hiếm khi chung một lòng này
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ
Chương 13: Sắc xuân len lỏi vào mơ (Cọ chân H, tình tiết mấp mé)
Chương 14: Cùng nhau qua lại sợ bao tháng ngày
Chương 15: Người hiền dễ gặp đắng cay
Chương 16: Ấm nồng mật ngọt cầm tay không rời
Chương 17: Giọng khàn cất tiếng gọi người
Chương 18: Vung đao che chắn một trời hiểm nguy
Chương 19: Âm mưu dần hiện lâm ly
Chương 20: Tình yêu nào biết tại vì cớ sao
Chương 21: Áo chàng sưởi ấm thân lao (H, Kẹp áo khoác ngoài của thúc cọ b.í.m, ngây ngây dại dại quyến rũ hắn làm mình)
Chương 22: Ngón chàng khơi dậy khát khao trong lòng (H, Ngón tay nghịch b.í.m, dạy tiểu cô nương nói lời tục tĩu)
Chương 23: Lưỡi hôn sâu thẳm tim hồng (H, Đổi việc cho thúc ngắm b.í.m nhỏ, muốn thấy dung nhan hắn, nào ngờ ăn cú lừa)
Chương 24: Mà lòng quân tựa mênh m.ô.n.g khó lường
Chương 25: “Gian phu” hóa đã tỏ tường
Chương 26: Nàng đau một, dạ chàng thương mười phần
Chương 27: Tình yêu sao giấu được thân, Quẩn quanh rồi cũng lại gần bên nhau
Chương 28: Môi răng quyện ngọt ngào sâu
Chương 29: Sắc nam làm dạ đớn đau vì tình
Chương 30: Lần đầu gặp Ngũ Lạng huynh (H nhẹ, L.i.ế.m xong ngón tay nam nhân, lại gặp lão nhị của hắn)
Chương 31: Đuôi đầu nối kết thành hình một khuôn (H, Tư thế 69, nước d.â.m làm bẩn mặt nạ nam nhân)
Chương 32: Đường xa dò bước vẫn luôn (H, Đầu khấc lút cửa mình, tiểu cô nương bị bắn vào trong)
Chương 33: Dắt nàng đến chốn đệ huynh sum vầy
Chương 34: Diệp Hạ tên mới từ đây
Chương 35: Cưỡi kề ngực áp những ngày gần bên (H, Cưỡi trên đùi nam nhân cọ b.í.m, bị hắn sờ v.ú)
Chương 36: Năm trừ hai hẳn khó quên (H, Bị nam nhân nói nước d.â.m là vị thuốc dẫn, tiếp tục chữa trị căn bệnh bất lực cho hắn)
Chương 37: Dụ thỏ non dại bước lên bẫy lồng
Chương 38: Tìm tiên giữa chốn núi đồng
Chương 39: Rồng đen lại vờn thỏ hồng ngây thơ (H, Quỳ gối dùng ngực hầu hạ nam nhân)
Chương 40: Say mê lầm lạc đến giờ (H, Cắn đầu v.ú của thúc, dùng b.í.m nhỏ nện hắn, xem nam nhân như dã thú)
Chương 41: Cười vui sắp đặt mưu cơ sẵn sàng
Chương 42: Rửa tay nấu bát canh ngon
Chương 43: Chuyện xưa sao đuổi cho tròn được đâu
Chương 44: Bụi trần xưa dứt đoạn sầu
Chương 45: Tỉnh ra mới thực nhiệm màu là đây
Chương 46: Thần Phật chẳng sánh được nàng (H)
Chương 47: Quỷ con lại dám hại chàng Quỷ Vương
Chương 48: Linh thông bày kế cứu chàng
Chương 49: Cuối cùng đến lúc đôi đàng chia ly
Chương 50: Vì người gan nát xá gì
Chương 51: Mến yêu là những phút giây nhớ thầm
Chương 52: Vạn hoa riêng một đóa tâm
Chương 53: Tiên trần độ cả ác quỷ lầm than
Chương 54: Ngón sa vào động tiên nhan (H, Bị nam nhân ép buộc phải tự tay vọc b.í.m nhỏ)
Chương 55: Tình ý mê mải miên man chẳng rời (H, Tiểu cô nương thích tận mắt nhìn mình bị nam nhân nện ra sao)
Chương 56: Chia chia hợp hợp ở đời
Chương 57: Ngoại truyện 0.5: Thời niên thiếu
Chương 58: Nhầm trao hôn lễ một lời lỡ duyên
Chương 59: Thiếp hồng cháy rụi ưu phiền
Chương 60: Lòng chàng trót đã gây nên lụy nàng
Chương 61: Chuyện xưa nay đã lỡ làng
Chương 62: Dỗ dành sao được nàng nguôi giận hờn
Chương 63: Nay người thân cận lại hơn
Chương 64: “Đồ gian phu xấu hơn ma quỷ này!”
Chương 65: Gặp chú Năm Lạng chốn đây (H, Tiểu cô nương say rượu, muốn Đông thúc tự tuốt cho mình xem)
Chương 66: Buông lời ong b.ư.ớ.m trêu ngay oanh vàng (H, Đóng vai hỏi tiểu cô nương: mã phu chơi sướng, hay là cô gia chơi sướng)
Chương 67: Chẳng cầu hầu tước công danh, Chỉ mong ôm được Huyền Oanh vào lòng
Chương 68: Ngoại truyện 1: Trời ban duyên đẹp chỉ hồng
Chương 69: Ngoại truyện 2: Cùng nhau chúc phúc tân hôn vui vầy
Chương 70: Ngoại truyện 3: Động phòng hoa chúc đêm nay (H, Bị nam nhân đ.â.m vào lút cán, có ảo giác như thể bụng dưới gồ lên hình dáng gậy gộc của hắn)
Chương 71: Ngoại truyện 4: Đêm xuân đáng giá thật hay ngàn vàng (H, Bị nam nhân cắm vào từ phía sau, ra sức nắc hông đến mức không kiềm chế nổi)
Chương 72: Ngoại truyện 5: Phu thê chung một nỗi lòng
Chương 73: Ngoại truyện 6: Tương tư quấn quýt ở trong tim mình
Chương 74: Ngoại truyện 7: Ái ân ngập cõi dục tình (H, Bị nam nhân c.h.ị.c.h b.í.m, tùy ý bắt nạt trong thùng tắm)
Chương 75: Ngoại truyện 8: Biển yêu dậy sóng cuộn mình trào dâng (H, Nắm tay tiểu cô nương móc b.í.m của nàng)
Chương 76: Ngoại truyện 9: Tình yêu nào có chia phân, Đã yêu trọn vẹn chẳng lìa tấc gang. (H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầm Huyền Oanh
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...