Hải Yêu Hắn Ca Hát Muốn Mệnh – Chương 5
Hải Yêu Hắn Ca Hát Muốn Mệnh
Chúng ta màn trời chiếu đất, tận tình giao hợp.
Tộc của ta trong thời kỳ đ*ng d*c có thể không ăn không uống giao hợp với bạn đời ba ngày ba đêm, nhưng người bắt cá nhỏ rõ ràng không được, khi trời gần sáng, bọn ta tìm được một dòng suối nhỏ ở gần đây.
Ta giúp người bắt cá nhỏ rửa sạch thân thể, trải một tầng lá cây thạt dày bên bờ, lại để cho cậu nằm lên, dùng quần áo rách nát che khuất bộ phận quan trọng của cậu, miễn cho ta sau khi nhìn thấy lại thú tính quá độ.
Tới nơi có nước, ta có loại cảm giác sống lại, tuy rằng không phải nước biển, nhưng đỡ hơn đất liền nhiều, ta ở trong suối bắt được mấy con cá nhỏ lên bờ, người bắt cá nhỏ bị ném tỉnh, dụi mắt nhìn ta, muốn ngồi dậy lại lộ vẻ thống khổ đỡ eo ngã xuống.
Ta vội vàng bò qua đỡ cậu lên, cầm cá nhỏ đưa tới bên miệng cậu.
Người bắt cá nhỏ liếc mắt nhìn cá nhỏ vẫn còn vui vẻ nhảy nhót một cách ghét bỏ, lắc lắc đầu.
Ta bừng tỉnh đại ngộ, người bắt cá nhỏ là không ăn cá sống, đang lúc hết đường xoay sở, người bắt cá nhỏ tìm ra một thứ thật dài từ trong quần áo nát của cậu, mở ra thổi thổi liền bùng lên một ngọn lửa màu đỏ.
Ta bị giật mình, cá nhỏ trượt khỏi tay ta
Người bắt cá nhỏ bảo ta tìm ít củi khô ở gần đây, nhóm một đống lửa nho nhỏ, xiên cá vào nhánh cây đặt trên lửa bắt đầu nướng.
Mùi thơm của cá nướng dần tỏa ra, người bắt cá nhỏ thấy ta nhìn chằm chằm, liền đưa cá đã nướng xong đến bên miệng ta, ta lắc lắc đầu đẩy cá trở về, hôn hôn trán cậu, nhảy xuống nước tiếp tục bắt cá.
Bởi vì thời kỳ đ*ng d*c còn chưa qua, lại tìm được dòng suối nhỏ này, chúng ta không rời đi, mà ở lại đây một bên giao phối một bên nghỉ ngơi lấy lại sức.
Cứ như vậy qua một đoạn thời gian, lúc người bắt cá nhỏ đi săn thú phát hiện một đống dấu chân lộn xộn, sau khi trở về liền dẫn theo ta bắt đầu chạy trốn.
Người bắt cá nhỏ là một người vô cùng lợi hại, trong khoảng thời gian chúng ta dưỡng sức này, cậu bắt được rất nhiều con mồi lột da lọc xương, thịt phơi thành khô, trong quá trình chúng ta chạy trốn, vẫn luôn ăn những thứ này để đỡ đói.
Nhưng rời nguồn nước một thời gian dài, thân thể càng ngày càng suy yếu, mái tóc vàng lộng lẫy cũng dần dần mất đi độ sáng, người bắt cá nhỏ nhìn ta vô cùng nôn nóng, mỗi ngày bôn ba khắp nơi tìm kiếm vùng biển.
Chưa đến bất đắc dĩ, cậu không muốn dẫn ta về vùng biển ban đầu kia, không biết đám người xấu kia có còn mai phục ở chỗ đó hay không, hai ta không thể mạo hiểm.
Khi vảy trên người ta cũng bắt đầu mất đi ánh sáng, cuối cùng chúng ta cũng gặp được biển rộng xanh thẳm.











